Bữa tối, Trình Xuân Nha chỉ nấu mỗi khoai lang nữa. Dù cha nuôi cô cũng ăn, mà vụ gặt bây giờ mệt, ăn uống tử tế thì chịu nổi.
Bữa tối gồm cơm khô chung với khoai lang, một đĩa rau muống xào, cùng một đĩa trứng chiên hẹ. Nhìn bữa tối thịnh soạn như , Cha Hồ ngừng nuốt nước bọt. Trong lòng họ cũng dấy lên sự tức giận! Họ ngay mà, con bé c.h.ế.t tiệc đó cố ý chỉ nấu canh khoai lang cho họ ăn.
“A a!” Trình Câm hiệu cho cha Hồ cứ tự nhiên ăn, đừng khách sáo.
“Cha, cha cứ ăn của cha !” Trình Xuân Nha nhanh tay gắp hết trứng trong đĩa bỏ bát của cha nuôi, “Cha mệt cả ngày , đói ?”
Vợ chồng Trình Câm những trứng trong bát, khỏi lo lắng khoa tay múa chân với con gái. Sao gắp hết trứng bát họ? Như thế !
“Được , con bảo cha ăn thì cha cứ ăn , lẽ nào cha con vui ?” Trình Xuân Nha .
Đương nhiên vợ chồng Trình Câm thể để con gái vui. Vì , họ chỉ thể cha Hồ với vẻ áy náy, ý bảo họ đừng chấp nhặt với con bé. Tuy nhiên, trong lòng họ cảm thấy ngọt ngào. Xem trong lòng con gái, vẫn là vợ chồng họ quan trọng hơn, cha ruột căn bản thể sánh bằng.
Thực , chiều hôm đó khi việc ngoài đồng, vợ chồng Trình Câm đều cảm thấy bồn chồn yên. Không còn cách nào khác, đó dù cũng là cha ruột của con gái, điều khiến vợ chồng Trình Câm thể suy nghĩ lung tung. bây giờ... Vợ chồng Trình Câm cảm thấy họ nghĩ quá nhiều , họ nên tin tưởng con gái mới . Con gái chắc chắn sẽ bao giờ bỏ rơi họ. Dù buổi chiều cũng với họ rằng con gái quyết định sẽ chiêu rể. Vì , dù cha ruột tìm đến thì chứ? Con gái tuyệt đối sẽ rời xa họ.
Vợ chồng Trình Câm thì hài lòng. cha Hồ tức đến phát điên. Trứng cho hết hai vợ chồng câm , chẳng để cho họ chút nào. Đó là trứng đó! Cha Hồ quên mất mùi vị của trứng , vốn định lát nữa gắp thêm mấy miếng. ai ngờ , con gái hành động như . Tuy nhiên, dù trứng, nhưng cha Hồ cũng ăn no và hài lòng. Những năm qua, ngay cả khi Tết đến, vợ chồng họ cũng từng ăn uống thỏa mãn như .
Nói thật, nếu thể, cha Hồ đều về nữa. Đương nhiên, điều căn bản là thể. Dù gốc rễ gia đình họ ở đây.
“Đồng chí, một chuyện bàn bạc với chị,” Sau khi ăn xong, cha Hồ vợ chồng Trình Câm , “Là thế , chẳng trai của Xuân Nha sắp kết hôn ?”
“Con bé năm đó rời nhà còn nhỏ, chắc quên mất quê nhà ở , cho nên chúng dự định đưa Xuân Nha về một chuyến.”
“Một là Xuân Nha nhận mặt quen đường về, hai là Xuân Nha tham dự đám cưới của trai con bé, tiện thể nhận mặt những chị em khác của con bé luôn.”
“Đã nhiều năm trôi qua , con bé Xuân Nha cũng lớn, ngay cả vợ chồng chúng khi thấy còn nhận con gái , huống hồ gì là chị em của Xuân Nha.”
Vợ chồng Trình Câm lập tức trở nên căng thẳng. Nói thật, vợ chồng họ để con gái về một chuyến. cũng yêu cầu của đối phương hợp tình hợp lý, vợ chồng họ thể từ chối chứ?
“Đồng chí,” Mẹ Hồ cũng vội vàng , “ chị chắc chắn , sợ Xuân Nha về với chúng , chúng sẽ cho con bé nữa.”
“ chị yên tâm, vợ chồng chúng là loại vong ân bội nghĩa, chị giúp chúng nuôi con gái lớn đến , chúng mang ơn chị còn kịp, thể con gái rời xa các chứ!”
“Thực chúng đưa Xuân Nha về một chuyến, chủ yếu vẫn là vì tương lai của con bé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/chuong-502-con-gai-nuoi-thap-nien-60-20.html.]
“Chúng cha , sớm muộn gì cũng sẽ một bước, nếu chúng còn nữa, mà Xuân Nha chị em nào.”
“Lúc chuyện thì , nhưng nếu gặp chuyện gì, cho cùng vẫn chị em giúp đỡ chống đỡ, các ?”
“Nếu gặp chuyện, bên cạnh lấy một chị em để bàn bạc, thì Xuân Nha sẽ bất lực đến mức nào!”
“ chị yên tâm, để các yên lòng, chúng sẽ để địa chỉ quê nhà cho các , nếu một tháng Xuân Nha vẫn về, thì chị thể đến quê chúng tìm.”
Tìm cái quái gì! Mẹ Hồ đương nhiên thể để địa chỉ thật của nhà cho đôi vợ chồng câm .
Vợ chồng Trình Câm con gái. Ý tứ rõ ràng, đó là họ đều theo lời con gái.
Còn về những lời Hồ ... Mặc dù đúng là vợ chồng họ còn nữa, nếu Xuân Nha gặp chuyện gì, lẽ cũng thể trông cậy chị em. vạn sự thể ! Biết Xuân Nha thật sự chuyện gì, khi cần đến sự giúp đỡ của họ.
“Cha , con định về một chuyến,” Trình Xuân Nha , “Họ dù cũng sinh và nuôi dưỡng con một thời gian, lặn lội ngàn dặm về tìm con.”
“Con là con gái, nếu ngay cả việc về nhận mặt quen đường cũng chịu, thì quá vô tình .”
“Chỉ một tháng thôi, nhiều nhất là một tháng, con chắc chắn sẽ về, dù giấy báo trúng tuyển đại học của con sẽ gửi về nhà, con còn học đại học, thể phân công một công việc để thể hiếu thảo với cha hơn nữa!”
Cha Hồ... Sao trong lòng tức nghẹn đến ?
! Nếu con bé c.h.ế.t tiệt Xuân Nha thể học đại học, thì khi nghiệp, thể phân công công việc. Đó là công việc đó! Người nông thôn ngay cả mơ cũng dám.
Chỉ cần công việc thì coi như gia đình sẽ phát đạt . Nghĩ đến đây, Cha Hồ liền cảm thấy quá hời cho đứa con trai ngốc của trưởng thôn.
điều cũng là thể tránh khỏi! Con bé c.h.ế.t tiệt Xuân Nha xa lánh họ, nó hiếu kính họ, chắc chắn là cần nghĩ tới nữa.
Chi bằng nhanh chóng bán giá , để cưới vợ cho con trai thì quan trọng hơn.
Con gái như , vợ chồng Trình Câm đương nhiên lý do gì để từ chối. Dù họ chỉ cần tin tưởng con gái là .
Sáng hôm , Trình Xuân Nha đến đại đội thôn để xin giấy giới thiệu. Thời buổi giấy giới thiệu thì thể xa .
“Cái gì, con về với cha ruột của con một chuyến ?” Trưởng thôn cau mày, “Xuân Nha, con nghĩ kỹ , thật sự về ?”
“Con đừng về đó, nếu mà như , con để cha con sống thế nào đây!”