“Nghinh Hạ, cô !” Người đàn ông đến bên cạnh Liễu Nghinh Hạ là con trai của Trình Phúc Tài, Trình Chí Hướng, “ cũng , cha nào như cha cô .”
“Cứ luôn đem cô so sánh với con bé Trình Xuân Nha đó, chả trách cô ấm ức đến .”
Trình Chí Hướng trong lòng vẫn luôn thầm thích Liễu Nghinh Hạ, nhưng trớ trêu Liễu Nghinh Hạ chẳng bao giờ đếm xỉa đến .
“Cút !” Liễu Nghinh Hạ Trình Chí Hướng với vẻ mặt ghê tởm, “Anh là cái thá gì! Có tư cách gì mà cha !”
Liễu Nghinh Hạ giận cha đúng .
cũng đến lượt loại tép riu như Trình Chí Hướng gì về cha cô .
“Liễu Nghinh Hạ, cô thái độ gì ?” Thấy con trai Liễu Nghinh Hạ bắt nạt, Lạp Mai đương nhiên chịu, “Cô đừng tưởng cô cha đại đội trưởng là thể coi ai gì!”
“Cô bảo ai cút? Cái đại đội thôn là nhà cô ? Cô bảo con trai cút, con trai cút !”
“Thật mặt mũi ở , cũng chẳng chịu soi gương mà . thấy cha cô sai, với cái thứ tính nết như cô, mà sánh bằng con bé Trình Xuân Nha chứ!”
Lạp Mai trong lòng dù hận c.h.ế.t Trình Xuân Nha.
cũng thích Liễu Nghinh Hạ.
Lạp Mai đương nhiên con trai thích Liễu Nghinh Hạ, nhưng Liễu Nghinh Hạ ghét con trai bà, bà cũng !
Làm ai cũng , con trai thể coi thường khác, nhưng khác coi thường con trai , thì chắc chắn đó là của đó.
“Hừ!” Liễu Nghinh Hạ lười để ý đến Lạp Mai, khinh thường hừ một tiếng trực tiếp bỏ .
“Mẹ, xem gì !” Trình Chí Hướng vui , “Con khó khăn lắm mới chuyện với Nghinh Hạ, gì mà phá đám con chứ!”
“Trên đời nào như , lẽ nào thấy con trai ở mới vui lòng ?”
“Thôi !” Lạp Mai tức giận , “Con , cái con bé Liễu Nghinh Hạ đó căn bản là thèm con ? Sao sinh một đứa con trai vô tích sự như con chứ!”
“Với cái vẻ vô tích sự của con như , ai mà thèm con chứ!”
“Thôi , thôi ,” Trình Chí Hướng vui , “Con vô tích sự, đó cũng là do sinh , và cha đều vô tích sự, thì mong con tương lai chứ!”
Lời dứt, Trình Chí Hướng liền bỏ .
Điều khiến Lạp Mai tức c.h.ế.t .
Người cứ lấy vợ quên , nhưng con trai bà đây còn lấy vợ mà dám cãi như thế .
Số bà đây là gì ! Sao sinh một đứa con bất hiếu như chứ!
“Ông già, ông xem kìa,” Lạp Mai chồng than vãn, “Đây chính là đứa con trai của ông đó, một đứa con bất hiếu như , mong nó hiếu thảo với chúng , thôi đừng mơ nữa.”
“Chát!”
Mẹ Trình trực tiếp lao tới tát Lạp Mai một cái: “Mày ai? Sao nhẫn tâm như mày, con trai như , mày là kế cũng chẳng ai nghi ngờ!”
“Thằng Chí Hướng đúng là xui xẻo tám đời, mới vớ cái loại nhẫn tâm như mày!”
Đối với việc vợ đánh, Trình Phúc Tài như thấy, cùng em trai và cha ngoài đại đội thôn.
Lạp Mai chồng tát một cái vốn tức giận, thấy thái độ của chồng như , cơn giận trong lòng cần nghĩ cũng .
dù tức giận đến mấy thì cũng ích gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/chuong-500-con-gai-nuoi-thap-nien-60-18.html.]
Bà còn thể gì chồng và chồng chứ?
“Hừ! Sau mà dám cháu trai lớn của tao một câu bất hiếu nữa, xem tao đánh nát miệng mày !” Cảnh cáo con dâu cả xong, Mẹ Trình cũng ngoài đại đội thôn.
“Chị dâu cả, chị đó,” Bạch Thái Vân đến mặt Lạp Mai châm chọc , “Biết rõ chúng thương cháu trai lớn đến mức nào, chị vùi dập con trai như , trách gì chồng dạy dỗ.”
“Sau đừng như nữa, nếu chịu đòn chịu khổ chẳng chính chị .”
Lời dứt, Bạch Thái Vân cũng bỏ .
Thực Bạch Thái Vân và Lạp Mai vẫn luôn hợp .
bình thường hai cũng chỉ âm thầm ganh đua, dám gây sự gì cả.
Dù chủ trong nhà vẫn là ông bà nội, hai chị em dâu họ mà dám gây sự gì, đó chẳng là rước họa ?
Lạp Mai bóng lưng Bạch Thái Vân rời , tức đến nỗi khoét thủng lưng Bạch Thái Vân.
Bạch Thái Vân c.h.ế.t tiệt , cứ đợi đấy.
Đừng để bà cơ hội, nếu xem bà sẽ cho Bạch Thái Vân một bài học.
Cùng lúc đó, gia đình Trình Xuân Nha trở về nhà.
Trình Xuân Nha liền bảo cha nuôi nhanh chóng đồng việc.
Cha Hồ cứ để cô lo tiếp đãi là .
Vợ chồng Trình Câm cũng nghĩ nhiều.
Chỉ cho rằng con gái chuyện riêng với cha ruột một lát, vì hai vợ chồng ngoan ngoãn đồng việc.
“Ôi chao! Căn nhà xây thật đó!” Mẹ Hồ bước nhà, đôi mắt ngừng đánh giá căn nhà, “Đây là nhà ngói mới tinh đó! Căn nhà như , ở quê , chỉ nhà trưởng thôn mới sánh thôi.”
Cha Hồ đồng tình với lời vợ.
Đồng thời trong mắt cũng lóe lên vẻ tiếc nuối.
Tiếc quá, tiếc là căn nhà như thể mang .
“Xuân Nha,” Mẹ Hồ nắm tay con gái , “Xem những năm qua con sống .”
“Mẹ thật sự vui lắm! Biết con gái những năm qua chịu khổ, ...”
“Thôi , hai phiền !” Bây giờ ngoài, Trình Xuân Nha đương nhiên lười diễn kịch, “ còn hiểu hai !”
“Nói ! Lần hai tìm đến, rốt cuộc là gì?”
“Đừng là đến để thăm , xem sống ? Lời hai dám , còn chẳng dám đó.”
“Con bé c.h.ế.t tiệt , mới mấy năm gặp mà coi cha ruột gì !” Cha Hồ lên mặt cha , “Hiểu gì về cha con chứ! , chúng trọng nam khinh nữ một chút.”
“ dù nữa, cũng sinh con vứt bỏ con, vẫn nuôi con tử tế đến sáu tuổi. Nếu gặp trận đại nạn đói kém năm đó, chúng cũng thể vì vài cân lương thực mà đem con cho khác.”
“Huống hồ gì thì , chúng đây cũng là vì cho con, sợ con c.h.ế.t đói, nhưng con thì , chẳng những hiểu tấm lòng khổ sở của cha chúng , còn thật sự oán trách chúng !”
“Sớm con cái tính nết , vợ chồng những năm qua nên cứ mãi nhung nhớ gì! Cũng nên đến tìm con.”
“Thôi , thôi ,” Mẹ Hồ vội vàng hòa giải, “Ông giận dỗi với con gái gì! Năm đó tuy chúng vì cho con gái, trong cảnh bất đắc dĩ mới cho con gái nuôi khác.”
“ chung, vẫn là chúng cha đúng, dù cuộc sống khổ cực đến mấy, cũng nên cho con chứ!”