Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 56: Đại Đô Đốc Rời Núi, Hổ Phù Hợp Nhất

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:53:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm , phố lớn ngõ nhỏ Yến Đô dần thức tỉnh theo tia nắng đầu tiên chiếu xuống.

 

Trong cung điện kim bích huy hoàng, đàn ông ngoại hình tuấn tú gầy yếu, làn da tái nhợt bệnh trạng đang vương vị. Tuy nhiên, đôi mắt thâm thúy toát vẻ hung ác và quả quyết khiến dám khinh thường.

 

Hắn lẳng lặng lắng Học chính đang quỳ giữa đại điện bẩm báo: “Vương thượng, Trạng nguyên khoa thi tên là Cao An, trổi vượt trong đông đảo tài t.ử.”

 

Nghe cái tên Cao An, trong mắt Vân Xuyên xẹt qua một tia sáng khó phát hiện. Hắn nhẹ nhàng nhướng mày, độ cong khóe miệng càng rõ ràng.

 

Nếu đám quan văn đều răm rắp theo Phó Hoán, chi bằng Cô tự nâng đỡ một mới.

 

“Vậy bổ nhiệm Cao An Điện Các Đại Học Sĩ .”

 

Văn võ bá quan trong điện, bao gồm cả Học chính đều kinh ngạc. Tuy trẻ tuổi tài học, nhưng cũng đến mức trực tiếp bổ nhiệm quan giai cao như .

 

“Vương thượng, ngài còn tiến hành thi đình, việc khỏi...”

 

Đôi mắt Vân Xuyên lạnh lùng, hàn ý trong mắt sắc bén thấu xương: “Các ngươi ngỗ nghịch Cô ?”

 

Sở hữu quan viên kinh hồn táng đảm, vội vàng dập đầu sát đất: “Vi thần dám. Vương thượng thứ tội.”

 

Vân Xuyên thật sự thích bộ dáng hèn mọn của khác mặt , liền cũng tiếp tục truy cứu: “Nếu tái phạm, Cô sẽ tha thứ cho các ngươi.”

 

Chỉ là cố tình hôm nay Phó Hoán thế nhưng mặt, mấy ngày nay dưỡng bệnh, cũng bệnh thật giả... Nếu là bệnh thật thì ... Trong mắt Vân Xuyên xẹt qua một tia ám quang.

 

——

 

Phó Hoán theo huyễn điệp tới căn nhà chút đơn sơ , nhất thời cũng khỏi cảm thán. Xem Lận Đại đô đốc hẳn là nhiễm trần thế, tâm cảnh thể so sánh .

 

Trong phòng tràn ngập hương nhàn nhạt, đàn ông mặc một bạch y như tuyết, khí chất tĩnh lặng như hồ sâu đang ghế gỗ, thưởng cầm quân cờ. Hắn giống như kỳ thủ đang một đ.á.n.h cờ, đối mặt bàn cờ, trong lòng tự càn khôn.

 

Nhận thấy động tĩnh ngoài cửa, chậm rãi buông quân cờ trong tay, cửa.

 

Phó Hoán thấy đàn ông dáng như tùng bách tuấn mỹ mắt, vội vàng chắp tay, cung kính hành lễ: “Lận Đại đô đốc.”

 

Lận Yến Thanh lạ mà cũng tính là lạ , đạm mạc : “Ta sớm từ quan, Phó đại nhân chớ gọi là Đại đô đốc.”

 

Bất quá nghi hoặc tìm , rốt cuộc vẫn luôn du lịch khắp nơi, chỗ ở cố định: “Ngươi tìm chỗ ở của ?”

 

Phó Hoán dường như vui khi thấy , nhưng hiện giờ cũng thể mặt dày, vì thế nhẹ giọng : “Lận tiền bối, tới xác thật là việc cầu ngài.”

 

Lận Yến Thanh lạnh lùng liếc một cái, trầm giọng : “Chuyện gì?”

 

“Ta ngài hiện tại đang giữ một nửa Hổ phù , hy vọng ngài thể rời núi, phò tá Vân Hoài điện hạ.”

 

Lận Yến Thanh xong, nhàn nhạt : “Ta tuy ngươi Hổ phù ở chỗ , nhưng điều với cũng quan trọng.”

 

“Nếu Thái t.ử c.h.ế.t, liền y theo lời gửi gắm của Tiên vương, đem một nửa Hổ phù giao cho Thái t.ử.”

 

ngươi phò tá , nhất vẫn là đừng nghĩ tới.”

 

Phó Hoán lường khả năng đáp ứng phò tá Điện hạ, kỳ thật chính cũng rõ vì Thư Ngôn cô nương thỉnh rời núi.

 

Bất quá, Lận Yến Thanh cũng sẽ cứ thế giao một nửa Hổ phù cho Phó Hoán, tự giao tận tay Tiên Thái t.ử. “Phó đại nhân, Thái t.ử hiện giờ ở ?”

 

Phó Hoán nhẹ giọng đáp: “Điện hạ hiện giờ che giấu tung tích, tiền bối cần tìm ngài , trở về bẩm báo Điện hạ là . Hổ phù vẫn là để tiền bối bảo quản .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-la-nu-than-tuyet-sac/chuong-56-dai-do-doc-roi-nui-ho-phu-hop-nhat.html.]

 

Lận Yến Thanh gật đầu.

 

“Lận tiền bối, xin phép về .” Phó Hoán cung kính hành lễ, lặng lẽ rời .

 

Lận Yến Thanh híp mắt, trong mắt xẹt qua một tia ám sắc. Có thể rõ hành tung của cùng chuyện binh phù, Phó Hoán thật đúng là sâu lường .

 

Bất quá Thái t.ử c.h.ế.t cũng coi như là chuyện . Mình tuy du lịch khắp nơi nhưng cũng việc thuế má nặng nề, xem Vân Xuyên so với Tiên vương kém hơn ít.

 

...

 

“Thư Ngôn cô nương, Lận Đại đô đốc Hổ phù cần tự tay giao cho Vân Hoài điện hạ, nhưng sẽ phò tá Điện hạ.” Phó Hoán chăm chú Thư Ngôn, nhẹ giọng .

 

Vân Hoài một bên, vẻ mặt kinh ngạc. Hai bọn họ mưu tính những chuyện từ khi nào? Chẳng lẽ hai bọn họ ở cùng một chỗ?

 

Vân Hoài nỗ lực khống chế cảm xúc, cao giọng hỏi: “Thư Ngôn cô nương, nàng cùng Thái phó mưu tính chuyện khi nào?”

 

Khóe miệng Phó Hoán nhếch lên, ý mặt càng thêm nồng đậm: “Đêm qua.”

 

“Đêm qua? Đêm qua?” Vân Hoài , hốc mắt bắt đầu đỏ lên, ngừng lặp từ . Thư Ngôn cô nương đêm qua cùng Phó Hoán ở chung một phòng thương thảo ?

 

Thư Ngôn liếc Phó Hoán một cái, thanh lãnh : “Đêm qua, đoán Phó đại nhân sẽ đến, liền ở trong sân chờ .”

 

Vân Hoài , trái tim mới ảm đạm thương tâm liền bắt đầu chậm rãi khép . “Bất quá là ở trong sân thôi. Haizz, nghĩ nhiều .” Vân Hoài thầm nghĩ.

 

“Thì là thế, thì là thế.” Vân Hoài nhẹ nhàng . Mà khóe miệng mới nhếch lên của Phó Hoán vì lời giải thích của Thư Ngôn mà bắt đầu rũ xuống, trái tim mới vui sướng giờ trực tiếp lạnh thấu.

 

“Thái phó, cho nên Lận Đại đô đốc gặp , tự tay giao Hổ phù tay ?”

 

Phó Hoán gật đầu, cung kính : “ , Điện hạ.”

 

“Vậy Thư Ngôn cô nương, vì nàng nhất định thỉnh Lận Đại đô đốc phò tá ?” Vân Hoài thập phần khó hiểu.

 

“Nếu ngày ngươi bước lên vương vị, liền thể thường xuyên lãnh binh xuất chinh. Thượng Bội dã tâm bừng bừng, hiện giờ hẳn là đang trù một trận chiến cùng Yến Vân Vương triều. Mà Lận Yến Thanh dũng thiện chiến, giỏi dùng các loại chiến thuật, phi thường nhân năng cập. Cho dù là ngươi cũng bằng .” Thư Ngôn nhẹ giọng với Vân Hoài.

 

Vân Hoài tuy Thư Ngôn cô nương khen đàn ông khác trong lòng chút ghen, nhưng chính cũng rõ ràng nàng là sự thật. Vì thế buồn bực : “Vậy mới thể khuyên ?”

 

Thư Ngôn ngước mắt, nhẹ nhàng : “Các ngươi chỉ thấy bề ngoài màng thế sự, kỳ thật trong lòng cũng lo lắng cho nỗi khổ dân sinh. Hắn Yến Vân, cam nguyện Đại đô đốc Yến Vân Vương triều, lãnh binh chinh chiến, một là vì báo đáp ơn tri ngộ của Tiên vương, hai là vì chính quốc gia của .”

 

“Năm đó Đại Sóc Quốc nơi Lận Yến Thanh sinh sống Lũng Tây xâm phạm, nhanh Đại Sóc liền mất nước, mà Lận Yến Thanh cũng mất trong trận đại chiến đó.”

 

“Lận Yến Thanh cửa nát nhà tan, bất đắc dĩ chỉ thể đào vong đến Yến Vân Vương triều an bình, Lũng Tây ngừng mạo phạm biên cảnh Yến Vân, liền nhân lúc biên cảnh Yến Vân trưng binh mà báo danh.”

 

“Bởi vì chiến tích nổi bật, Tiên vương liền chú ý tới , thăng quan cho , nhưng khi văn võ bá quan Yến Vân, sôi nổi đều tán thành quyết định của Tiên vương.”

 

“Chỉ là nghĩ tới Tiên vương lực bài chúng nghị. Lận Yến Thanh cảm kích Tiên vương, liền vẫn luôn lĩnh quân chinh chiến vì Yến Vân. Chẳng qua về , phát hiện chiến tranh đến cuối cùng, thống khổ nhất vẫn là bá tánh.”

 

“Hắn nhớ tới cảnh cửa nát nhà tan của , cho nên khi chiến tranh kết thúc, trở Yến Vân liền đưa từ quan.”

 

Vân Hoài cùng Phó Hoán Thư Ngôn kể, khỏi thổn thức, nhưng bọn họ càng cảm thấy việc khuyên Lận Yến Thanh khó càng thêm khó. “Thư Ngôn cô nương, nàng như , việc thỉnh Lận Đại đô đốc rời núi chẳng là khó như lên trời ?”

 

Thư Ngôn nhoẻn miệng : “Trên đời việc gì khó.”

 

Vân Hoài cùng Phó Hoán , cả hai đều mê mang, bất quá bọn họ Thư Ngôn cô nương sẽ việc nắm chắc.

 

 

Loading...