Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 53: Tài Tử Giai Nhân, Tương Lai Trợ Lực

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:53:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thư Ngôn cô nương, nàng đối với ngoài luôn luôn thanh lãnh, vì nguyện ý ở chung cùng Cao An?” Vân Hoài cau mày, trong lòng nổi lên một cơn chua xót, nhẹ giọng hỏi.

 

Thư Ngôn nhẹ nhàng liếc qua mặt mày , trong mắt mang theo một tia lười biếng, lạnh giọng : “Cao An thường, tuổi còn trẻ đủ thứ thi thư, tài hoa hơn , sinh ở dân gian, rõ nỗi khổ dân sinh, lòng lo thiên hạ.”

 

Vân Hoài xong, khóe miệng nhếch lên, giọng trầm thấp mang theo chút ý : “Cho nên nàng cảm thấy lẽ là trợ lực của , mới thể ở chung cùng ?”

 

Thư Ngôn gật đầu.

 

Vân Hoài thấy nàng gật đầu, trong mắt xẹt qua một tia đắc ý. Cao An tiểu t.ử xem so với vị trí của trong lòng Thư Ngôn cô nương.

 

Vụ Điệp ở một bên lẳng lặng hai đối thoại, trong lòng thầm thở dài. Điện hạ chiếm cứ vị trí quan trọng như trong lòng Thư Ngôn cô nương, xem Đại nhân sợ là xa xa so .

 

Mà lúc Phó Hoán đang trong thư phòng u tĩnh, ánh mắt thâm thúy bức thư dày đặc chữ Vụ Điệp gửi từ Nhạn Thành, trong thư nhắc tới chuyện Tô mộc ở Nhạn Thành.

 

Nhìn thấy trong thư cấp của bày tỏ sự sùng bái đối với Thư Ngôn, Phó Hoán tự chủ mặt mày cong cong, khóe môi giơ lên. Chỉ là nghĩ đến việc hiện tại cùng Thư Ngôn cô nương trời nam đất bắc, mà Vân Hoài điện hạ thể sớm chiều ở chung cùng nàng, trong thời gian ngắn, cơn ghen trong lòng giống như sóng cuộn biển gầm mãnh liệt dâng lên.

 

Xem xong nội dung thư, đưa giấy thư gần ánh nến, ngọn lửa chậm rãi nuốt chửng trang giấy. Hắn gắt gao chằm chằm ngọn lửa, những dòng chữ hóa thành tro tàn trong ánh lửa.

 

Phó Hoán nghĩ tới cái gì, tay nâng lên, một bóng đen như u linh hiện . Phó Hoán lạnh giọng phân phó: “Truyền tin tức ngoài, rằng y phục Nhạn Thành nhuộm bằng Tô mộc đặc hữu của Nhạn Thành, màu sắc tươi bắt mắt, chất lượng cực , loại t.h.u.ố.c nhuộm nào khác thể so sánh.”

 

Ám vệ khẽ gật đầu, đó hóa thành một làn khói nhẹ biến mất trong bóng đêm, chỉ để một mùi hương lạnh nhàn nhạt cùng ngọn nến lay động trong thư phòng.

 

Thấy ám vệ rời , Phó Hoán chậm rãi mở bức họa cuộn tròn bàn , đó là bức họa một con gái. Trong tranh, dung nhan con gái dần dần hiện , tựa như tiên t.ử tư dung tuyệt lệ, phong hoa tuyệt đại. phàm là gặp qua Thư Ngôn đều sẽ cảm thấy bức họa cũng chỉ vẽ bảy phần thần vận của nàng.

 

Ánh mắt Phó Hoán dừng bức họa, trong mắt tràn ngập nhu tình, nhưng nhiều hơn là nỗi nhớ nhung.

 

Thư Ngôn cô nương, khi nào mới thể gặp nàng?

 

——

 

Cao An ghế gỗ, mày nhíu c.h.ặ.t, giống như một đám mây đen bao phủ. Hắn về đến nhà mới chợt nhớ , còn Hoài đại ca, Thư Ngôn cô nương và Vụ Điệp cô nương đang ở nơi nào?

 

Nghĩ đến việc mấy ngày nữa đến Yến Đô thi, trong lòng chút cấp bách, còn gặp Thư Ngôn cô nương .

 

Cao An càng nghĩ càng cam lòng, liền khỏi cửa nhà. Cao mẫu đang trâm hoa trong sân, thấy con trai ngoài, vội vàng gọi: “An Nhi, con đấy?”

 

Cao An ôn nhu đáp: “Nương, con ngoài một lát, nếu đói bụng thì cứ ăn , cần chờ con.”

 

Nói xong đợi Cao mẫu đáp liền chạy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-la-nu-than-tuyet-sac/chuong-53-tai-tu-giai-nhan-tuong-lai-tro-luc.html.]

“Đứa nhỏ ... Haizz.” Cao mẫu bộ dáng vội vã của , bất đắc dĩ lắc đầu.

 

Nếu con trai là một tiểu t.ử thông suốt, còn tưởng rằng chạy gặp trong lòng .

 

...

 

Vân Hoài kinh ngạc thiếu niên ngây ngô mắt, tiểu t.ử tới đây? “Cao An, ngươi tới đây?”

 

Cao An gãi đầu, ngượng ngùng : “Hoài đại ca, mấy ngày nữa đến Yến Đô, sợ khó gặp các ngài, liền tới tìm các ngài.”

 

Vân Hoài nội tâm thập phần nghi hoặc, lúc vì ghen nên cố ý cho thiếu niên chỗ ở, tìm ?

 

“Cao An, Hoài đại ca xin ngươi, quên cho ngươi chúng ở khách điếm nào, ngươi tìm ?”

 

Trong mắt Cao An xẹt qua một tia ngượng ngùng, ấp úng : “Ta khắp nơi hỏi khác thấy ba lạ mặt mới tới trong thành , đặc biệt là vị cô nương đội mũ rèm , bao lâu liền .”

 

Vân Hoài hiện tại càng xác định thiếu niên định là ái mộ chi tình với Thư Ngôn cô nương, nhưng Thư Ngôn cô nương bảo ở chung với Cao An, đành chịu đựng sự bất mãn trong lòng, nỗ lực gợi lên nụ còn khó coi hơn : “Tiểu học Cao An, chúng thật đúng là duyên phận a...”

 

Bất quá Cao An lúc đang thất thần, còn do dự nên phiền toái Hoài đại ca giúp gặp Thư Ngôn cô nương .

 

Ông trời tựa hồ chiếu cố , đại khái là tiếng lòng , Thư Ngôn cô nương thế nhưng xuất hiện ngay mắt .

 

Cao An trợn mắt há hốc mồm cô nương đội mũ rèm mắt: “Thư Ngôn... cô nương.”

 

Thư Ngôn nhẹ nhàng với , ôn nhu : “Cao công t.ử. Ta ngươi đến Yến Đô thi, liền bảo Vụ Điệp cho ngươi một cái hòm sách.”

 

Vụ Điệp đưa hòm sách tay cho Cao An. Cao An kinh hỉ món quà mắt, nội tâm thập phần vui sướng.

 

“Cao công t.ử, nguyện ngươi nhất cử đăng khoa.” Thư Ngôn nhẹ giọng .

 

Cao An chăm chú nàng, thầm hạ quyết tâm, quả đoán đáp : “Nhất định sẽ.”

 

Chỉ cần là điều nàng mong , nhất định tận hết sức lực thực hiện.

 

Vân Hoài một bên chằm chằm món quà Thư Ngôn đưa cho Cao An, sắc mặt xanh mét, trái tim vốn đang giả bộ bình tĩnh bắt đầu xao động. Thư Ngôn cô nương còn từng tặng quà cho !

 

Vụ Điệp ở một bên biểu tình khác biệt của Cao An và Vân Hoài, sờ sờ mũi, chút chột , yên lặng thở dài: Kỳ thật thứ là Thư Ngôn cô nương bảo tùy tiện mua...

 

Thôi kệ, cảm giác chỉ chân tướng thật , quả nhiên Thư Ngôn cô nương vẫn là tin tưởng nhất, hì hì...

 

 

Loading...