Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 52: Chàng Thiếu Niên Lang, Ngọc Trâm Định Tình
Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:53:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên quan đạo Nhạn Thành, Thư Ngôn cùng Vân Hoài sóng vai bước , Vụ Điệp theo sát phía . Bá tánh Nhạn Thành từ khi hy vọng, khôi phục sức sống ngày xưa. Hai bên đường phố, cửa hàng tuy tính là rực rỡ muôn màu, nhưng cũng cái gì cần đều .
Ánh mắt Vân Hoài lơ đãng dừng ở cửa hàng bán châu thoa ngọc trâm ven đường, bất tri bất giác liền về phía đó. Vụ Điệp trong lòng thầm nhủ: Không xong, Phó đại nhân, tình địch của ngài mua trang sức cho Thư Ngôn cô nương .
“Vị công t.ử , ngài mua kiểu dáng châu thoa ngọc trâm nào cho ý trung nhân a?” Người phụ nữ bán hàng mắt mang ý , đàn ông tuấn tú mắt nhẹ giọng hỏi.
Vân Hoài rõ bà kiểu dáng những loại nào, liền hỏi: “Chỗ ngươi châu thoa chất liệu nhất là cái nào?”
Người phụ nữ lời , mắt sáng lên, liền đem cây trâm đắt nhất ở đây : “Công t.ử, đây là Tụ Ngọc Trâm, ngọc chất thuần tịnh, tinh oánh dịch thấu, một tia tạp chất, xúc cảm cũng mát lạnh trơn bóng.”
Vân Hoài cây trâm ngọc , trong mắt cảm giác kinh diễm, rốt cuộc ở trong cung điện kiến thức qua vô trân bảo tinh phẩm. cái cũng xác thật là thứ nhất ở đây. “Bao nhiêu tiền?”
Người phụ nữ đầy mặt tươi : “Mười lượng bạc.”
Vụ Điệp cách đó xa suýt chút nữa rớt cằm. Giá cả cây trâm ngọc bình thường chút đắt quá ! Rõ ràng nhiều nhất chỉ đáng hai lượng bạc. Bất quá, là Tiên Thái t.ử, Vân Hoài cũng mười lượng đối với một cây trâm là đắt thế nào.
Hắn móc túi tiền từ trong tay áo , nhưng ngay khoảnh khắc mở túi tiền mới chợt nhớ tới, tiền là Thư Ngôn cô nương đưa cho .
“Dùng tiền của Thư Ngôn cô nương mua trâm cho nàng, còn tính là quà tặng nàng ?” Trong mắt Vân Hoài xẹt qua một tia hổ, lâm trầm tư. “ móc túi tiền , phụ nữ mãn nhãn vui sướng chằm chằm ...”
Bất quá, đợi đưa tiền cho phụ nữ, liền một giọng trong trẻo sạch sẽ: “Vị công t.ử , khoan .”
Người phụ nữ thấy tới, trong mắt xẹt qua chút hoảng hốt, cúi đầu, yên lặng .
Vân Hoài khó hiểu thiếu niên thanh tú mặc áo vải thô mắt: “Tiểu công t.ử, ?”
“Công t.ử, cây trâm ngọc đáng mười lượng bạc, nhiều lắm chỉ đáng hai lượng.” Thiếu niên nhẹ giọng , thấy mẫu , mặt lộ vẻ bất đắc dĩ: “Nương, nên xin vị công t.ử .”
Người phụ nữ thấy con trai gọi , đành xoay , thấp giọng : “Công t.ử, xin thứ , xác thật nâng giá ngọc trâm.”
“Mấy ngày nay việc buôn bán , trong nhà nộp thuế, An Nhi nhà mấy ngày nữa còn đến Yến Đô thi công danh, nghĩ kiếm thêm chút lộ phí cho nó, liền chuyện lừa gạt ngài.”
Vân Hoài cũng thể thông cảm cho bà, chẳng qua hành động xem như thất tín, vì thế chậm rãi : “Ta hiểu nỗi khó xử của ngươi, cũng tha thứ cho ngươi, nhưng thiên hạ việc gì khó, duy chỉ chữ tín là quan trọng. Cần ghi khắc buôn bán lấy chữ tín đầu.”
Cao An Vân Hoài , cúi thật sâu, hai tay chắp giơ lên ngang mày, thể khom, giọng trong trẻo mang theo tia xin : “Công t.ử, hôm nay mẫu thất tín , ngài so đo hiềm khích cũ mà nguyện ý thông cảm, cây trâm ngọc xin tặng ngài. Nếu ngày ngài gặp khó khăn, nguyện ý tận lực giúp đỡ ngài.”
Vân Hoài thiếu niên tuy gầy yếu kiên nghị mắt, trong mắt lộ vẻ tán thưởng, vội vàng tiến lên đỡ dậy: “Ngươi tuổi tuy nhỏ hiểu lý lẽ, phân biệt thị phi, nhất định thể thi đậu công danh.”
“Ngươi tên là gì?” Vân Hoài nhẹ giọng hỏi.
“Ta tên là Cao An.”
Vân Hoài tên , liền mở miệng : “Ta tên là...”
Đôi mắt Thư Ngôn giấu mũ rèm xẹt qua một tia bất đắc dĩ, giọng thanh lãnh từ từ vang lên: “Hoài công t.ử, ngươi dừng lâu như ?” Thư Ngôn chậm rãi về phía Vân Hoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-la-nu-than-tuyet-sac/chuong-52-chang-thieu-nien-lang-ngoc-tram-dinh-tinh.html.]
Vân Hoài tự chủ sờ sờ mũi, nếu Thư Ngôn cô nương tới, suýt chút nữa quên thể bại lộ tên thật.
“Thư Ngôn cô nương, kết giao một bạn. Hắn tên là Cao An.” Vân Hoài chăm chú Thư Ngôn, ôn hòa .
Cao An nhất thời sửng sốt, chăm chú con gái mắt. Nàng đội mũ rèm, lụa mỏng như sương khói, ảnh thon dài mờ ảo tựa như tiên t.ử trong Nguyệt Cung, phảng phất sự hỗn loạn của trần thế liên quan đến nàng.
“Cao công t.ử.” Giọng thanh lãnh mềm nhẹ từ miệng Thư Ngôn truyền đến, đ.á.n.h thức Cao An đang ngẩn ngơ.
“Cô nương... Cô nương hảo.” Cao An nhất thời e lệ, khuôn mặt trắng nõn hiện lên vài vệt đỏ ửng.
Vân Hoài bộ dáng của Cao An liền tiểu t.ử đang thẹn thùng. Bất quá xem bộ dáng niên thiếu của , đảo cũng yên tâm, Thư Ngôn cô nương giống như sẽ thích nam t.ử nhỏ tuổi.
“Cao An, tên là Hoài Cùng, ngươi cứ gọi là Hoài đại ca .” Vân Hoài cao giọng .
“Vâng, Hoài đại ca.”
“Hoài đại ca, xem bộ dáng các ngài hẳn Nhạn Thành, là để đưa các ngài dạo?” Trong giọng Cao An mang theo chút mong chờ.
Vân Hoài sợ tiểu t.ử ý đồ với Thư Ngôn, định mở miệng từ chối, giọng của Thư Ngôn cắt ngang: “Được. Vừa lúc Cao công t.ử thể kể cho chúng chuyện trong thành.”
Cao An thấy nàng đồng ý, nội tâm nổi lên gợn sóng lăn tăn. Không dung mạo Thư Ngôn cô nương sẽ đến nhường nào?
——
Vụ Điệp thiếu niên dư bên cạnh, nhất thời suy nghĩ: Thiếu niên tuổi nhỏ, hẳn là tình địch mới xuất hiện của đại nhân chứ?
Bất quá cũng chắc, Thư Ngôn cô nương thật sự là quá , là nữ nhân còn ngăn cản mị lực của nàng, huống chi là nam nhân?
Mà Vân Hoài lúc nội tâm thập phần phiền muộn, Cao An tiểu t.ử ngừng bắt chuyện với Thư Ngôn. Ví dụ như hiện tại, Cao An vui sướng : “Thư Ngôn cô nương, nàng xem Tô mộc ven đường kìa, những cây đều là mới trồng. Hiện tại trong thành đều truyền tai tác dụng của Tô mộc, đều coi nó như bảo bối.”
“ công dụng của Tô mộc tuy truyền khắp trong thành, nhưng ngoài thành gì cả. Nếu thể cho các nơi khác , Nhạn Thành nhất định sẽ kiếm một khoản lớn.”
Thư Ngôn nhẹ nhàng : “Sẽ thôi.”
Cao An vì Thư Ngôn cô nương khẳng định như , bất quá điều đó quan trọng, quan trọng là thực thích ở cùng nàng.
Vân Hoài thật sự nhịn , khẽ ho một tiếng. Cao An thấy, trong ánh mắt lộ vẻ quan tâm, ân cần hỏi: “Hoài đại ca, lạnh ? Mấy ngày nay thời tiết chút lạnh. Hay là hôm nay về ? Ta đưa Thư Ngôn cô nương cùng Vụ Điệp cô nương...”
Vân Hoài xong sắc mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi : “Ta , ngươi cần nghĩ nhiều.” Lại nghĩ nghĩ, nghiêng chăm chú Thư Ngôn: “Thư Ngôn cô nương, Vụ Điệp, sắc trời còn sớm, chúng nên về .”
Vụ Điệp sắc trời, hiện tại đang là giữa trưa ?
Haizz, Điện hạ sợ là ghen .
Cao An lưu luyến bóng lưng Thư Ngôn cô nương xa, cả đều chút cô đơn.