Xuyên Nhanh: Ký Chủ Là Nữ Thần Tuyệt Sắc - Chương 130: Lời Thú Nhận Thẳng Thắn, Nụ Hôn Cưỡng Đoạt

Cập nhật lúc: 2026-01-24 19:56:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhân viên phục vụ tiệc bận rộn xuyên qua đám đông, đẩy một chiếc xe nhỏ chứa đầy sâm panh, sâm panh lấp lánh ánh đèn, tỏa một ánh sáng mê .

 

Thu Vũ tiện tay lấy một ly sâm panh từ xe, nhẹ nhàng lắc chất lỏng trong ly, ánh mắt cô lướt qua đám đông, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.

 

Lúc , Nguyễn Nhu cũng đến bên xe, chuẩn lấy một ly sâm panh để nếm thử.

 

Tay cô định chạm ly sâm panh, bóng dáng của Diễn Giang xuất hiện trong tầm mắt cô.

 

Anh tiến gần cô, mặt mang theo nụ ôn hòa, tay đưa qua một ly nước trái cây. “Em uống cái .”

 

Nguyễn Nhu , nhận lấy ly nước trái cây, mỉm , nụ như hoa ngọc lan mới nở.

 

Thu Vũ một bên lặng lẽ quan sát Diễn Giang, đàn ông đang ân cần với bạn của .

 

Làn da trắng lạnh như ngọc, sống mũi cao thẳng, đường cằm rõ nét, như đẽo tạc kiên nghị, cho một cảm giác nam tính mạnh mẽ.

 

Thu Vũ thể thừa nhận, Diễn Giang quả thật là một nhân vật kiệt xuất, bất kể là ngoại hình khí chất đều thể chê .

 

“Lâm tổng, bắt đầu gần gũi nữ sắc từ khi nào ? Có là Nguyễn Nhu nhà chúng quá , động lòng ?” Giọng Thu Vũ mang theo một tia hài hước, rõ ràng là đang trêu chọc Diễn Giang.

 

Diễn Giang Thu Vũ trêu ghẹo, những tức giận, ngược còn khẽ, thản nhiên thừa nhận: “ , quả thật sắc của cô Nguyễn cho xiêu lòng.” Giọng trầm thấp mà đầy từ tính, vẻ vô cùng thành khẩn.

 

Thu Vũ vẻ mặt thản nhiên tự nhiên của Diễn Giang, mày khẽ nhướng, khóe môi nhếch lên một nụ đầy ẩn ý. “Lâm tổng thật là thẳng thắn.”

 

Nguyễn Nhu một bên hai đối thoại, vẻ mặt hổ càng thêm rõ ràng. Trong lòng cô thầm cầu nguyện cuộc đối thoại thể nhanh ch.óng kết thúc.

 

Tuy nhiên, Thu Vũ dường như ý định bỏ qua cơ hội , cô tiếp tục trêu ghẹo: “Lâm tổng, cẩn thận đấy, Nguyễn Nhu của chúng dễ theo đuổi .”

 

Diễn Giang nâng ly rượu trong tay, hiệu với Thu Vũ, khóe miệng nhếch lên một nụ chân thành, “ sẽ cố gắng.”

 

Nguyễn Nhu câu trả lời của , đáy mắt gì bất ngờ, nhưng vẫn sững sờ một thoáng.

 

——

 

Mộ Nhan đang bận rộn trong bếp, xoong chảo bay lượn trong tay cô, khí tràn ngập mùi thức ăn.

 

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa dồn dập. Cô sững sờ, ngay đó buông xoong chảo trong tay, trong lòng đoán thể là sữa đặt đến.

 

Cô bước nhanh cửa, trong lòng tràn ngập mong chờ và vui sướng. khi cô mở cửa, thấy một ngờ tới.

 

Sự xuất hiện của khiến niềm vui của Mộ Nhan tan biến trong nháy mắt, đó là sự hoảng sợ và bất an.

 

Cô theo bản năng đóng cửa , nhưng sức lực của Quý Lăng rõ ràng là thứ cô thể chống . Hắn hung hăng xông , trong ánh mắt tràn ngập sự bất mãn.

 

Mộ Nhan sợ đến tim đập nhanh, lập tức bỏ chạy, nhưng Quý Lăng một tay tóm lấy cổ tay cô, kéo cô về phía . Trong ánh mắt lấp lánh ánh sáng nguy hiểm, phảng phất như nuốt chửng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-ky-chu-la-nu-than-tuyet-sac/chuong-130-loi-thu-nhan-thang-than-nu-hon-cuong-doat.html.]

 

“Anh buông !” Mộ Nhan giãy giụa, nhưng Quý Lăng càng siết c.h.ặ.t hơn. Cô cảm thấy cổ tay bóp đến đau nhói, gần như mất tri giác.

 

Quý Lăng để ý, dễ dàng đẩy cô tường.

 

Tim Mộ Nhan đập loạn xạ, cô giãy giụa thoát khỏi sự giam cầm của Quý Lăng, nhưng hai tay cô siết c.h.ặ.t lưng.

 

Cô hoảng sợ trợn to mắt, gương mặt Quý Lăng đang đến gần.

 

Quý Lăng cho cô bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Hắn cúi đầu, mạnh mẽ áp lên môi Mộ Nhan. Nụ hôn của thô bạo và bá đạo, phảng phất như nuốt chửng cả cô.

 

Mắt Mộ Nhan trợn tròn, giãy giụa, nhưng nụ hôn của Quý Lăng như một gông cùm vô hình, trói c.h.ặ.t cô.

 

Mộ Nhan cảm thấy thở của cướp , cô dùng sức đẩy n.g.ự.c Quý Lăng, nhưng sức lực của cô mặt Quý Lăng trở nên quá yếu ớt.

 

Nụ hôn của Quý Lăng càng thêm sâu, ngang ngược xâm nhập khoang miệng Mộ Nhan, khóe mắt Mộ Nhan trào nước mắt, cô cảm thấy sắp ngạt thở.

 

lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, cùng với giọng của nhân viên giao hàng: “Thưa cô, nhà ? Cơm hộp của cô đến .”

 

Tiếng động bất ngờ khiến động tác của Quý Lăng dừng , ngẩng đầu cửa, trong ánh mắt lóe lên một tia vui.

 

Mộ Nhan nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay , cô dùng sức đẩy Quý Lăng , giọng run rẩy nhưng quyết tuyệt, “Anh cút , nếu nhất định sẽ báo cảnh sát.”

 

Quý Lăng thái độ của Mộ Nhan chọc giận, lạnh một tiếng, hung hăng chằm chằm Mộ Nhan, phảng phất như thấu cô. “ cho cô , nếu xuống địa ngục, nhất định sẽ kéo theo cô. Bây giờ cô rời khỏi , cửa .”

 

Giọng lạnh băng và quyết tuyệt, để lộ một sự uy h.i.ế.p khiến rét mà run.

 

Nói xong, Quý Lăng xoay cửa.

 

Hắn đột ngột mở cửa, nhân viên giao hàng bên ngoài hành động đột ngột của cho giật , túi cơm hộp trong tay suýt nữa rơi xuống đất. Anh giao hàng đáng thương còn gã điên lườm một cái.

 

Mộ Nhan bước nhanh cửa, nhận lấy túi cơm hộp từ tay nhân viên, đóng sầm cửa .

 

Nhân viên giao hàng còn kịp phản ứng. Trong lòng khỏi chút bực bội. Anh lẩm bẩm một câu: “Người trong nhà tố chất gì ! Quả nhiên một nhà, một cửa.”

 

Tuy giọng lớn, nhưng trong hành lang chật hẹp vô cùng rõ ràng.

 

Mộ Nhan vội vã đến bồn rửa tay, đôi tay run rẩy vốc nước lạnh, hung hăng rửa miệng .

 

Nước theo cằm chảy xuống, nhỏ giọt gạch men trắng tinh, b.ắ.n lên những bọt nước nhỏ li ti.

 

Cô đôi mắt trống rỗng chằm chằm trong gương, môi rửa đến chút trắng bệch.

 

Trong đầu cô ngừng vang vọng lời đe dọa của Quý Lăng, những lời như lưỡi d.a.o sắc bén, từng chút một cắt xé trái tim cô.

 

 

Loading...