Một lạnh lùng, nghiêm túc như Trì Châu để điện thoại bên cạnh cô , đủ chứng tỏ quan hệ giữa hai hiện giờ thiết đến mức nào. Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Cả đối với nhà, Trì Hiền thể tưởng tượng nổi sẽ yêu thương Vân Xu đến mức nào.
Chắc chắn là Vân Xu dùng chiêu trò gì đó, lừa phỉnh Cả. Giọng trong trẻo như tiếng trời đặt lên cô thật là lãng phí.
Vân Xu cầm điện thoại, vẻ mặt mờ mịt, hiểu đối phương đang gì.
“Anh đang cái gì ?”
Trì Hiền khẩy, còn giả bộ ngây thơ nữa ? Nghe máy điện thoại, chẳng là để cho nhà họ Trì quan hệ giữa cô và Trì Châu đến mức nào ?
“ mặc kệ cô tâm tư gì. Tốt nhất nên dẹp hết . Dù Cả đưa cô về, ba và cũng sẽ thừa nhận cô là nhà họ Trì. Em gái chỉ một Trì Tiêu Tiêu thôi. Cô nhất nên nhớ cho rõ điều .”
“Đừng tưởng rằng Cả thừa nhận cô là chuyện sẽ vạn sự đại cát!”
Trì Hiền hung dữ cúp máy.
Bà Trì do dự : “Tiểu Hiền, con quá lời ?”
Con bé còn gì mà.
Trì Hiền trợn mắt: “Mẹ , đừng để cái giọng điệu vô tội của cô lừa gạt. Mẹ nghĩ xem Cả là như thế nào? Anh tùy tiện thiết với khác bao giờ ? Chắc chắn là cô Vân Xu dùng thủ đoạn .”
Bà Trì ngẫm nghĩ cũng thấy đúng. Tính tình Trì Châu ngay cả bà còn chịu nổi, thể nào gặp mặt quan hệ với Vân Xu .
Trì Tiêu Tiêu cuộc đối thoại của hai con, nghĩ đến vẻ mặt nghiêm nghị của Trì Châu, lòng khỏi chút bồn chồn. Trì Châu là kiểu dễ dàng lừa gạt nhỉ?
Trì Châu đang ở ban công nhỏ cạnh phòng ngủ lấy quần áo. Sợ phiền Vân Xu nghỉ ngơi, cố ý đóng cửa phòng , nên thấy tiếng động ngoài phòng khách.
Đợi đến khi chuẩn xong, bước phòng khách, liền thấy Vân Xu đáng lẽ đang ngủ say trầm mặc sô pha, đầu rũ xuống, tay cầm điện thoại của .
Tim Trì Châu hẫng một nhịp. Dáng vẻ của Vân Xu thường xuyên xuất hiện trong giai đoạn hai còn xa lạ. Đến khi quen hơn, cô còn như nữa. Anh liếc mắt màn hình điện thoại tắt ngúm, nhẹ nhàng tiếng động tiến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-9.html.]
“Xu Xu, dậy sớm thế? Không ngủ thêm chút nữa ?”
Vân Xu chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt tựa như chứa cả trời lúc ngập tràn nước đầy khổ sở, khiến tim Trì Châu như tan nát.
“Đã xảy chuyện gì ?” Anh kìm nén cảm xúc, bước nhanh tới chỗ cô.
“Anh Cả, gọi điện thoại đến.” Vân Xu khổ sở : “Anh em dùng thủ đoạn với , sẽ thừa nhận em là nhà họ Trì.”
“Anh Cả, bỏ rơi em ?”
Trì Châu là nhà họ Trì, mà nhà họ Trì phủ nhận phận của cô. Vậy thì Trì Châu còn là trai của cô nữa ?
Chỉ nghĩ đến việc Trì Châu sẽ rời bỏ , lòng Vân Xu như nỗi bi thương bao trùm.
Cô như đóa hoa yếu ớt, xinh bỗng dưng gặp sương tuyết, cảm xúc dần lụi tàn. Cả Trì Châu lạnh toát. Anh sợ hãi em gái sẽ biến về dáng vẻ lúc ban đầu gặp mặt, chút sinh khí nào. Anh vất vả lắm mới khiến gương mặt cô tươi trở .
Mà Trì Hiền dễ dàng phá hủy tất cả nỗ lực mấy ngày nay của .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Trong lòng nhanh ch.óng đưa quyết định, Trì Châu nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bờ vai của em gái: “Xu Xu, em đừng để ý đến thằng nhóc đó. Hắn chỉ là một kẻ quan trọng, cần bận tâm đến gì. Tuy rằng chúng là em, nhưng thời gian ở chung ít, quan hệ cũng bình thường thôi. Hắn giờ thể đại diện cho .”
Đây lời dối. Từ nhỏ, bọn họ một theo ông Trì, một theo bà Trì hoặc ông bà nội, khi lớn lên, Trì Châu trực tiếp lao công việc ở công ty, suýt nữa thì coi công ty là nhà luôn . Thời gian hai em ở chung còn bằng hồi nhỏ nữa là.
Tình em của họ so với những gia đình bình thường còn lạnh nhạt hơn nhiều.
“Em là cô em gái mà yêu thương nhất, mãi mãi là như . Bất kể ai gì bên tai em, đều cần tin họ. Anh sẽ vĩnh viễn bảo vệ em, thề đấy.” Giọng trầm ấm, chân thành vang lên, mang theo sự trân trọng vô bờ.
Có lẽ là thái độ quá mức kiên quyết của Trì Châu, hoặc lẽ từ “bảo vệ” lay động đến dây thần kinh nào đó của Vân Xu, mắt cô ngập tràn nước mắt, tiếng nghẹn ngào cố nén nhưng vẫn thể ngừng tiếng nức nở.
“... Anh Cả, nếu xuất hiện sớm hơn một chút, thì mấy...”