Bàn tay Vân Xu siết c.h.ặ.t, nỗi chua xót dâng trào từ đáy lòng, trào lên hốc mắt. Môi cô khẽ run rẩy, thậm chí thẳng là kết hôn nữa.
Trì Châu đặt bàn tay cô trân trọng tay Quý Thừa Tu, chỉ với cô một câu.
“Yên tâm, luôn ở phía em.”
Khách khứa đài chút kinh ngạc cảnh tượng . Họ Trì Châu gì đó, nhưng vẫn thiện ý tỏ vẻ thông cảm. Nhà con gái, em gái lấy chồng, đàn ông nào mà chẳng tâm trạng phức tạp.
Hôn lễ tiếp tục diễn bình thường, đến màn chú rể vén khăn che mặt cô dâu.
Phần lớn khách mời đều tò mò chiêm ngưỡng dung nhan cô dâu. Ai bảo cô dâu bảo vệ kỹ quá chi, chỉ vài từng gặp mặt cô, mà những từng gặp , hễ hỏi đến đều ngẩn ngơ, một lúc lâu nên lời.
Lớp lụa mỏng như mặt nước nhẹ nhàng vén lên, trong khoảnh khắc, âm thanh đều biến mất, chỉ còn tiếng nhạc du dương khe khẽ chảy trôi.
Mái tóc dài đen như mực b.úi cao, bên thái dương rủ xuống một lọn tóc xoăn nhẹ nhàng. Ánh mắt cô trong veo hơn cả bầu trời cao. Đó là vẻ thể khiến thế giới điên đảo thần hồn, chỉ cần liếc mắt một cái, cướp thở của .
Tiếng hít thật sâu vang lên. Những mặt cuối cùng cũng hiểu vì nhà họ Quý coi trọng cô dâu đến .
Nếu là họ, họ cũng hận thể nâng niu, chiều chuộng cô đến tận trời xanh.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Cô là thật ?” Có lẩm bẩm tự hỏi.
Vẻ khuynh quốc khuynh thành khiến còn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác.
Bước tiếp theo của hôn lễ là nụ hôn của tân lang và tân nương. Bên , nhiều đỏ mắt vì ghen tỵ.
Quý Thừa Tu bắt gặp ánh mắt chút buồn bã của Vân Xu, trong lòng chùng xuống, hiểu rõ nguyên nhân nỗi buồn của cô, lặng lẽ thở dài.
Anh hôn lên môi cô, mà chỉ nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn, như lông chim lướt nhẹ, trân trọng và dịu dàng.
Quý Thừa Tu nghĩ, lát nữa sẽ với cô rằng, phòng của Trì Châu = chuyển đến cạnh phòng tân hôn của họ .
Dù là Trì Châu, đều sẽ mãi mãi ở bên cạnh cô.
(Hết TG1 . Tớ đau lưng quá, edit mờ cả mắt huhu.)
Cửa sổ kính suốt từ trần đến sàn ban công hé mở một khe nhỏ, gió nhẹ thổi qua tấm rèm voan trắng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn.
Trên giường, phụ nữ đang ngủ say dụi dụi chiếc gối mềm mại, khẽ trở . Làn da cô trắng như tuyết, phơn phớt ửng hồng, khiến chỉ hận thể c.ắ.n một miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-87.html.]
Quý Thừa Tu rửa mặt xong trở phòng, Vân Xu vẫn dấu hiệu tỉnh giấc. Vẻ mặt lịch thiệp, ôn hòa của hiện lên nụ bất lực nhưng đầy cưng chiều.
Dù để vợ ngủ thêm chút nữa, nhưng cô nàng lười rời giường, thời gian còn kịp nữa .
Anh bật chiếc đèn ngủ đầu giường, ánh sáng dịu nhẹ chiếu sáng một góc nhỏ.
“Xu Xu, đến giờ dậy .” Quý Thừa Tu dịu dàng gọi cô.
Vân Xu vẫn cố chấp ôm c.h.ặ.t chăn, mơ màng giãy giụa giữa cơn mơ và thực.
“Ư… buồn ngủ quá… Muốn ngủ nữa…” Giọng nũng nịu của cô thiếu chút nữa đ.á.n.h bại lý trí của đàn ông.
“Chúng sân bay ngủ tiếp, ? Bây giờ dậy rửa mặt, ăn sáng nào.” Quý Thừa Tu nhẹ giọng dỗ dành cô.
Vân Xu khó khăn chiến thắng cơn buồn ngủ, chậm rì rì cử động , tựa đầu giường.
Quý Thừa Tu xuống mép giường chờ cô tỉnh táo hơn, ánh mắt vô thức rơi xuống vết đỏ vai cô. Vệt đỏ ửng như đóa mai đỏ nền tuyết trắng, quyến rũ diễm lệ. Anh khựng một chút, chút hối hận, hôm qua nên quá trớn.
Để đến nỗi hôm nay Vân Xu khó khăn lắm mới rời giường.
Mãi một lúc , Vân Xu mới hồn, ngơ ngác hỏi: “Hôm nay dậy sớm thế? Có chuyện gì ?”
“Chẳng em bảo du lịch ? Anh sắp xếp lịch trình công việc , mấy ngày sẽ đưa em chơi cho khuây khỏa.” Quý Thừa Tu bất lực nó: “Hôm , buổi tối với em một mà.”
Có ?
Đôi mắt Vân Xu ánh lên vẻ nghi hoặc. Cô cố nhớ , hình như hôm lúc cô xem phim quá nhập thần, Quý Thừa Tu với cô chuyện gì đó, nhưng vì phim quá cuốn hút, cô chỉ tùy ý gật đầu cho qua, chẳng rõ gì.
Thôi , là của cô.
Quý Thừa Tu nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc rối bời của vợ tai, hôn lên trán cô, đó mới tiếp tục chuẩn đồ đạc.
Khi cả hai chuẩn xong xuôi, tài xế đợi sẵn ở cửa. Hành lý chất lên xe gọn gàng.
Vân Xu cảm thấy gì đó . Trước khi xe lăn bánh, cô đột nhiên hỏi: “Khoan , chỉ hai chúng du lịch thôi ? Thế Bách Bách thì ?”