Trong thoáng chốc, nhớ tới Vân Xu dường như mối quan hệ đặc biệt với mất của cô.
“Vân Xu, nghĩ bà Lý nhất định sẽ thấy em ở đây . Bà yêu thương em như , hy vọng em cả đời vui vẻ hạnh phúc. Chúng thể phụ lòng mong mỏi của bà, đúng em?”
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Lời của Trì Châu khéo léo, câu cuối cùng trực tiếp gắn kết hai thành một thể.
Thông tin cho thấy bà Lý để bộ tài sản cho Vân Xu, và Vân Xu mỗi tháng đều đến viếng mộ bà. Bà Lý chắc chắn chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Vân Xu. Lấy bà cầu nối, chắc chắn sẽ hiệu quả.
Quả nhiên, , thần sắc Vân Xu d.a.o động, hàng mi dài khẽ rũ xuống.
Trì Châu hổ danh là trẻ tuổi thể quản lý Trì gia. Khả năng nắm bắt cơ hội và quan sát cảm xúc của thể là nhất lưu. Nhân lúc Vân Xu d.a.o động, thêm nhiều lời dụ dỗ ngọt ngào.
Trong vài phút ngắn ngủi, lời ngon tiếng ngọt mà Trì Châu lẽ còn nhiều hơn cả nửa đời cộng . chẳng hề để ý đến hình tượng của nữa. Trong mắt giờ đây chỉ cô em gái.
Cuối cùng, Vân Xu ngập ngừng gật đầu.
Trì Châu mừng rỡ trong lòng. Anh cố gắng kìm nén cảm xúc, bước những bước chân bình thường nhất về phía Vân Xu. Cuối cùng, nắm lấy tay em gái, ôm c.h.ặ.t cô lòng.
Nguyên nhân Vân Xu lựa chọn hủy hoại bản , phần lớn là vì thế giới còn điều gì níu kéo cô nữa. Quá khứ đau thương giam cầm cô trong thế giới của riêng , khiến cô luôn cảnh giác với thế giới bên ngoài. Mà cô đơn tồn tại là một điều vô cùng đáng sợ.
Sự xuất hiện mạnh mẽ của Trì Châu phá vỡ sự phong bế của Vân Xu. Thân phận trai mang đến cho một lợi thế tự nhiên.
Anh nắm bắt điểm yếu của Vân Xu, từng bước lay động ý định ban đầu của cô. Vân Xu thiếu kinh nghiệm giao tiếp với khác, đấu tài ăn của Trì Châu? Cuối cùng, cô ngoan ngoãn để đưa rời khỏi bến tàu.
Trên chiếc xe màu đen.
Người tài xế nắm c.h.ặ.t vô lăng, mắt dám liếc . Ông chủ ý kiến về việc thất thố lúc , giờ mà còn dám lơ đãng nữa, sợ là ngày mai cuốn gói luôn chứ chẳng chơi.
Chỉ là trong lòng vẫn còn vương vấn cảnh tượng nãy.
Tài xế việc cho Trì Châu ngót nghét hai năm, cũng ngoài là để đón cô tiểu thư trao nhầm năm xưa về nhà. Vốn tưởng rằng đây chỉ là một chuyến công tác bình thường, dù thì dù là tiểu thư Trì gia thật sự nữa, cách biệt 25 năm trời, việc thể trở về Trì gia vẫn còn là một ẩn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-6.html.]
Trở về Trì gia , liệu thể thật sự hòa nhập gia đình và giới thượng lưu , cũng là cả một vấn đề.
vượt ngoài dự đoán của , tiểu thư Vân Xu xinh đến nhường , đến cả một cứng nhắc như Trì cũng chẳng còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày, ánh mắt nhu hòa hẳn .
Tài xế dám chắc một điều, địa vị của tiểu thư Vân Xu chắc chắn sẽ hề thấp.
Ngẫm nhan sắc thì cũng dễ hiểu thôi, ai mà nỡ lòng cô khổ sở cơ chứ?
Trì Châu nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Xu, tựa như đang nắm một khối băng ngọc. Anh nhíu mày, rằng cởi áo khoác của , khoác lên vai Vân Xu.
Vân Xu nhỏ bé lọt thỏm trong chiếc áo vest rộng thùng thình, trông càng thêm nhỏ nhắn. Lòng Trì Châu dâng lên một tình cảm trìu mến vô bờ.
Đây là em gái của , mà mong manh đến thế.
Là mà nhất định bảo vệ, chở che.
Vân Xu bên cạnh Trì Châu, cả gượng gạo, tự nhiên. Dù cho bên cạnh cố gắng thu vẻ khí thế của , trong mắt cô, vẫn cứ mạnh mẽ, áp bức. Hai rõ ràng chỉ mới gặp đầu, mà Trì Châu ân cần tỉ mỉ với cô cứ như một trai gắn bó bao năm.
Chiếc áo khoác giúp cô bớt cái lạnh lẽo của gió biển, ấm từ bao bọc lấy cô. Vân Xu chút . Cô tách rời khỏi xã hội quá lâu , nên đối diện với lòng của khác như thế nào cho .
Đặc biệt là khi cô mới một trai.
“… Sao em ở đó?” Vân Xu vẫn thể gọi thành tiếng hai từ “ trai”, cô cảm thấy quá đường đột, quá kỳ lạ.
Trì Châu cũng ép buộc, dù hôm nay mới là đầu gặp mặt, thời gian còn dài, thể từ từ vun đắp tình cảm với em gái. “Chú bảo vệ ở cổng giao lá thư đó cho , nhờ mới kịp thời vị trí của em.”
Nghĩ đến đây, Trì Châu cũng thấy lòng đầy sợ hãi. Thiếu chút nữa thôi, một chút xíu nữa thôi là mất em gái .