Khi tiễn khách về, quản lý cửa hàng tươi rói, ngậm miệng . Doanh thu hôm nay còn cao hơn cả ba tháng cộng . Cô thấy phần trăm hoa hồng đang vẫy gọi .
Điều duy nhất cô tiếc nuối là yêu cầu chụp ảnh chung với tiểu thư Vân Xu xinh từ chối.
Mấy nhân viên cửa hàng phía cũng thở dài tiếc nuối. Không còn cơ hội gặp đại mỹ nhân như nữa .
Mua xong quần áo, bà Quý mua thêm trang sức cho Vân Xu. Bà trực tiếp bảo tài xế lái xe đến trung tâm thương mại trang sức lớn nhất thành phố.
Thật tình cờ, đoàn chạm mặt một ngờ tới ở trung tâm thương mại.
Bà Trì và Trì Tiêu Tiêu.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, Quý Thừa Tu thầm nghĩ.
Bà Trì đang cầm một chiếc vòng tay bạch ngọc, chuẩn tự tay đeo lên cho Trì Tiêu Tiêu. khi bà vô tình liếc mắt thấy Vân Xu, bà giật như điện giật, vội rụt tay .
Hành động đột ngột của bà khiến Trì Tiêu Tiêu giật .
Cô hiểu vì , nãy còn tươi rạng rỡ, đột ngột đổi sắc mặt, thậm chí còn vẻ chột .
Cho đến khi cô theo ánh mắt , Trì Tiêu Tiêu trợn tròn mắt. Cô quá quen thuộc bóng dáng . Chính vì sự tồn tại của Vân Xu, mà cô mới rơi cảnh t.h.ả.m hại như bây giờ. Vân Xu quả thực chính là khắc tinh của cô.
Khuôn mặt tú lệ của Trì Tiêu Tiêu trở nên u ám. Hành động của thật quá đáng. Ở mặt Vân Xu, kiêng dè cô như ?
Cô và bà Trì mới là ruột thịt sống bên hơn hai mươi năm trời cơ mà!
Không dù cô rời khỏi nhà họ Trì, cô vẫn luôn là con gái của ?
Bà Quý quen hai con mặt, nhưng nụ mặt con trai nhạt vài phần, bà thiện cảm với họ. Vì , nụ của bà cũng trở nên khách sáo, còn thiết và hòa ái như khi ở bên Vân Xu nữa.
“Mẹ, đây là của Trì Châu.” Quý Thừa Tu, duy nhất rõ phận của tất cả ở đây, ai giành công với , tự giác đảm nhận trách nhiệm giới thiệu: “ Dì Trì, đây là của con.”
Hai vị quý bà khách sáo chào hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-54.html.]
Đứng giữa hai , nụ ôn hòa của Quý Thừa Tu giống như một chiếc mặt nạ, lịch sự nhưng xa cách. Dù ưa nhà họ Trì, nhưng với của bạn , thể quá hờ hững. Chỉ là thái độ của còn lạnh nhạt hơn cả đầu đến nhà Trì Châu khách.
Bà Trì để ý đến vẻ mặt của Quý Thừa Tu. Ánh mắt bà dán c.h.ặ.t lên Vân Xu, ánh mắt lộ rõ vẻ nóng bỏng. Đây là đứa con gái ruột của bà. Đứa con mà bà hằng mong nhớ, cuối cùng cũng gặp hôm nay.
Vốn dĩ bà định mua cho Trì Tiêu Tiêu một ít trang sức, coi như bù đắp cho cô khi rời khỏi nhà họ Trì, ngờ tình cờ gặp Vân Xu ở đây.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Hai bên khách sáo hàn huyên vài câu. So với vẻ điềm tĩnh của bà Quý, bà Trì rõ ràng vẻ mất tự nhiên. Ánh mắt bà cứ liên tục hướng về phía Vân Xu.
Khoảng thời gian , Trì Hiền kích thích bởi chuyện gì, ngày nào cũng ủ rũ ở nhà uống rượu.
Trì Châu vẫn định kỳ về nhà họ Trì thăm hỏi bố , nhưng nhất quyết chịu cho họ gặp Vân Xu, mỗi đều kết thúc trong vui.
Không ngờ rằng, mà họ thể gặp tình cờ gặp ở đây.
thời điểm thật thích hợp. Bà Vân Xu thấy cùng Trì Tiêu Tiêu. Bà Trì khi Trì Châu kể về quá khứ của Vân Xu, nảy ý định mắt cứ tách hai cô con gái , sẽ đón Trì Tiêu Tiêu về nhà họ Trì .
Bây giờ Vân Xu thấy bà và Trì Tiêu Tiêu mua sắm cùng , liệu Vân Xu cảm thấy phản cảm với bà ?
Càng nghĩ càng lo lắng, khóe miệng Bà Trì vô thức mím c.h.ặ.t .
Vân Xu cũng gật đầu chào hai , dù thích nhà họ Trì, nhưng nể mặt Trì Châu, cô vẫn giữ mối quan hệ nước sông phạm nước giếng với họ. Giữ phép lịch sự là , thiết thì tuyệt đối thể.
Bà Quý chào hỏi xong liền chuẩn rời .
Sắc mặt Bà Trì từ mong chờ đến kinh ngạc, thất sắc. Bà ngờ Vân Xu xem ruột như dưng nước lã. Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng bà, nhưng ngay giây tắt ngúm.
Bà nhớ , Trì Châu từng Vân Xu về nhà họ Trì.
Bà Trì vốn tưởng rằng đó chỉ là lời giận dỗi, nhưng bây giờ tận mắt thấy Vân Xu, bà nghĩ lẽ Trì Châu thật. Đứa con bé bỏng thực sự bất kỳ tình cảm nào với nhà họ Trì.
Đôi mắt trong veo, rạng rỡ bà hề gợn sóng, như thể bà chỉ là một qua đường bình thường.