Ai mà thể yêu quý Vân Xu cơ chứ?
Những ngày đó, bà Quý và Quý Thừa Tu đến thăm Vân Xu và Trì Châu thường xuyên như .
Tuy nhiên, bà Quý dù cũng là lớn tuổi, thể cứ để bà đến nhà Vân Xu mãi . Trì Châu và Vân Xu cũng thường xuyên đến nhà Quý Thừa Tu ăn cơm. Bà Quý thì liên tục tặng quà cho Vân Xu.
Hai bên đều cố gắng vun đắp mối quan hệ, một thời gian, Vân Xu và bà Quý thiết, còn xa cách như ban đầu nữa.
Hôm nay thời tiết , bà Quý hứng chí rủ Vân Xu dạo phố. Quý Thừa Tu cũng cùng, ngoài còn hai vệ sĩ mà bà Quý mang từ Ma Đô đến.
Vân Xu thực rủ cả Trì Châu cùng, nhưng Trì Châu bận công việc nên đành thôi.
Họ chọn một cửa hàng thời trang. Vừa bước , bà Quý với quản lý cửa hàng rằng bà bao trọn gói.
Quản lý cửa hàng vô cùng nhiệt tình đón tiếp. Chỉ cần liếc mắt một cái, bà nhận vị quý bà mặt hàng hiệu đắt tiền. Đây chính là khách VIP tự đưa đến cửa, nhất định tiếp đãi chu đáo.
Cửa hàng treo biển "Tạm ngừng phục vụ khách khác".
Nhân viên tươi niềm nở, mời đoàn đến khu vực sofa. Trên bàn gỗ bày nhiều cuốn dày cộp như tạp chí. Mở , bên trong là bộ mẫu quần áo trong cửa hàng.
Bà Quý ưu nhã xuống, bắt đầu lựa chọn những bộ quần áo ưng ý. Tuy là dạo phố, thực bà Quý chỉ tận hưởng cảm giác mua sắm quần áo cho Vân Xu. Một xinh như mà mặc những bộ quần áo bà chọn thì chắc chắn sẽ vô cùng tuyệt vời.
Nhân viên cửa hàng vẫn giữ nguyên nụ chuyên nghiệp, cho đến khi ánh mắt cô rơi hai cuối cùng trong đoàn - một nam, một nữ.
Người đàn ông dáng cao lớn, giữa mày lộ vẻ ôn hòa, lịch thiệp. Trên mặt dường như luôn thường trực nụ ấm áp như gió xuân.
Cô gái núp lưng bước lên phía . Nụ của nhân viên cửa hàng cứng đờ. Trái tim cô như nhảy lên một nhịp, trong khoảnh khắc đó cô gần như quên cả thở, tâm trí vẻ tuyệt trần của cô gái hớp hồn. Cô chỉ thể ngây ngốc im tại chỗ.
Cho đến khi đàn ông khẽ gọi một tiếng, nhân viên cửa hàng mới miễn cưỡng hồn, mặt đỏ bừng. Vừa là vì sự thất thố , là vì vẻ quá sức rung động .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Bà Quý gì, bà hiểu rõ "sức sát thương" của Vân Xu. Bà gật đầu thông cảm với nhân viên cửa hàng, hiệu cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-53.html.]
Vài phút .
“Xu Xu, thử chiếc váy xem.” Bà Quý tươi rói, cầm một chiếc váy đưa cho Vân Xu. Bên cạnh, nhân viên cửa hàng cũng mang đến thêm ba chiếc nữa.
Vân Xu nhận váy, ánh mắt nhiệt tình và thể từ chối của bà Quý, ngoan ngoãn phòng thử đồ.
Khi cánh cửa phòng thử đồ một nữa mở , ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó.
Cô gái với dáng uyển chuyển chậm rãi bước . Chiếc váy dài màu xanh biển ôm sát cơ thể tôn lên vòng eo thon thả. Những con bướm thêu váy như đang bay lượn khi cô bước , tạo nên một vẻ sống động như cánh bướm sắp vỗ cánh bay lên. vẻ , khuôn mặt xinh vô song của chủ nhân, lập tức trở thành thứ yếu, chỉ nền cho nhan sắc tuyệt mỹ mà thôi.
Cả cửa hàng im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi. Mọi đều khỏi nghĩ, một như , dù khoác lên bao tải thì chắc chắn vẫn là xinh nhất.
Bà Quý là đầu tiên hồn. Bà đầu sang, Quý Thừa Tu quả nhiên ngây , mắt chớp Vân Xu, tay vẫn cầm hờ cuốn tạp chí. Bà kín đáo lấy điện thoại chụp khoảnh khắc ngốc nghếch hiếm của con trai.
Đây đúng là kỷ niệm đáng quý, lát nữa cho con trai xem mới .
“Xu Xu mặc chiếc váy thật đấy, Thừa Tu nhà mà ngẩn cả kìa.” Bà Quý trêu chọc con trai.
Quý Thừa Tu thản nhiên đáp lời, hề che giấu sự ngưỡng mộ của : “Xu Xu lúc nào mà chẳng .”
Lời chân thành đến mức như thể đang khẳng định một chân lý hiển nhiên như mặt trời mọc, mặt trăng lặn.
Vân Xu khẽ cụp mắt xuống, hàng mi dài nhẹ nhàng rung động, khuôn mặt trắng như ngọc khẽ ửng hồng, trông như thể đang ngượng ngùng.
Bà Quý cố gắng kìm nén nụ đang trực trào môi. Bà dường như thấy tương lai tươi khi Vân Xu trở thành con dâu của . Bình tĩnh, bình tĩnh, thể dọa chạy mất, đến lúc đó thì cũng kịp.
Sau khi thử chiếc váy đầu tiên, bà Quý liên tục đưa Vân Xu thử hết bộ đến bộ khác. Tất cả đều ngoại lệ, đều bà hốt sạch. Thậm chí những bộ còn kịp thử, chỉ cần bà thấy mắt là cũng mua luôn, còn dặn của cửa hàng mang đến tận nhà.