Vân Xu ngủ một giấc dài đến hơn ba giờ chiều. Khi tỉnh dậy, cô giường một lúc, đầu óc còn mơ màng. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ dịu bớt, còn gay gắt như buổi trưa. Gió nhẹ nhàng thổi qua khe cửa sổ hé mở, lay động tấm rèm lụa mỏng màu trắng.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ một Vân Xu.
Cô ngoài cửa sổ, thấy thời tiết hôm nay . Vân Xu quyết định ngoài dạo một chút. Cô cũng rủ Quý Thừa Tu cùng vì Trì Châu dặn dò kỹ rằng mỗi khi ngoài, cô nhất định cùng. Vân Xu luôn ngoan ngoãn lời trai.
Vân Xu định rửa mặt cho tỉnh táo hơn thì bất ngờ thấy Quý Thừa Tu vẫn về. Anh đang ở bàn, bàn đặt chiếc máy tính xách tay, vẻ như đang việc.
Quý Thừa Tu thẳng lưng, dáng vẻ lịch lãm và tao nhã. Anh chăm chú màn hình máy tính. Khuôn mặt vốn mềm mại, hiền hòa, nhưng giờ đây nghiêm nghị. Khóe miệng thường trực nụ của giờ khép , tạo thành một đường thẳng lạnh lùng. Đôi mắt đen sâu thẳm của chằm chằm màn hình, như một xoáy nước sâu đáy nuốt chửng thứ. Thoáng qua, Vân Xu cảm thấy Quý Thừa Tu lúc khác hẳn với mà cô thường thấy.
Vân Xu bước nhẹ. Một lúc , Quý Thừa Tu mới nhận cô đến. Anh nghiêng đầu Vân Xu, khóe môi cong lên nụ hiền hòa quen thuộc, vẻ lạnh lùng xa cách biến mất . Anh dậy, đóng máy tính xách tay bước về phía cô, như thể tất cả những gì Vân Xu thấy chỉ là ảo giác.
Vân Xu chớp mắt, nghi hoặc ngước Quý Thừa Tu. Có lẽ ảo giác , cô cảm thấy thấy một Quý Thừa Tu khác lạ.
“Xu Xu, em ngủ dậy ?” Quý Thừa Tu hỏi Vân Xu, giọng vẫn dịu dàng như chuyện gì xảy . “Hôm nay em ngủ trưa lâu đấy, đau đầu ?”
Anh đúng phóc. Vân Xu quả thật cảm thấy đầu choáng váng, như vật gì nặng trịch đè lên não, khiến cô suy nghĩ chậm chạp hơn bình thường. Cô thường như mỗi khi ngủ trưa quá nhiều.
Một lát , Vân Xu thoải mái sofa mềm mại. Trên bàn đặt những món tráng miệng và chiều mà Quý Thừa Tu chuẩn sẵn. Hơi nóng nhẹ nhàng tỏa từ tách . Vân Xu nếm thử một miếng bánh ngọt, vị ngọt thanh mát, hề ngấy, hương vị tuyệt. Cô cảm thấy tỉnh táo hơn hẳn.
Quý Thừa Tu dịu dàng : “Nhà hàng Trân Tu Các mới mời mấy đầu bếp bánh ngọt giỏi lắm đấy. Xu Xu thích ăn đồ ngọt, thể bảo họ mang đến cho em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-42.html.]
Vân Xu tò mò hỏi: “Nhà hàng Trân Tu Các còn bán cả đồ ngọt nữa ạ?” Cô nhớ thực đơn nhà hàng chủ yếu là các món ăn, cùng lắm là thêm một vài loại bánh kiểu Trung Quốc, chứ thấy đồ ngọt kiểu phương Tây bao giờ.
“Trước đây thì , nhưng nhà hàng phát triển thì bắt kịp xu hướng, mở rộng thêm các loại hình dịch vụ. Như mới thể phát triển mạnh mẽ hơn.” Quý Thừa Tu thản nhiên bịa lý do chuẩn sẵn.
Vân Xu tin sái cổ, gật đầu đồng tình, quên béng chuyện nãy về vẻ mặt kỳ lạ của Quý Thừa Tu. Nếu quản lý nhà hàng Trân Tu Các mà lời “ dối chớp mắt” của ông chủ, chắc chắn sẽ khổ. Nhà hàng của họ nổi tiếng với các món ăn truyền thống Trung Hoa, lúc nào cũng đông khách, việc thêm đồ ngọt cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều. Rõ ràng là ông chủ lấy lòng , vung tay một cái biến chi nhánh ở thành phố A thành nhà hàng Trân Tu Các đầu tiên bán cả đồ ngọt!
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Quản lý nhà hàng thầm oán thầm trách thế nào Vân Xu cũng hề . Cô chỉ rằng từ nay về sẽ thêm nhiều món ngon để thưởng thức, trong lòng khỏi vui sướng, nụ tươi tắn hiện rõ khuôn mặt.
Vân Xu mới ngủ dậy, gò má ửng hồng, đôi mắt vẫn còn chút mơ màng lười biếng. Nụ của cô như một đóa hoa kiều diễm hé nở, đến nao lòng.
Nhìn Vân Xu như , những cảm xúc tiêu cực trong lòng Quý Thừa Tu tan biến ít nhiều.
Sau khi thưởng thức xong bữa chiều ngọt ngào, Vân Xu đề nghị ngoài dạo. Quý Thừa Tu vui vẻ đồng ý.
Khu dân cư nơi họ ở mật độ cây xanh cao, cũng thấy cây cối xanh mát. Ở phía đông khu dân cư một công viên lớn, giữa công viên một đài phun nước. Dòng nước trong vắt chảy từ chiếc bình gốm mà tượng điêu khắc mỹ nhân đang cầm tay.
Vân Xu và Quý Thừa Tu thong thả dạo trong công viên, làn gió mát thổi tới khiến họ cảm thấy dễ chịu và sảng khoái. Có lẽ do thời điểm nhiều công viên, nên gian yên tĩnh. Họ chọn một nơi vắng vẻ để dạo.