Vốn dĩ hôm nay định đích đón, nhưng đột nhiên việc gấp ở nhà, đành giao việc cho trợ lý Trương. May mà trợ lý Trương việc bên cạnh lâu, hiểu ý .
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
“Hôm nay về công ty , chú ý tình hình của cô nhé.” Tuyên Lê dặn dò.
“Vâng ạ.”
Tuyên Lê cúp điện thoại, quyết định nhanh ch.óng giải quyết xong chuyện nhà. Vân Xu đang khỏe, với tư cách là ông chủ tương lai, thể nhân cơ hội quan tâm, chăm sóc cô.
Trong căn phòng ánh sáng dịu nhẹ, thoang thoảng mùi hoa, chiếc giường lớn mềm mại sang trọng đang một con gái vô cùng xinh .
Vân Xu khó khăn mở mắt, bàn tay trắng nõn đặt lên trán, lạnh, nhưng đầu óc tỉnh táo hơn nhiều so với lúc mới đến.
Cô dậy kéo rèm cửa sổ, bên ngoài cửa kính là màn đêm bao phủ.
Cầm điện thoại lên xem, cô mới nhận ngủ từ chiều đến giờ, năm tiếng đồng hồ. Trên điện thoại mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Tư Nhạc, Tiết Cảnh Diệu và Tuyên Lê.
Trước khi ngủ, Vân Xu gắng gượng nhắn tin báo bình an cho họ, mới tắt chuông điện thoại ngủ.
Cô xem tin nhắn của họ, lượt trả lời.
[Tư: Đến khách sạn thì đừng vội việc, trạng thái của CV quan trọng, em nghỉ ngơi mới thể lên sân khấu với trạng thái nhất.]
[Tư: Trong quá trình gì hiểu cứ với , đây cũng từng đến công ty và phòng thu thử giọng, chắc là thể cho em một vài lời khuyên.]
[Thu Ý Nùng: Em , sư phụ.]
……
[Tiết Cảnh Diệu: Học tỷ, dự báo thời tiết Tây Thành gần đây thể sẽ lạnh hơn, chị nhớ giữ ấm nhé.]
[Tiết Cảnh Diệu: Nếu gặp vấn đề gì, nhất định với em đấy ạ!]
[Thu: Cảm ơn quan tâm, sẽ chú ý. Cậu cũng cố gắng học hành nhé.]
……
[Tuyên Lê: Tỉnh ?]
[Tuyên Lê: trợ lý cô say xe, giờ đỡ hơn ? Nếu vẫn còn khó chịu thì sẽ cho đưa cô đến bệnh viện kiểm tra.]
[Tuyên Lê: Sức khỏe của cô là quan trọng nhất.]
[Thu Ý Nùng: đỡ hơn nhiều ạ, cần đến bệnh viện , cảm ơn quan tâm.]
Vân Xu trả lời tin nhắn của Tuyên Lê xong thì cuộc gọi video của Tư Nhạc đến. Cô dậy, đầu óc còn mơ màng, trực tiếp bấm nút chấp nhận cuộc gọi.
Sau đó màn hình điện thoại chuyển sang, hiện hình ảnh quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-186.html.]
Người đàn ông thanh tú đang bàn việc, bộ áo blouse trắng càng tôn lên vẻ lịch lãm tuấn tú của .
Có vẻ như vẫn đang ở văn phòng, trong màn hình, tường phía còn treo cờ thưởng màu đỏ, góc tường một giá sách, bên trong đựng nhiều tài liệu trông như hồ sơ.
Vân Xu ngẩn , hóa cuộc gọi của Tư Nhạc là video call, cô để ý.
“Sư phụ?”
Tư Nhạc chăm chú khuôn mặt tinh xảo tì vết trong màn hình, chỉ thoáng liếc mắt nhận vẻ mệt mỏi và uể oải trong mắt cô, ánh mắt trầm xuống: “Sao thế ? Có ai bắt nạt em ?”
Vân Xu lắc đầu, yếu ớt : “Không ai bắt nạt em cả, tại em say xe thôi.”
Tư Nhạc nhíu mày: “Vậy là em ngủ một giấc đến giờ mới tỉnh?”
“Vâng.” Giọng Vân Xu cũng mang theo vẻ mệt mỏi giấu , khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, trông đáng thương vô cùng.
Tư Nhạc thở dài, cứ tưởng cô say xe, nên mới chọn xe khách, ai ngờ thành thế . Chắc chắn cô chịu khổ đường .
Hai hiện tại ở cùng thành phố, cũng thể lập tức xuất hiện bên cạnh cô.
“Lúc về nhớ máy bay hoặc tàu cao tốc, ?” Tư Nhạc nghiêm giọng : “Nếu thật sự thì gọi điện thoại cho , đến Tây Thành đón em.”
Vân Xu chớp mắt, hai thành phố lái xe mất gần bảy tiếng đồng hồ, thì quá mệt mỏi.
Thôi thì chọn cách khác .
“Sư phụ vẫn còn ở bệnh viện ạ?” Vân Xu hỏi.
Tư Nhạc : “Ừ, đang chuẩn về đây, hôm nay bác sĩ trực ban .”
Vân Xu định gì đó nữa, Tư Nhạc hỏi: “Em vẫn ăn tối đúng ?”
Vân Xu gật đầu, đến khách sạn cô mệt mỏi và khó chịu, căn bản ăn nổi gì, giờ mới tỉnh, vẫn kịp gọi đồ ăn.
“Đi ăn chút gì , khách sạn em ở phục vụ ăn uống cả ngày, ngoài thì cứ gọi điện thoại bảo mang đồ ăn lên.”
Tư Nhạc ân cần dặn dò: “Tối nay đừng ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhất là uống chút cháo, nếu cơ thể em thể sẽ chịu nổi. Cũng đừng uống đồ lạnh.”
Giọng lạnh lùng tuy nhẹ nhàng, nhưng trong lời tràn đầy sự quan tâm.
Vân Xu , trong lòng bỗng cảm thấy tủi , lẽ đây là cảm giác khi nhận quan tâm , đột nhiên trở nên yếu đuối.
Cơ thể suy nhược khiến tinh thần cô cũng yếu ớt theo.