Làm xong việc, thư ký An cúi đầu, bắt đầu thực hiện theo mệnh lệnh của Lục Trạch.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
…
Vân Xu nhận điện thoại của Lục Trạch. Anh mời cô đến một nơi phong cảnh , chuyện . Địa điểm hẹn là một công viên nổi tiếng.
Cỏ xanh mướt trải dài, tràn đầy sức sống. Bước nhẹ con đường nhỏ, Vân Xu ngửi thấy hương thơm của cỏ cây. Nhiều chọn đến đây thư giãn, gia đình, cặp đôi.
Người đàn ông tuấn tú cách đó xa, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt ẩn chứa vẻ hưng phấn.
“Lục Trạch.” Vân Xu gọi.
“Xu Xu, em đến .” Giọng cao lên.
Vân Xu xuống hỏi: “Có chuyện gì ?” Cô đoán lẽ Lục Trạch gia đình thúc giục chuyện kết hôn, đúng lúc hôm nay cô cũng chuyện kết thúc mối quan hệ giả .
Lục Trạch vội đề, mà chuyện phiếm với Vân Xu . Vân Xu hiểu ý đồ của , nhưng cũng theo ý .
Hai trò chuyện vui vẻ. Ở một góc khuất, hai con Tương Tĩnh Huyên đang về phía họ với vẻ mặt phức tạp.
“Mẹ ơi, đó là ba ba kìa.” Tương Bảo Bảo .
Tương Tĩnh Huyên trả lời thế nào. Cô luôn tránh nhắc đến cha của con mặt con trai, nhưng con trai vẫn đến Lục Trạch. Đối diện với ánh mắt con, cô thể phủ nhận.
Lục Trạch đúng là cha ruột của con cô, nhưng cha hề sự tồn tại của con trai .
Không chỉ , còn dịu dàng nâng niu con gái khác trong lòng, mặt cô.
Trong lòng Tương Tĩnh Huyên bỗng trào dâng nỗi bi thương. Cô với con thế nào đây, rằng cha con chỉ nghĩ đến một con gái khác, thậm chí còn đuổi con khỏi Đông Thành?
Tương Bảo Bảo đợi câu trả lời của . Cậu bĩu môi, thỉnh thoảng về phía xa.
Lục Trạch và Vân Xu trò chuyện càng lúc càng vui vẻ, khí càng thêm thoải mái.
“Anh nhờ em giúp một việc, cần một vợ cưới để bịt miệng thiên hạ.” Nói xong, đàn ông tuấn tú đột nhiên quỳ một gối xuống đất.
Khắp công viên bỗng vang lên khúc nhạc du dương, cánh hoa lãng mạn từ trời rơi xuống, bay lượn dừng hai .
Vân Xu ngây , nhất thời phản ứng kịp. Cô Lục Trạch lấy một chiếc hộp nhỏ tinh xảo từ trong túi, linh cảm chẳng lành trỗi dậy.
quá muộn để ngăn cản. Âm thanh xung quanh dường như nhỏ trong giây lát. Cô rõ tiếng đàn ông, từng chữ một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-145.html.]
“Xu Xu, em đồng ý lấy chứ?” Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh nâng niu mắt cô.
Mọi xung quanh từ khi Lục Trạch quỳ xuống ngừng chuyện, đó thấy cầu hôn, ai nấy đều mỉm chúc phúc, cho rằng cặp đôi yêu cuối cùng cũng đến ngày “nước chảy thành sông”.
“Lãng mạn quá , thật chu đáo với cô .”
“Chiếc nhẫn kim cương to thật, chắc cũng mấy trăm ngàn tệ chứ.”
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, Vân Xu đờ đẫn. Cô chỉ rời khỏi nơi .
Không ai nhận tâm trạng của cô, chỉ cho rằng cô gái quá kích động nên kịp phản ứng. Mọi nhao nhao giục cô đồng ý.
“Cô gái ơi, bạn trai thế còn gì, đồng ý !”
“Anh vẫn đang đợi em trả lời kìa, haha, chắc là vui quá run .”
Hành động bụng của khiến Vân Xu tiến thoái lưỡng nan. Nếu ở riêng, cô thể từ chối, nhưng ở nơi công cộng thế , thấy phim, lỡ video Lục Trạch từ chối lan truyền mạng, lẽ sẽ ảnh hưởng đến , và cả Lục nữa, liệu bà giận ?
Vân Xu thoáng nghĩ đến việc đồng ý , đó rõ với Lục Trạch , nhưng nghĩ đến Lộ giáo sư, cô do dự.
Vân Xu cứng đờ , tưởng cô phản ứng , chuẩn đồng ý, càng ồn ào hơn.
“Đồng ý !” “Đồng ý !”
sự cố bất ngờ xảy . Một bé trai năm tuổi đột nhiên chạy đến bên cạnh đàn ông tuấn tú, hét to lên một tiếng: “Ba ba!”
Tiếng gọi như sét đ.á.n.h giữa trời quang, khung cảnh ồn ào bỗng chốc im lặng như tờ.
Mọi trong lòng đều hiện lên một dấu chấm hỏi to đùng.
[Đây là tình huống gì đây? Con nhà ai ? Đây là ngoài ý ?]
Vân Xu cũng đầy đầu dấu chấm hỏi. Cô mong chuyện gì đó xảy để phá vỡ tình cảnh , nhưng ngờ là chuyện thế .
Mặt Lục Trạc lập tức đen . Tất cả công sức chuẩn tỉ mỉ đứa trẻ đột ngột xuất hiện phá hỏng. Rõ ràng Vân Xu sắp đồng ý , rốt cuộc con nhà ai vô lễ như ?
Để giữ thể diện mặt và Vân Xu, cố gắng kìm chế cơn giận, dịu giọng : “Cháu bé, cháu nhận nhầm , chú ba của cháu.”