“ thật sự mơ cũng thể ngờ tới… là phận em gái ruột…”
“Ai mà chứ, còn bắt đầu đoán già đoán non liệu là tình nhân bí mật , ai ngờ kết quả là…”
“ khá tò mò, vị thiên kim đại tiểu thư chân chính trở về , vị thì bây giờ, đưa trả về nhỉ? vị chính là lớn lên bên cạnh Trì phu nhân, yêu thương vô cùng đấy.”
“Ai mà , theo thấy thì Trì tổng so với vị ở chung bao năm , ngược càng thích cô em gái mới tìm về hơn chứ. Mấy thấy vẻ mặt hận thể đem treo bên cạnh 24/7 của Trì tổng .”
Vân Xu rằng công ty giờ đây đang vì chuyện của cô mà thảo luận đến khí thế ngất trời. Cô cứ thế một đường lặng lẽ theo Trì Châu, ánh mắt hờ hững như như , tựa như hình với bóng. Thậm chí, Vân Xu liền chẳng buồn liếc mắt xung quanh một cái, xa lạ cả thôi, cô chẳng hề bận tâm.
Văn phòng của Trì Châu trang hoàng theo phong cách tối giản, giống hệt như con , đường nét dứt khoát, hề một chút gì trói buộc, bàn việc ngoài văn kiện và vật dụng cần thiết, thì cũng chỉ một bức tượng Tỳ Hưu bằng ngọc bích, vẫn là đồ vật ông Trì năm xưa khi về hưu để .
Trì Châu mở cửa phòng nghỉ, gian bên trong so với phong cách đơn giản bên ngoài thì thêm nhiều đồ trang trí ấm áp, giường lớn bày biện đủ loại thú nhồi bông đáng yêu, giá sách bằng các loại tiểu thuyết và tạp chí, bàn còn chất đầy ắp mấy túi lớn đồ ăn vặt và bánh kẹo.
Trên sàn nhà còn trải một tấm t.h.ả.m lông xù mềm mại, chỉ cần thôi cũng thể tưởng tượng cảm giác thoải mái khi đặt chân lên đó.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng Trì Châu vô cùng hài lòng, hổ danh là thư ký mà nể trọng, quá mỹ trong việc lĩnh hội ý tứ của .
Ánh mắt Vân Xu nhất thời sáng lên, trong ánh mắtôn hòa, đầy yêu thương của Trì Châu, cô bước chân phòng nghỉ.
Trì Châu dặn dò Vân Xu rằng nếu nghỉ ngơi thì cứ thoải mái nghỉ ngơi, nếu cảm thấy nhàm chán, cô cũng thể ngoài tìm bất cứ lúc nào.
“Nếu bất cứ thứ gì thì cứ thẳng với , sẽ mua cho em, cần lo lắng chuyện tiền nong gì hết, tiền kiếm chẳng là để cho Vân Xu tiêu xài .” Trì Châu coi đó là một lẽ đương nhiên, tiền kiếm để cho Vân Xu tiêu thì còn để gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-14.html.]
Vân Xu ngẩng đầu lên, khi tháo cặp kính râm oversized xuống, đôi mắt vốn tươi rạng rỡ nay càng thêm cong cong như vầng trăng khuyết, “Anh Cả , em mua sắm đồ đạc gì cả, em chỉ dành nhiều thời gian ở bên cạnh em hơn thôi.”
“Được thôi.” Trái tim Trì Châu mềm nhũn thành một vũng nước, ai thể từ chối một Xu Xu đáng yêu đến như cơ chứ, dù thì vốn thể.
Đám nhân viên trong công ty ai nấy cũng đều vô cùng tò mò về Vân Xu, nhưng sự tò mò vẫn thể nào chiến thắng công việc bộn bề và tính kỷ luật thép của tập đoàn Trì Thị.
Vốn nổi tiếng là một tập đoàn luôn chú trọng hiệu suất và tốc độ, tất cả đều đang bù đầu bù cổ với công việc, chẳng thể phân để mà tám chuyện về xa lạ , ai nấy cũng đều tự nhủ với lòng rằng chỉ cần khắc cốt ghi tâm một điều duy nhất – tuyệt đối “đắc tội” vị tiểu thư mới nhà họ Trì là .
Điều thực sự khiến cho bọn họ khắc sâu ấn tượng về Vân Xu, chính là một sự kiện hy hữu từng tiền lệ – Trì tổng nhà bọn họ tan đúng giờ!
Vốn dĩ đều ngầm chuẩn tinh thần cho một ngày tăng ca sắp mặt lờ ngay trong ngày đầu tiên Trì tổng nhậm chức trở công ty, nào ngờ , vị cấp đáng kính của bọn họ tiên phong tan đúng giờ giấc, chỉ vì tranh thủ thời gian ít ỏi còn trong ngày để cùng em gái ăn tối.
Hai em họ tình cảm thắm thiết, ngoài ai cũng ngưỡng mộ. Nhân viên công ty thì mừng rơn trong bụng, rằng vị tổng tài m.á.u lạnh của họ một mặt dịu dàng đến thế.
Họ thầm cầu nguyện cho Vân Xu thường xuyên đến công ty hơn nữa, để cứu rỗi cuộc đời khổ sai của đám dân văn phòng tội nghiệp .
Trong thời gian đó, Vân Xu tựa như chiếc đuôi nhỏ, quấn quýt bên cạnh Trì Châu mỗi ngày. Nhờ , nhân viên tập đoàn Trì thị nhận rằng lãnh đạo trực tiếp của họ dù vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng khí chất phảng phất sự dịu dàng, ấm áp như gió xuân.
Đặc biệt là những may gọi lên văn phòng "uống ", dù mắc sai, Trì Châu cũng chỉ bình tĩnh chỉ , còn nổi giận lôi đình. Mọi cảm động đến rơi nước mắt, thầm mong trạng thái hiền lành của Trì tổng kéo dài mãi.