Kẻ đó còn buông lời x.úc p.hạ.m Vân Xu. Cô gần như bật vì tủi . May mắn , Tiêu T.ử Nguyệt đến thăm Vân Xu đúng lúc và phát hiện sự việc.
Tiêu T.ử Nguyệt ôm lấy Vân Xu dỗ dành một hồi, cô mới nguôi ngoai. Vân Xu buồn bã : “T.ử Nguyệt ơi, bây giờ? Nhiều lừa quá, họ cứ nghĩ đó là đồ .”
Tiêu T.ử Nguyệt, lúc là thừa kế tập đoàn Tiêu Thị, an ủi Vân Xu: “Không , để giải quyết. Ngày mai sẽ còn chuyện nữa .”
Tiêu T.ử Nguyệt nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lạnh băng.
Ngày hôm , khi Vân Xu tỉnh dậy, cô phát hiện cửa hàng của kẻ l.ừ.a đ.ả.o biến mất dấu vết.
Lòng Vân Xu lập tức dâng lên sự ngưỡng mộ vô bờ bến đối với Tiêu T.ử Nguyệt.
Sau chuyện , những ý đồ xa khác cũng tự động biến mất. Mọi đều hiểu rõ rằng, phía cô nghệ nhân đồ thủ công bình thường chỗ dựa vững chắc, ai dám mạo phạm. Người đàn ông sợ đến mức đăng mấy bài xin dài dằng dặc mạng xã hội.
Cuộc sống của Vân Xu trở nên bình yên hơn.
Trong phòng việc nhỏ, Vân Xu cầm kéo tỉ mỉ cắt những sợi chỉ thừa con thú bông. Sau đó, cô cẩn thận kiểm tra từng bộ phận xem sai sót gì .
"Tuyệt vời! Lại thêm một đơn hàng thành." Vân Xu tự nhủ.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Như thường lệ, cô chụp ảnh sản phẩm gửi cho khách hàng và nhận về một tràng bình luận khen ngợi cánh.
Vân Xu bật , gửi một sticker mèo con xoa đầu.
Đang chuẩn bắt tay đơn hàng tiếp theo thì chuông cửa vang lên. Vân Xu dậy mở cửa.
Lục Trạch một cửa.
Vân Xu chút ngạc nhiên, vội vàng mời nhà.
Lục Trạch tự nhiên xuống sofa, : “Anh chuyện nhờ em giúp đỡ. Nói qua điện thoại tiện, nên đến trực tiếp. Có phiền em ?”
Giọng mang theo chút áy náy.
“Không phiền , em vốn là việc tự do mà, chuyện phiền .” Vân Xu rót cho tách , bế chú mèo Ragdoll đang dụi dụi chân cô lên.
Noãn Noãn cứ cựa quậy yên trong lòng Vân Xu, khiến cô nhỏ giọng dọa nạt: “Mèo béo, còn quậy nữa là tối nay đồ ăn vặt đó nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-132.html.]
Trong lúc Vân Xu cúi xuống dỗ dành mèo cưng, Lục Trạch hề che giấu ánh mắt chăm chú cô.
Người con gái vẫn xinh như đầu gặp gỡ. Mọi từ ngữ hoa mỹ thế gian đều trở nên tầm thường khi dùng để miêu tả vẻ của cô. Khiến thể rời mắt.
"Ông trời đưa cô đến bên cạnh , hai chính là cặp trời sinh." Lục Trạch nghĩ.
Đợi Vân Xu dỗ dành mèo xong, Lục Trạch mới thu hồi ánh mắt, vẻ bình thường. Ba năm qua, cũng phần nào hiểu tính cách của Vân Xu. Cô ghét những hành động ép buộc, tôn trọng ý kiến của cô. Mà Lục Trạch ban đầu mắc sai lầm c.h.ế.t .
Nhận điều đó, Lục Trạch lập tức đổi cách cư xử của mặt Vân Xu.
dù giảm bớt sự nhiệt tình trong việc theo đuổi, Vân Xu vẫn tỏ lạnh nhạt. Lục Trạch buộc lùi về vị trí bạn bè, chỉ dám thỉnh thoảng thăm dò.
Lục Trạch rằng, thể tiếp tục tình trạng nữa. Nếu đổi, cơ hội của sẽ ngày càng ít .
Nghĩ đến Lộ Diệp Lâm đang ở ngay cạnh nhà Vân Xu, ánh mắt Lục Trạch thoáng hiện lên vẻ tàn nhẫn, nhưng ngay lập tức giấu .
“Không ngờ con mèo nhỏ tặng em năm xưa, em nuôi nấng như , còn ở bên cạnh em đến tận bây giờ. Nó em chăm sóc lắm.” Lục Trạch cố ý nhắc chuyện cũ, lộ liễu quan sát vẻ mặt của Vân Xu. “Anh nhớ, lúc mới tặng cho em, nó bé tí xíu.”
Nghe giọng trầm ấm của Lục Trạch, ánh mắt Vân Xu hiện lên vẻ hoài niệm. Đã ba năm kể từ ngày Noãn Noãn đến bên cạnh cô. Lần đầu tiên thấy nó, nó còn bé hơn cả bàn tay cô.
“Đến bây giờ, vẫn nhớ như in ngày đầu tiên em xuất hiện. Thật là một cảnh tượng kỳ diệu.”
Nghĩ , Vân Xu nhận cô đến Đông Thành ba năm . Nếu Lục Trạch cứu giúp năm đó, còn giúp cô giấy tờ tùy và tìm chỗ ở, Vân Xu giờ đang ở nữa.
Trong thời gian đó, tuy một vài chuyện vui, nhưng Lục Trạch giúp đỡ cô nhiều.
Lục Trạch bỏ sót bất kỳ sự đổi nào khuôn mặt Vân Xu.
"Tuyệt vời!"
Vân Xu nhớ những giúp đỡ mà Lục Trạch từng dành cho , quyết định sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ trong khả năng của : “À đúng , chuyện nhờ em giúp, là chuyện gì ạ?”
Lục Trạch ngập ngừng một chút, giọng vẻ buồn rầu: “Em đấy, lo lắng chuyện hôn sự của . Gần đây bà cứ liên tục sắp xếp các buổi xem mắt. Anh cảm thấy phiền muộn.”