“Vâng, cảm kích .” Vân Xu thành thật , dù Lục Trạch vài hành động khiến cô thoải mái, nhưng quả thật giúp đỡ cô nhiều.
Sắc mặt Lục vẫn đổi, bà chậm rãi : “Lục gia ở Đông Thành thể là một hai, bản Lục Trạch cũng vô cùng ưu tú. Mỗi năm đều vô thiên kim tiểu thư hào môn kết hôn với nhà họ Lục. Gia tộc như chúng chỉ chấp nhận những cô con dâu môn đăng hộ đối.”
Mẹ Lục cho rằng lời đủ rõ ràng, đủ để thể hiện ý tứ hai xứng đôi.
Vân Xu ngơ ngác bưng ly cà phê mang lên. Thấy Lục vẻ đang chờ đợi câu trả lời của , cô dè dặt : “Vậy thì bác cứ để cho xem mắt nhiều ạ? Biết tìm cô con dâu ý thì .”
Khóe miệng Lục giật giật, bà nghi ngờ Vân Xu đang cố tình chế giễu . Bà dời mắt xuống, vô tình thấy đôi bàn tay Vân Xu đang bưng ly cà phê, lời chợt ngừng . Đôi tay còn tinh xảo hơn tất cả những ngón tay đàn piano mà bà từng thấy.
Mẹ Lục vốn là coi trọng nhan sắc, mỗi năm bà chi một khoản tiền nhỏ cho việc và bảo dưỡng nhan sắc. Đôi tay của Vân Xu quá , bà hỏi xem rốt cuộc cô chăm sóc đôi tay như thế nào.
Ý nghĩ lóe trong đầu bà gạt phăng . Mẹ Lục tự nhắc nhở đừng quên mục đích chính của cuộc gặp mặt hôm nay.
“ cảm thấy con nên tự lượng sức . Nếu bản đủ điều kiện, thì đừng mơ tưởng đến những thứ thuộc về . Cũng đừng ảo tưởng rằng chỉ cần may mắn phá hoại hôn ước của khác, là cơ hội leo lên cao.” Mẹ Lục đầy ẩn ý.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.
Vân Xu càng thêm mờ mịt. Cô cảm thấy giữa và Lục dường như một bức tường vô hình, khiến cô chẳng thể nào hiểu nổi đối phương đang gì.
Mẹ Lục cũng bực bội kém. Bà thẳng thắn đến , bảo bà trắng trợn hơn nữa thì bà thể mở miệng . Nhất là khi thông tin về mối quan hệ giữa hai vẫn còn mơ hồ, bà thể giống như đối phó với Tương Tĩnh Huyên, ném thẳng bằng chứng mặt cô .
Thôi , đành dùng đến hạ sách .
Mẹ Lục dứt khoát lấy một tấm séc từ trong túi xách, mạnh tay đặt lên bàn. Bà định mở miệng : “Đây là 5 triệu tệ, cô hãy rời xa con trai .”
khi ánh mắt bà vô tình lướt qua Vân Xu, bà đổi giọng: “Sao đến giờ cô vẫn còn đeo kính râm và khẩu trang ?”
Đến giờ bà vẫn rõ mặt mũi Vân Xu .
Vân Xu ngập ngừng một lát, vẫn quyết định tháo khẩu trang và kính râm xuống. Gặp mặt của bạn bè, cứ che mặt như vẻ lịch sự cho lắm.
Mẹ Lục định tiếp tục màn kịch của , bỗng dưng khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-109.html.]
Người phụ nữ ngước mắt lên, chớp mắt một cái. Khoảnh khắc tựa như vầng trăng sáng trong trẻo từ mặt biển từ từ nhô lên, ánh trăng nhu hòa tươi sáng mặt biển. Hàng mi dài khẽ run run yếu ớt. Chỉ cần thoáng thôi, đến hô hấp cũng lặng vì vẻ .
“Bác gái?” Vân Xu nghi hoặc Lục như thể ai đó ấn nút tạm dừng, ánh mắt tò mò rơi xuống tờ giấy đặt giữa bàn.
Cô nghiêng về phía , rõ nội dung tờ giấy.
Bộp ——.
Mẹ Lục đột ngột đặt mạnh tay lên tờ giấy, che khuất trang giấy. Gương mặt bảo dưỡng kỹ càng của bà cố gắng nở một nụ hiền hậu, thiện, “Không gì, bác gái chỉ lấy nhầm đồ thôi.”
Nói bà nhanh như chớp rút tay về, vơ lấy tấm séc, vo tròn nhét túi xách.
Tiếp đó, bà cởi chiếc vòng ngọc phỉ thúy thượng hạng đang đeo cổ tay xuống, trực tiếp đưa cho Vân Xu: “Đây, đây là quà gặp mặt bác gái tặng cho cháu. Ôi trời, trí nhớ của bác dạo kém quá, suýt nữa thì quên mất.”
Mẹ Lục hiền đến lạ.
Vân Xu ngơ ngác hành động khó hiểu của Lục, món quà quá quý giá, chiếc vòng tay là hàng cực phẩm, cô thể nhận.
Lục mặt mày cau ép Vân Xu nhận lấy: “Chỉ là một chiếc vòng ngọc thôi mà, lớn tặng quà cho trẻ nhỏ, lẽ nào tặng đồ kém chất lượng? Cháu nhận chẳng khác nào chê lễ vật của bác gái gì.”
Vân Xu đành nhận lấy món quà, để Lục tươi hớn hở giúp cô đeo tay.
Chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc như dòng nước chảy, càng tôn thêm vẻ kinh diễm của đôi tay Vân Xu.
“Vân Xu, bác đến chủ yếu là gặp cháu. Dạo cháu ở đây quen ? Căn biệt thự ở thoải mái ?” Thái độ của Lục vô cùng niềm nở, dường như quên sạch những tính toán ban đầu.
Vân Xu vẫn hiểu rõ tình hình hiện tại, nhưng vẫn lễ phép trả lời câu hỏi của Lục: “Dạ cháu đang ở nhà T.ử Nguyệt ạ, chăm sóc cháu chu đáo lắm.”