Xuyên Nhanh: Hồng Nhan Khuynh Quốc, Khuynh Thành - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-02-28 12:38:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ , Tiêu T.ử Nguyệt tán thành việc Vân Xu , cô bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về tính khả thi của việc .

 

“Xu Xu, thích công việc gì ?” Tiêu T.ử Nguyệt dịu dàng hỏi.

 

Mục đích của Tiêu T.ử Nguyệt rõ ràng, công việc chỉ là để Vân Xu cảm thấy thoải mái hơn, cô Vân Xu lao tâm khổ tứ. Vân Xu chỉ cần sống vui vẻ, hạnh phúc sự che chở của cô là đủ.

 

thích sách, thể việc ở thư viện ?” Đôi mắt Vân Xu lấp lánh ánh sáng.

 

Tiêu T.ử Nguyệt suy nghĩ một lát uyển chuyển : “Thư viện mỗi ngày nhiều , việc ở đó chắc vài ngày, đến thư viện lẽ sẽ quá tải mất.”

 

Không khéo còn ngày ngày quấy rầy Vân Xu nữa.

 

Vân Xu cụp mắt xuống, vẻ mặt thoáng buồn bã, gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần dường như cũng mất vẻ rạng rỡ. Nghe thì lẽ cô thể ngoài việc , sẽ gây phiền phức cho khác mất.

 

Tiêu T.ử Nguyệt đau lòng c.h.ế.t, vội vàng sát bên cạnh cô, ôm lấy bờ vai Vân Xu, nhẹ giọng dỗ dành: “Không , mà. Bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển , ngoài việc ngoài , chúng vẫn thể việc tại nhà mà.”

 

“Rất nhiều tự mở xưởng nhỏ tại nhà, chuyên nhận đơn hàng online đó thôi. Hay là chúng cũng thử xem ?”

 

“Thật ạ?” Vân Xu ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ Tiêu T.ử Nguyệt, đáng thương đáng yêu, khiến chỉ nâng niu cô trong lòng bàn tay mà thôi.

 

Tiêu T.ử Nguyệt đôi mắt mà lòng tan chảy: “Đương nhiên là thật , hứa với .”

 

“Vậy chúng thể mở xưởng gì?” Vân Xu tò mò hỏi.

 

Tiêu T.ử Nguyệt nhớ những gì , “Xưởng thì nhiều loại lắm, xưởng may quần áo, xưởng b.úp bê, xưởng đồ trang sức, còn thấy cả xưởng kẹo nữa. thích nhất là một nghệ nhân nước hoa, đó cũng tự mở một xưởng riêng.”

 

“Cậu thích gì thì chúng sẽ học cái đó, học xong mở xưởng, thế nào? Chắc chắn sẽ thích sản phẩm của .” Tiêu T.ử Nguyệt dịu dàng dỗ dành Vân Xu, trong lòng thầm nghĩ, cùng lắm thì cô bỏ tiền , thuê nhân viên công ty xếp hàng mua hàng ủng hộ, thể nào cũng giúp Vân Xu thêm tự tin để tiếp tục.

 

Vân Xu rốt cuộc cũng vui vẻ trở , Tiêu T.ử Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

 

Sau một hồi bàn bạc, Vân Xu quyết định sẽ học thú nhồi bông. Thú nhồi bông đáng yêu như , cô thật nhiều tặng cho Tiêu T.ử Nguyệt.

 

Tiêu T.ử Nguyệt khi xác nhận ý định của Vân Xu, liền gọi điện thoại cho mang đến một bộ dụng cụ thú nhồi bông, còn cho dọn dẹp phòng khách, biến nó thành xưởng việc của Vân Xu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-hong-nhan-khuynh-quoc-khuynh-thanh-mfqt/chuong-107.html.]

tiền khác.

 

Có việc để , Vân Xu quả nhiên vui vẻ hơn hẳn. Tiêu T.ử Nguyệt thấy tinh thần cô phấn chấn hơn, trong lòng cũng cảm thấy hài lòng. Vân Xu vốn hợp với vẻ mặt u sầu, dáng vẻ tràn đầy sức sống mới là nhất.

 

Điều khiến Tiêu T.ử Nguyệt bất ngờ là, Vân Xu năng khiếu đặc biệt trong lĩnh vực . Con thú nhồi bông đầu tiên cô dáng, một chú Noãn Noãn phiên bản chibi, dù trong nghề cũng thể nhận đó là mèo Ragdoll.

 

Vân Xu đưa chiến lợi phẩm đầu tay của cho Tiêu T.ử Nguyệt.

 

“Xu Xu cứ yên tâm, sẽ cất két sắt, bảo quản cẩn thận.” Tiêu T.ử Nguyệt trịnh trọng .

 

Vân Xu: “…”

 

Cũng cần nghiêm trọng đến , nó chỉ là một con thú nhồi bông thôi mà.

 

Tiêu T.ử Nguyệt nghĩ , đây là sản phẩm đầu tiên mà Vân Xu , vô cùng giá trị kỷ niệm. Nếu để Lục Trạch , chắc chắn sẽ ghen tị c.h.ế.t mất.

 

Từ khi chuyển đến đây, Lục Trạch tìm đến Vân Xu giảm đáng kể, chỉ thỉnh thoảng gọi điện thoại, điều khiến Vân Xu cảm thấy thoải mái hơn nhiều.

 

Cho đến một ngày nọ, một cuộc gọi lạ gọi đến.

Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.

 

Vân Xu liếc màn hình điện thoại, đặt cây kim khâu xuống, bắt máy: “Xin chào, xin hỏi ai đầu dây ạ?”

 

“Là Vân Xu đấy ?” Người ở đầu dây bên cất tiếng: “ của Lục Trạch đây. nghĩ chúng nên gặp mặt một , chuyện cho nhẽ.”

 

Giọng phụ nữ đanh thép và vô lễ, mang theo vẻ kêu ngạo từ địa vị cao xuống thấp.

 

Vân Xu hoang mang điện thoại, tại của Lục Trạch gọi cho cô? Hai họ từng gặp thì gì để chứ? Hay là đầu dây bên là kẻ l.ừ.a đ.ả.o?

 

Nhớ đến những lời Tiêu T.ử Nguyệt từng dặn dò về các chiêu trò l.ừ.a đ.ả.o qua điện thoại, Vân Xu lập tức cảnh giác, cô còn kiếm đồng nào, thể lừa mất tiền .

 

“Bà bà là của Lục Trạch, cách nào chứng minh phận ? Không thể cứ là gì thì là như thế chứ ạ.”

 

 

 

 

Loading...