Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:37:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Lăng :

 

“Tuy bố là một cha mẫu mực, nhưng cũng , con gái bố... thực trách bố ."

 

Sắp , Ngôn Lăng cũng một :

 

“Bố cần c.ắ.n rứt, tâm nguyện lớn nhất của chị thực là thi đại học để ngoài."

 

“...

 

Được, , con bé toại nguyện ..."

 

Mắt Tô Xương Quốc đỏ hoe, thấp giọng lẩm bẩm.

 

Ngôn Lăng đưa tiền cho ông cùng Phó Châu thu dọn đồ đạc rời .

 

Lần họ định về Hải Thị đón Tết.

 

Đại đội trưởng thư giới thiệu, Ngôn Lăng cầm giấy báo nhập học, mang theo hành lý, dắt tay Phó Châu rời .

 

Bên tai là giọng của hệ thống:

 

【Đinh!

 

Nhiệm vụ thành!】

 

Giọng quen thuộc, bước chân Ngôn Lăng hề dừng một chút nào, xe đạp tiện mang nên để cho Tô Hổ, chỉ thể bắt xe bò qua đó.

 

Đến thị trấn bắt xe buýt lên thành phố để tàu hỏa.

 

Đường xá xa xôi, suốt chặng đường xóc nảy.

 

Cuối cùng hai ngày đến Hải Thị.

 

Người đến đón là cả của Phó Châu, bố Phó Châu ở cùng cả, những đứa con khác đều ở trong nhà, nhưng vì Phó Châu dẫn vợ về nên họ đều về.

 

Cả một gia đình lớn, trẻ con cũng nhiều, vô cùng náo nhiệt.

 

Ngôn Lăng nhiều, chủ yếu cũng là vì quen.

 

Đối với cô, đây là những một năm gặp mấy , quan hệ huyết thống, vì thể chung sống thì chung sống, thì thôi.

 

May mắn là nhà họ Phó đều khá hiền hòa.

 

Chỉ là đông quá!

 

Sau một đêm náo nhiệt, tất cả đều nỡ , chen chúc trong nhà họ Phó, mười mấy miệng ăn, ba gian phòng căn bản đủ ở, vì đều là mấy một phòng, còn đất.

 

Ngôn Lăng khó khăn trong đám đông trở , thầm nghĩ, ngày mai ở nhà khách thôi!

 

Cô thực sự quen với tình cảnh như thế .

 

Nếu điều kiện thì thôi, đằng rõ ràng năng lực tiền thể sống thoải mái hơn chút thì đương nhiên là .

 

Một đêm ngủ ngon, ngày hôm trời sáng Ngôn Lăng dậy , ngủ ngon nên đầu cô váng vất, dậy cũng cử động, trong phòng khách bên lò sưởi, nheo mắt nghỉ ngơi.

 

Rất nhanh Phó Châu cũng ngoài, hai kết hôn hơn một năm, Phó Châu cũng hiểu tình hình của cô, cô ngủ ngon liền pha cho cô một ly lúa mạch sữa:

 

“Uống một chút cho ấm ."

 

“Ừm."

 

Ngôn Lăng nhận lấy, uống ly lúa mạch sữa nóng hổi.

 

Mới uống hai ngụm thì Phó cũng dậy, còn đang ngáp, thấy hai họ đều dậy, sắc mặt hơn một chút, trầm giọng :

 

“Qua đây giúp bữa sáng."

 

Nói xong bà bếp.

 

Ngôn Lăng hếch môi với Phó Châu.

 

Phó Châu mỉm gật đầu, xoa xoa đầu cô bếp.

 

Mẹ Phó đang định sai bảo, đầu thấy là con trai , nhíu mày:

 

“Sao là con?

 

Mẹ bảo vợ con giúp mà."

 

Phó Châu thản nhiên cầm lấy quả trứng:

 

“Con giúp cũng thế thôi."

 

Mẹ Phó sa sầm mặt, định đẩy ngoài:

 

“Sao mà giống ?

 

Nó là con dâu!

 

Con là đàn ông con trai, bếp gì?"

 

Phó Châu né tránh động tác của bà, :

 

“Không , đầu bếp nhà hàng phần lớn cũng là nam mà, con bếp?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-527.html.]

 

Mẹ Phó đen mặt lườm .

 

Phó Châu thản nhiên việc của , Phó thấy đau dày, dứt khoát chạy ngoài, ngoài thấy con dâu đang thong thả uống lúa mạch sữa, càng tức hơn, nhắc nhở:

 

“Người đàn ông của cô đang bận trong bếp kìa."

 

Đầu óc Ngôn Lăng tỉnh táo , mất hai giây mới phản ứng là bà đang chuyện với , cô một tiếng:

 

“Con mà, chuyện gì ạ?"

 

Mẹ Phó tức tối :

 

“Sao thể để nó chứ?

 

Cẩn thận cô là đứa con dâu lười đấy."

 

Ngôn Lăng vẫn híp mắt:

 

“Không ạ, cứ , con thấy ."

 

Mẹ Phó:

 

“..."

 

Quả nhiên là quản nổi mà!

 

bảo ngay từ đầu là con trai nên lấy một cô gái nông thôn mà?!

 

Ngặt nỗi Phó Châu từ đến nay đều lời.

 

Mẹ Phó cũng thể lôi ném bếp , cuối cùng bà đó thấy Ngôn Lăng thật sự nửa bước cũng động đậy, tự nghẹn một bụng tức.

 

, thôi kệ, cho xong sớm.

 

Cùng với bữa sáng xong, nhà họ Phó cũng lục tục thức dậy.

 

Ăn xong bữa sáng, Phó Ngôn Lăng rửa bát, còn kịp mở miệng, Phó Châu dậy rửa bát .

 

Mẹ Phó nghẹn họng trân trối.

 

Ngôn Lăng đều bật , cái trình độ so với mấy họ hàng của nguyên chủ thì đúng là quá yếu.

 

Buổi sáng hai chị nhà họ Phó xin phép về, Ngôn Lăng đợi họ cũng thuận thế đề nghị nhà khách ở, Phó đương nhiên , nhưng Ngôn Lăng kiên trì, chỗ ở đúng là đủ, Phó Châu ở bên cạnh khuyên nhủ, cuối cùng cũng chỉ đành đồng ý.

 

Nếu Ngôn Lăng bảo lúc ăn cơm sẽ về ăn thì bà chắc chắn còn tức hơn.

 

Đợi , Phó kéo chồng than vãn:

 

“Ông xem Phó Châu lấy cái loại vợ gì thế ?

 

Chẳng sợ một tí nào!"

 

Bố Phó buồn :

 

“Không sợ bà chẳng ?

 

Bà thật sự sợ ?"

 

“...

 

Cũng ."

 

Mẹ Phó ngượng ngùng :

 

“Chỉ là quá kiêu kỳ, ông thấy nó lười đến mức chẳng buồn động đậy ?

 

Toàn là con trai ông thôi, đúng là cưới về một bà tổ tông."

 

Bố Phó điểm tán thành gật đầu, chỉ là ông từ đến nay quản việc trong nhà, cũng tiện gì, cộng thêm con trai cũng độc lập , chỉ thể :

 

“Thôi thôi, chúng nó thích thế nào thì thế , chỉ cần hai đứa ."

 

Mẹ Phó vẫn còn chút hài lòng, đứa con dâu út bà mong đợi, là con trai vì dì nó mà xuống nông thôn tự tìm lấy, còn hề khúm núm mặt bà.

 

Ngôn Lăng qua thì hiền hòa nhưng chủ kiến lớn, bảo ngoài ở là ngoài ở, hơn nữa trực tiếp thẳng là nhà đủ chỗ, ngủ thoải mái.

 

Điều khiến bà cũng tiện phản đối.

 

Căn bản là sợ bà giận, chịu nhịn những điều thoải mái đó.

 

Bố Phó thấy vợ như , bất lực :

 

“Chẳng lẽ bà còn con trai bà ly hôn?"

 

Mẹ Phó lập tức rùng một cái, vội vàng lắc đầu:

 

“Không , ."

 

Đâu ?

 

Ly hôn thì cái thể thống gì?

 

Hơn nữa đứa con dâu út cũng ưu điểm, ít nhất nó học giỏi, là sinh viên đại học, còn giỏi kiếm tiền, còn thể ăn cơm nhà nước.

 

 

Loading...