“Việc đều dễ giải quyết, một sát thần như Ngôn Lăng ở đây, ai dám chiếm lợi bừa bãi.”
Ngôn Lăng vô cùng hài lòng phủi tay, khỏi nhà chính liền hối thúc Tô Xương Quốc:
“Mau xin một miếng đất ở, xây nhà ."
(Hết chương)
Cái nhà chia xong, dù vẫn còn ở chung một chỗ, Ngôn Lăng vẫn thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt.
Không chỉ cô, Tô Hổ và Tô Xương Quốc ba gạt ngoài, mà cả gia đình Tô lão đại và Tô lão tam thái độ cũng đổi rõ rệt.
Thời buổi , nông thôn phân gia đều chi li đến từng cái nồi cái bát.
vốn dĩ chẳng bao nhiêu, nếu chia thế thì chắc chắn đủ dùng, đến bếp núc nọ.
Vì , cái cũng bồi thường linh hoạt.
Ví dụ như cái nồi sắt lớn, lúc đầu mua là do Tô Xương Quốc kiếm phiếu, gia đình bỏ tiền .
Một cái nồi sắt cộng thêm phiếu thể quy đổi tám tệ, nhưng đó là đồ mới tinh.
Chuyện còn bao gồm bàn ghế giường chõng các loại.
Hai cụ nhà họ Tô thiên vị nhà cả hơn, phân gia xong cũng ở với nhà cả, tự nhiên những thứ để cho nhà cả.
Vì , họ quyết định bồi thường cho bên Tô Xương Quốc và Tô lão tam mỗi nhà mười lăm tệ, coi như mua đứt những thứ vụn vặt .
Tuy nhiên, khi họ dụng cụ nấu nướng mới, vẫn thể tiếp tục dùng chung.
Các loại gia vị thông thường như dầu muối tương giấm thì chia bốn phần.
Tô bà nội vì ép “xuất huyết" nhiều tiền nên trong lòng vui, ở phương diện tính toán vô cùng chi li, để chịu thiệt dù chỉ một chút, càng để Ngôn Lăng chiếm món hời nào.
Đối với việc , Ngôn Lăng tự nhiên là quan tâm.
Phân gia xong xuôi liền hối thúc Tô Xương Quốc xin đất xây nhà, còn cô thì về phòng thiết kế nhà cửa.
Bây giờ là năm bảy mươi sáu, đợi đến tháng mười năm kỳ thi đại học mới khôi phục, tháng mười hai tham gia kỳ thi.
Dù thế nào cũng ở đây một năm rưỡi, trong điều kiện cho phép, cô để bản chịu thiệt thòi.
Đầu tiên cần ba gian phòng, thêm một cái bếp, cộng thêm một cái sân.
Nhà cửa thiết kế xong xuôi, những việc còn giao cho Tô Xương Quốc xử lý.
Dạo cũng cần ông công nữa, tiên cứ lo xong chuyện nhà cửa .
Tô Xương Quốc cũng khá lời, mặc dù trong lòng thoải mái nhưng những gì Ngôn Lăng yêu cầu ông đều theo.
Buổi trưa ông liền cầm một bao thu-ốc lá và đường đỏ mà Ngôn Lăng đưa xin đội trưởng.
Vị trí cần quá , khu vực khai thác khá , rừng kiểu rừng nguyên sinh, hầu như nguy hiểm gì, dù ở rìa làng cũng , miễn là diện tích đủ rộng.
Đem đồ qua đó, việc cũng diễn suôn sẻ.
Đất phê duyệt, việc còn là huy động nhân lực, mua gạch đỏ, xây nhà.
Ngôn Lăng lười xử lý những việc vụn vặt , buổi chiều vẫn cắt cỏ heo như thường lệ.
Cắt cỏ xong thì tìm một chỗ luyện võ, đợi thời gian gần đến mới trở về.
Trong thời gian đó Tô Hổ nghỉ học một ngày, cũng hiểu chuyện theo Ngôn Lăng cắt cỏ heo.
Có nhóc con ở đây, Ngôn Lăng tiện luyện võ, nhưng cũng việc suốt, mà chạy lên núi giả vờ bắt một con thỏ đem nướng ăn.
Nhìn thời gian sắp đến, Ngôn Lăng gọi Tô Hổ lên.
Chỉ là đống lửa tắt, cô chút do dự.
Sẽ ai chạy đến đây ăn trộm của cô chứ?
Hay là cứ bỏ gian?
Lúc lưng vang lên một giọng :
“Đồng chí Ngôn Lăng nếu việc thể , khéo cũng định nướng chút đồ ăn, thể trông giúp."
Là Phó Châu.
Cả hai đều thích đến chỗ , ở đây ít , cây cối hoa màu đang sinh trưởng, công cũng ở đây, vẫn an .
Anh tự nhiên là đáng tin cậy, Ngôn Lăng dứt khoát gật đầu:
“Được, phiền , lát nữa sẽ chia cho một ít."
Phó Châu lắc lắc một con vịt trong tay, trông như vịt nuôi ở nhà:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-516.html.]
“Không cần , cũng ."
Ngôn Lăng , xoay rời .
Đi đến chỗ cắt cỏ heo tìm Tô Hổ.
Khi cô đến nơi, nhóc con vẫn đang nỗ lực cắt cỏ.
Đứa trẻ hơn bảy tuổi, tuy gầy yếu nhưng sự nhanh nhẹn khi việc thì chẳng kém gì lớn.
Thấy cô , Tô Hổ nhiệt tình vẫy tay:
“Chị!"
Ngôn Lăng tiến gần, cỏ heo nén c.h.ặ.t trong gùi của hai , tặc lưỡi.
Bản cô lười biếng, Tô Hổ thật thà như , đúng là ai bằng.
“Được , chúng ăn chút gì đó ."
Tô Hổ ngơ ngác cô:
“Ăn đồ ăn ạ?"
Ngôn Lăng hối thúc:
“Đi thôi, thứ để đây ai lấy ."
Tô Hổ vội gật đầu, cầm liềm của hai theo cô.
Liềm bảo quản cho , là tài sản của công, mất đền tiền, cỏ heo thì khác, nhà nuôi heo, đem về cũng chẳng để gì.
Khi đến sườn núi nhỏ quen thuộc.
Tô Hổ ngửi thấy mùi thơm, nhanh chân chạy qua đó, liền thấy ở đây còn một , lập tức trợn tròn mắt, do dự dám bước tới.
Ngôn Lăng vỗ vỗ nó:
“Đi thôi."
Tô Hổ từng bước một theo cô.
Phó Châu đang xử lý lông vịt, tiếng cũng ngẩng đầu lên:
“Về ."
Bên cạnh còn thò một cái đầu nhỏ, đôi mắt to xinh sáng lấp lánh, giòn giã :
“Không ăn vụng !"
Ngôn Lăng bật , vẫy vẫy tay với cô bé:
“Điềm Điềm qua đây."
Điềm Điềm lập tức dậy, nhưng liếc Phó Châu một cái, đợi gật đầu mới dám chạy qua, vui vẻ gọi một tiếng:
“Chị ơi!"
Ngôn Lăng híp mắt bảo cô bé chờ ở đây, lấy con thỏ nướng đang nóng của than sưởi ấm xuống, dùng d.a.o chuẩn sẵn chia nó mấy phần.
Hai cái chân đưa cho Điềm Điềm:
“Cái cho em và trai em."
Điềm Điềm kinh hỉ há hốc miệng nhỏ:
“Oa!
Cho ăn ạ?"
“ ."
Ngôn Lăng khẳng định gật đầu.
Điềm Điềm vui vẻ cảm ơn, bưng chân thỏ chạy về phía Phó Châu.
là hai cái đùi đại bự thật thà.
Phó Châu tặc lưỡi, đầu , liền thấy Ngôn Lăng cũng đang về phía , bốn mắt , cô hào phóng :
“Vị chắc cũng ngon lắm đấy, nếm thử xem."
Tim Phó Châu khẽ động, mỉm gật đầu:
“Được."
Ngôn Lăng đưa một cái chân cho Tô Hổ, ăn một cái, phần bụng ở giữa cũng chia một chút.