“Để dọn!"
Vợ Tô lão đại chồng đẩy một cái, vội vàng .
Vợ Tô lão tam cũng hùa theo.
Ngôn Lăng hất cằm:
“Quần áo bẩn giặt sạch, những thứ khác lau sạch, để bẩn!"
Hai :
“..."
Dù uất ức đến mấy cũng chỉ thể .
Nếu con điên quá đáng sợ, vạn nhất nó thật sự đốt nhà thì thiệt thòi lớn mới là nhà , chỉ đành bấm bụng dọn dẹp.
Tô bà nội hận thù lườm cô một cái, chỉ lão nhị:
“Lão nhị, lương thực trong phòng mày ?
Mày mau hỏi cho rõ , đừng để ai đem bán mất .
Đã bảo mày đừng để một đứa con gái vô dụng quản gia, mày bây giờ xem, mau lấy tiền bán lương thực về đây, để giữ cho!"
Tô Xương Quốc còn việc , theo bản năng về phía Ngôn Lăng.
Ngôn Lăng nhún vai:
“Phải, bán , tiền mua đồ ăn hết , còn mua một cái đồng hồ đeo tay nữa, khéo hết sạch."
Tô bà nội trực tiếp hít một khí lạnh, nghiêm giọng :
“Tô Xương Quốc!
Mày thật sự quản nó nữa ?
Con nhỏ sắp lật trời !"
Tô Xương Quốc im lặng:
“Mẹ, đến ngần tiền nó còn dám đốt, con quản nổi , thôi bỏ ."
Người nhà họ Tô lập tức tuyệt vọng.
Tô ông nội uể oải :
“Phân gia!
Phân gia!
Bây giờ phân luôn!"
(Hết chương)
Khi Tô ông nội mặt Tô Xương Quốc thốt hai chữ “phân gia", điều đó nghĩa là ông cụ trì hoãn thêm nữa.
Và , Tô lão đại và những khác cũng vội vàng gật đầu:
“Phân!
Bây giờ phân luôn!"
Tô Xương Quốc tâm thần chấn động, chút kháng cự với việc phân gia, nhưng ông sắc mặt của cha và em, thần sắc của Ngôn Lăng, gật đầu:
“Được."
Ngôn Lăng tắc lưỡi :
“Sớm phân gia chẳng xong ?
Tiếc là cứ ham hố chút lợi lộc đó, ngờ thà đốt cũng đưa cho nhỉ?"
Cô hi hi những lời gây khó chịu.
Mấy nhà họ Tô tai, da mặt giật giật, một trận nóng rát, đồng thời phẫn hận hối hận.
Mặc dù lời khó , nhưng cũng là sự thật.
Trước đây bọn họ phân gia là vì một Tô Xương Quốc kiếm tiền bằng cả một đại gia đình cộng , phân gia là chịu thiệt.
bây giờ phân gia, ngoài việc Ngôn Lăng luôn mang rắc rối, quan trọng nhất vẫn là công việc của Tô Xương Quốc mất.
Đã mất công việc nghĩa là thu nhập về , còn gì luyến tiếc nữa.
Tô ông nội nghiến răng, từ kẽ răng bật mấy chữ:
“Ba em chúng mày đây hết!"
Tô Xương Quốc và những khác theo .
Vợ lão đại và vợ lão tam mới bắt đầu dọn dẹp phòng, ngờ lúc phân gia.
Bọn họ thì sợ Ngôn Lăng nổi giận, thì lúc phân gia bọn họ mặt, lỡ như chịu thiệt thì ?
Hai cuống đến toát mồ hôi hột, vẫn là vợ lão tam cơ trí, :
“Cha , chúng giày vò cả một buổi tối , cũng chênh lệch chút thời gian , là ăn cơm ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-514.html.]
Cha mới ngất xỉu, thể để đói ."
Lời lý, Tô ông nội đang tức giận cũng khựng một chút.
Tô bà nội liền quyết định:
“, ăn cơm , cũng vội chút thời gian ."
Một nhóm về phòng nghỉ ngơi , vợ lão tam chủ động ôm lấy việc dọn dẹp:
“Chị dâu, chị nấu cơm ."
Lần vợ lão đại cũng lanh lẹ gật đầu, phân công hợp tác.
Ngôn Lăng thấy , lấy phần cơm để dành cho Tô Hổ .
Vừa bưng thì đứa nhỏ cũng học về, tung tăng nhảy nhót, trông tâm trạng khá .
Chỉ là khi thấy Tô Xương Quốc, nó rụt rè một chút, bước chân nhảy nhót chậm .
Tô Xương Quốc vẫn gượng một nụ :
“Tiểu Hổ về , mau ăn cơm ."
Tô Hổ liếc ông một cái, gì, chạy đến bên cạnh Ngôn Lăng:
“Chị!"
Ngôn Lăng mỉm , đưa bát cơm cho nó:
“Ăn cơm ."
“Vâng!"
Lần Tô Hổ ngoan ngoãn gật đầu, bưng bát, nhưng đôi mắt đúc cùng một khuôn với nguyên chủ vẫn về phía phòng , đôi lông mày nhỏ nhíu , chút vui.
Ngôn Lăng giải thích:
“Họ sẽ dọn dẹp sạch sẽ thôi, đừng để ý."
Được thôi.
Tô Hổ lúc mới nữa.
Ngôn Lăng thì chằm chằm, mặc dù bên trong trống huơ trống hoắc, cũng chẳng gì, mấy thứ chút tác dụng đều cô giấu gian , nhưng thái độ cần thì vẫn .
Vừa khéo còn mấy bộ quần áo của nguyên chủ, Ngôn Lăng lười giặt, cứ để đó, bọn họ thể giúp giặt sạch cũng là điều .
Tô Xương Quốc sự tương tác của hai chị em, trong lòng yên tâm.
Mặc dù trong cơ thể con gái rốt cuộc là ai, nhưng cô trông giống yêu ma quỷ quái.
Cô báo thù cho con gái, đối xử với cha và em ông, nhưng đối với Tô Hổ đứa nhỏ , cô vẫn vô cùng chăm sóc.
Ông mù, tự nhiên thể nhận con trai theo cô mấy ngày nay, tuy thời gian ngắn nhưng vẫn thể thấy sắc mặt lên bằng mắt thường.
Nếu tâm địa , nỡ nuôi nấng một đứa trẻ t.ử tế như ?
Ngược là ông, cha mà cả hai đứa con đều chăm sóc .
Ánh mắt Tô Xương Quốc ảm đạm, càng thêm tiêu sầu.
Sau khi ăn cơm xong, tâm trạng nhà họ Tô thoải mái hơn, sắc mặt lúc gọi Tô Xương Quốc tính toán việc phân gia hơn nhiều.
Ngôn Lăng cũng tự giác theo.
Phát hiện ghế ở nhà chính đầy, cô trực tiếp đến mặt Tô Chí:
“Tránh !"
Sắc mặt Tô Chí đổi, cầu cứu về phía ông nội:
“Ông nội, nó là một đứa con gái đến đây gì?!"
Sắc mặt Tô ông nội cũng , trầm giọng :
“Ở đây phần của mày chuyện, ngoài!"
Ngôn Lăng vui, trực tiếp xách Tô Chí ném sang một bên, tự xuống.
Tô Chí ném xuống giữa nhà chính, “bộp" một tiếng, cả ngây dại.
Ngôn Lăng xuống, lười biếng vắt chéo chân, :
“Không phần của chuyện ?
Vậy thì cũng đừng chuyện nữa."
Mặt Tô ông nội xanh mét, Tô bà nội vội vàng dâng một chén .
Tô ông nội uống xong, sắc mặt mới hơn một chút, cách nào đuổi Ngôn Lăng , chỉ đành :
“Được, trực tiếp phân gia .
Nhà nghèo, cũng chẳng gì nhiều để chia, quanh quẩn chỉ chút lương thực và một trăm tệ.
Lương thực là lúc lão nhị lấy , thì chia nữa.
Số tiền , ba em chúng mày, cộng thêm tao với mày, mỗi hai mươi lăm tệ, chứ?"