Tô lão đại chằm chằm ông, trong lòng dâng lên một dự cảm bất hảo, sang Ngôn Lăng đang ở cửa bếp, chất vấn:
“Có ông đưa cho con nhỏ đó ?!"
Tô ông nội:
“?"
Tô Xương Quốc theo bản năng né tránh ánh mắt, gật đầu một cái.
Xác định .
Tô ông nội tức đến mức nên lời, ôm lấy ng-ực, Tô lão đại vội vàng cho ông uống nước.
Tô bà nội thì xông tới đ.á.n.h Tô Xương Quốc:
“Mày dám bán cả công việc !
Đồ ngu xuẩn!
Bán thì mày tính ?
Chẳng rõ là để cho Tiểu Chí ?
Vậy mà mày đem tiền bán công việc đưa cho con ranh ch-ết tiệt đó?"
Tô Xương Quốc đ.á.n.h đến nhăn răng trợn mắt cũng dám lên tiếng, càng dám phản kháng.
Tuy nhiên, bộ dạng của ông càng khiến tức giận hơn.
Vợ Tô lão đại cũng mà nước mắt, bà dám đ.á.n.h em chồng như chồng, nhưng cũng cam tâm công việc cứ thế mất tiêu, tiền cũng lấy , bèn vội vàng kéo bà chồng đang tức đến mất trí :
“Mẹ, bảo chú hai lấy tiền là mà?
Chúng còn phân gia, tiền bán công việc chắc chắn do giữ chứ?"
Tô bà nội giật tỉnh táo , liên tục gật đầu, trừng mắt Ngôn Lăng:
“, con ranh ch-ết tiệt , mau giao tiền đây!
Đó là thứ hạng con gái như mày thể cầm !"
Ngôn Lăng mím môi , còn gật đầu:
“, bà đúng, đây đúng là thứ hạng con gái như nên cầm."
Sự phối hợp của cô khiến những khác kinh nghi bất định, mà .
Tô lão tam cảnh cáo:
“Mày cái gì đó?
Mau giao đây, tiền mày giữ nổi !"
Ngôn Lăng gật đầu:
“Phải, đúng lắm, tiền giữ nổi."
Tô bà nội quát:
“Mày còn cái gì nữa!
Mau giao !"
Ngôn Lăng vui vẻ, ôm bụng nghiêng ngả, đó hỏi:
“Giao cái gì cơ?
Chẳng là con gái nên cầm tiền ?
Cho nên cầm !"
Tô lão đại đỡ cha thỏa, liền thấy lời , sững sờ:
“Vậy tiền ?"
Ông nghi ngờ về phía lão nhị?
Không lẽ giờ tính tình lão nhị cũng trở nên xảo quyệt , cố ý dối để lừa bọn họ ?
Sắc mặt Tô Xương Quốc cũng đổi, nhưng cả hai bên ông đều dám đắc tội, chỉ thể ngậm miệng .
Ngôn Lăng thì hi hi tiếp:
“Cho nên lúc nãy nhóm lửa, quăng lò đốt chung luôn !"
“Tiền dám cầm, đốt mới là xong xuôi hết thảy, thấy đúng ?"
Nhà họ Tô:
“?!"
(Hết chương)
Mọi nhà họ Tô đều bàng hoàng, sững sờ.
Bao gồm cả Tô Xương Quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-512.html.]
Tuy nhiên, Ngôn Lăng quá đỗi tự nhiên, bọn họ dám tin, lập tức kêu t.h.ả.m một tiếng, nhào trong lò bếp bới tìm.
Ngôn Lăng bụng nhường đường, tìm một chỗ trong sân xuống, híp mắt xem.
lúc , Tô Chí và Tô Thải Hà tan trở về, thấy Tô Xương Quốc ở trong sân, đều vô cùng kinh hỉ:
“Chú hai về !"
“Chú hai, chú cuối cùng cũng về !"
Cả hai đều hy vọng khi Tô Xương Quốc trở về thể áp chế Ngôn Lăng một chút.
Dù cũng là cha ruột, Ngôn Lăng chẳng lẽ đ.á.n.h cả cha ?
Đầu óc Tô Xương Quốc vẫn còn m-ông lung, theo bản năng gật đầu:
“Các cháu... về ."
Tô Chí , phát hiện trong bếp một đống , tro bếp bay lờ mờ trong trung, kỳ quái hỏi:
“Chú hai, cha cháu đang gì ?"
Tô Xương Quốc vẻ mặt khó hết, trả lời .
Tô Chí bọn họ cũng hiểu, bèn kéo Tô ông nội đang chen để hỏi.
Tô ông nội ôm ng-ực, tay run rẩy chỉ Ngôn Lăng:
“Đều tại nó, chú hai của cháu thế mà bán công việc , tiền bán đều đưa cho nó, kết quả nó bảo nó quăng lò đốt !"
Tô Chí thấy công việc bán , còn kịp phản ứng, đầu óc ong một tiếng, ngây như phỗng:
“Bán ?!"
“Sao bán chứ?
Chú hai, chú để cho cháu ?!"
Tô Thải Hà cũng kinh ngạc, ngờ chú hai quyết đoán như .
Cô cẩn thận liếc Tô Chí, âm thầm lùi , trốn chỗ khác, cái nhà ngày càng thể ở nổi nữa .
Tô Xương Quốc mím môi, thích giọng điệu đương nhiên của Tô Chí, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Chú bao giờ để công việc cho cháu, chú con cái của !"
Dù Ngôn Lăng là con gái, hợp việc bốc vác, ông cũng thể thêm tiền đổi lấy một vị trí văn phòng nhẹ nhàng cho con.
Cùng lắm thì như bây giờ, bán công việc , để cho con cái một phần tài sản.
Dù lúc đầu công việc cũng là do tự ông giành .
Tô Chí cho trắng bệch cả mặt, trong lòng nảy sinh vài phần bực bội.
Chú hai vận khí , cần cù thạo việc, lúc trẻ thông minh hiểu chuyện hơn hai em , thế nên mới cơ hội như ngày nay.
Anh ít phiền muộn tại cha là chú hai và thím hai?
Khoảnh khắc , nỗi phiền muộn đó càng thêm nồng đậm.
lời đến mức , công việc chắc chắn là mất .
Tô Chí thẹn quá hóa giận bỏ , mấy đang lấm lem tro bụi đầy mặt, chật vật chịu nổi , nghiến răng :
“Cha, , ngốc thật !
Làm gì ai nỡ đem tiền đốt?
Mọi tìm thế nào cũng thấy !"
Tô lão đại và những khác vốn đang đầu óc choáng váng, Ngôn Lăng khích nên mới vội vàng xông tới tìm, đều khựng một chút, động tác chậm dần.
Tô bà nội là đầu tiên dừng tay, phủi bụi tay, gật đầu lia lịa, hung tợn lườm Ngôn Lăng:
“Nó đúng, con ranh ch-ết tiệt, mau giao tiền đây!"
Nhắc đến tiền, ánh mắt của cả nhà đều đồng loạt qua, vô cùng nhất trí.
Ngôn Lăng vẫn lười biếng đó, một tay chống cằm, híp mắt đám vì tiền mà lộ bộ dạng xí.
Tiền tất nhiên cô đốt, nhưng cũng đời nào đưa cho đám , tự nhiên là đốt cho bọn họ tức ch-ết.
Cô định gì đó.
Tô Xương Quốc nhanh chân chắn mặt cô:
“Mẹ, công việc là của con, tiền cũng là con cho hai đứa nhỏ, đây là tiền để tụi nó lập gia đình , đừng đòi nữa."
Tô bà nội kinh ngạc, ngờ đứa con trai vốn luôn lời những lời , bà tức đến mức vỗ đùi bành bạch:
“Mày ý gì?
Chúng còn phân gia!
Cái thành của riêng mày ?!"