“Vâng!"
Tô Hổ là một đứa trẻ dễ nuôi, ăn no uống đủ, việc cũng nhanh nhẹn.
Ba cô bé khác cũng hiểu chuyện chạy giúp đỡ, chuyển củi, xách nước, rửa bát, Ngôn Lăng ăn xong thì Thái Nguyệt liền chạy cầm bát đũa của cô .
So với Tô Chí và Tô Thái Hà của chi cả, thuận mắt hơn nhiều.
Tranh thủ lúc bọn họ đun nước, Ngôn Lăng về phòng luyện võ, cho đến khi nước nóng đun xong mới tắm rửa, cả sảng khoái giấc ngủ.
Lúc ở nhà bên cạnh Tô Chí mới c.h.ử.i bới thúc giục Tô Thái Hà chạy nấu cơm, tuy nhiên bà nội Tô sớm khóa lương thực các thứ , giấu kỹ , chỉ để một ít muối và nước tương cùng các gia vị đơn giản ở bên ngoài.
Đây vẫn là vì sợ Ngôn Lăng tiếp tục đập cửa nên mới miễn cưỡng để .
Cái khó ló cái khôn, nhưng gạo thì chẳng nấu gì, Tô Thái Hà bếp một hồi lâu, thế nào, tay về:
“Không lương thực, nấu cơm ."
Mặt Tô Chí đen xì, tiện tay vơ cái gối ném qua:
“Cút cút cút, một bữa cơm cũng , thật sự là vô dụng!"
Tô Thái Hà ném trúng mặt, cái gối vốn bẩn thỉu lăn xuống đất, nếu là đây chắc chắn cô nhặt lên , nhưng dù cũng một chút ký ức của tương lai, cô cam lòng tiếp tục bắt nạt như , giả vờ như thấy, hoảng sợ chạy ngoài.
Vừa ngoài liền trốn luôn trong phòng .
Nhà họ Tô quả nhiên xảy chuyện , vả tốc độ còn nhanh hơn cô tưởng tượng nhiều, chuyến nhà họ Tô thể về mấy , tương lai...
Mắt Tô Thái Hà ngấn lệ, cô hiện tại cũng mới tiếp cận Thẩm Văn Tuấn!
Muốn gả cho , quá khó khăn.
Lúc cô khỏi nghĩ đến mấy đứa em gái ăn sủi cảo buổi tối, tuổi tác chênh lệch khá lớn nên thiết lắm, nhưng cô bắt đầu hâm mộ ba đứa em gái đó .
Đồng thời cũng nhận dường như ảnh hưởng bởi những mảnh vỡ ký ức đột ngột đó, đưa phán đoán sai lầm về Ngôn Lăng.
Trong phút chốc, sự hối hận và tủi nhục đồng loạt ùa về.
Tô Thái Hà kìm suy nghĩ, nếu xin em họ, liệu cô còn giống như đây mà tha thứ cho ?
Đêm nay quả nhiên nhà họ Tô đều về.
Ít nhất là Ngôn Lăng dậy nấu bữa sáng, theo đại bộ phận , bọn họ vẫn về.
Trước đây mặc dù cô quan tâm, mỗi đường , ở những nơi đông , cô qua luôn một cố tình gọi cô, giả vờ giả vịt an ủi cô vài câu.
Mỗi Ngôn Lăng cũng chẳng nể nang gì mà mắng , đợi cô đám đó sẽ lưng cô.
Lần Ngôn Lăng qua, mặc dù dân làng đầy bụng lời nhưng chẳng ai dám gọi cô.
Đùa , con nhỏ báo cảnh sát hai , một tống Chu Phong Điền tù, thứ hai tống cả nhà tù, ai mà dám chọc chứ?
Chỉ sợ bọn họ cẩn thận cũng đó .
Con bé học đúng là lợi hại thật đấy!
Thậm chí vì , ít dân làng đều cân nhắc việc cho con gái học nhiều hơn, dù cũng !
Bởi vì đại đa đều thấy rõ ràng, bà nội Tô đối xử với gia đình Tô Nhị như thế nào, còn bọn họ thì giống , những yêu thương con gái đều con gái bản lĩnh, vững , gả mới bắt nạt.
Những yêu thương con gái, ngay từ đầu trừ khi đột nhiên giàu sụ tiền nhiều tiêu hết, nếu kiểu gì cũng nỡ cho con gái học, càng cảm thấy Ngôn Lăng lợi hại mà chỉ cảm thấy cô lương tâm, dù cũng cho cô một miếng cơm ăn, mà đối xử với ông bà bác cả bác hai như !
Lỗ tai còn những lời phiền nhiễu đó, Ngôn Lăng cũng tâm trạng khá , cầm liềm và l.ồ.ng cắt cỏ lợn, cắt nghĩ, phía Tô Xương Quốc chắc là công việc sắp giải quyết xong nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-510.html.]
Ngôn Lăng đang nghĩ về chuyện của Tô Xương Quốc.
Những khác của nhà họ Tô cũng đang nghĩ về công việc của Tô Xương Quốc.
Những nhà họ Tô buộc ở đồn cảnh sát một đêm, cuối cùng cũng thả một cách bình yên vô sự vì tội, chủ yếu là cuộc ẩu đả bắt đầu từ nhà họ Chu, đặt bà già họ Chu nơi nguy hiểm cũng là nhà họ Chu, bà nội Tô đồng thời cũng nhà họ Chu đẩy ngã dẫn đến đè ch-ết bà già họ Chu.
Tất cả nguyên nhân đều từ nhà họ Chu, tương đương với việc bọn họ tự tự chịu, chỉ là nhà họ Tô cũng tham gia đ.á.n.h nên đến mức phạm tội, nhưng cũng bồi thường cho nhà họ Chu một khoản tiền.
Người nhà họ Tô lúc đầu đương nhiên là , nhưng giày vò ở đồn cảnh sát lâu như , cũng dọa sợ , càng sợ liên lụy đến bản tù, vả đương sự là bà nội Tô, bà cũng coi là chủ gia đình, cho nên quyết định chi trả khoản tiền .
Người nhà họ Chu vốn dĩ khăng khăng chịu buông tha, nhưng cảnh sát rõ thiệt hơn cho bọn họ , cũng chỉ thể cầm tiền nhận mệnh.
Thế là sáng sớm, do Tô Cả dẫn bà nội Tô về lấy tiền, lên thị trấn giao tiền cho nhà họ Chu.
Coi như hai bên thanh thản.
Chỉ là khoản tiền lớn như giao , sắc mặt mỗi nhà họ Tô đều vô cùng khó coi, dù khỏi đồn cảnh sát, còn lo tù nữa nhưng mặt mũi vẫn đen xì.
Tô Lão Tam oán trách:
“Đều trách Cả, nếu bình tĩnh , đ.á.n.h với bọn họ thì ."
Tô Đại Tẩu lập tức tức giận :
“Chú chẳng cũng ?
Đánh hăng hái như , nếu thế kích động đối phương thì cũng tham gia ."
“Cô còn chú Ba?"
Vợ chú Ba nghiến răng :
“Chính cô cũng ngừng giật tóc đấy thôi?
Suýt chút nữa thì giật cả tóc !"
“Chẳng cô cũng , —"
“Đều im miệng hết !"
Ông nội Tô quát lên một tiếng:
“Cãi cọ cái gì?
Đang ở phố đấy!"
Mấy vội vàng ngậm miệng, Tô Cả nửa ngày lời nào, cho đến lúc mới :
“Não bộ tỉnh táo chút , trách thì ích gì?
Nếu cái con nhỏ nhà thằng Hai báo cảnh sát thì rơi cảnh ?!"
Mọi rùng một cái, nhớ kẻ gây tội, lập tức càng giận hơn.
Suýt nữa thì quên mất!
Ngôn Lăng, ngòi nổ , chỉ chẳng chuyện gì mà còn đang yên ở nhà!
Bà nội Tô vốn dám lên tiếng, mặc dù bà cố ý nhưng chuyện ầm ĩ đến đồn cảnh sát cũng quan hệ mật thiết với bà , thấy lời , gương mặt chảy xệ run lên, tức tối :
“Nói đúng lắm, đều trách cái con nhỏ ch-ết tiệt đó!
là cái hạng đồ lỗ vốn!"