Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 505

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:31:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mọi trợn mắt há mồm, kinh nghi bất định, Chu ngã đau đến mức kêu oai oái, suýt chút nữa dậy nổi.”

 

Người nhà họ Tô tụt phía một chút, tim vẫn còn đập thình thịch, lùi hai bước, dám tiến lên.

 

Ông nội Chu và cha Chu thấy , cũng hét lớn một tiếng lao tới:

 

“Dám đ.á.n.h nhà tao, tao g-iết ch-ết mày!"

 

Tuy nhiên giây tiếp theo “Bộp bộp—" hai tiếng liên tiếp, một ném qua vai, ngã rầm xuống đất, còn kịp định thần, cha Chu đau bụng một cái, cha đè lên , nửa ngày bò dậy nổi.

 

Đội trưởng đội sản xuất vẫn đang ngăn cản bà nội Chu:

 

“Sắp điên !”

 

Ông kêu lên:

 

“Con bé Lăng, cháu đang gì thế!"

 

Lúc của hai chi khác nhà họ Chu cũng chạy tới, thấy nhà đối xử như , lập tức trừng mắt căm phẫn:

 

“Mày thế mà còn dám đ.á.n.h ?!"

 

Ngôn Lăng bất lực, nhanh ch.óng xua tay:

 

“Không nha, đừng bậy, cháu cái gọi là phòng vệ chính đáng, bọn họ tay , cháu chỉ là tự vệ thôi, một cái thừa cháu cũng động , thì cháu cũng đều hợp lý cả, đương nhiên các tay đ.á.n.h , thế mới là hợp lý.

 

Còn tiếp tục gây sự nữa, tàn phế ch-ết ch.óc gì, cháu cũng khống chế ."

 

Đội trưởng:

 

“..."

 

Người nhà họ Chu:

 

“!"

 

Cùng với tất cả dân làng xem náo nhiệt:

 

“Hít!"

 

Con bé mà lợi hại thế !

 

Duy chỉ nhà họ Tô bên cạnh dám tiến lên là mấy ngạc nhiên, bọn họ đ.á.n.h qua mấy , chỉ là lo lắng đến nhảy dựng lên mà dám qua đó.

 

Cái con nhỏ ch-ết tiệt Ngôn Lăng đắc tội ch-ết nhà họ Chu mà!

 

Dân làng hiểu luật, đại đa đều là mù luật.

 

đội trưởng thì , ông thường xuyên các nơi để học tập, cho nên vẫn hiểu , đặc biệt là Ngôn Lăng rõ ràng như .

 

Ông mồ hôi lạnh đầy ngăn cản đám em nhà họ Chu đỏ mắt còn xông lên nạp mạng, khuyên can đủ đường mới khuyên bọn họ xuống, đưa ông bà cha bọn họ đang đất cảm thấy thoải mái về nhà.

 

Những dân làng khác càng gây chuyện nữa, cùng lắm là xem náo nhiệt.

 

Ngay cả thím Hỉ Mai và những vốn thích lưng cũng dám tùy tiện nữa, con bé quá tàn nhẫn, tay gọi cảnh sát, ai mà chẳng sợ chứ?

 

Càng dám tùy tiện đắc tội.

 

Thế là Ngôn Lăng thong thả rời , dân làng dùng ánh mắt tiễn đưa, một lời nào, đợi cô xa mới đồng thanh thở một , cảm thán :

 

“Trước đây con nhỏ nhà họ Tô lợi hại như nhỉ?"

 

“Biết sớm thế mối cho cháu trai , con nhỏ lợi hại như gả qua đó, thằng cháu hưởng phúc ."

 

lầm bầm một câu.

 

Thím Hỉ Mai nhịn , ngứa mồm :

 

“Đừng mà mơ, đây chắc chắn là trúng cháu trai bà , nhưng bây giờ thì thể thử một chút đấy."

 

“Thế thì , hạng phụ nữ như , ai mà dám rước về chứ?"

 

Bà thím đó vội vàng chạy mất.

 

Những khác cũng mỗi một ý nghĩ.

 

Mà trong đội thanh niên tri thức vốn lạc lõng với đội ngũ dân làng, Thẩm Văn Tuấn sa sầm mặt mày cúi đầu.

 

Một đàn ông bên cạnh dùng khuỷu tay huých một cái:

 

“Này, thật sự chia tay với cô gái đó ?"

 

Thẩm Văn Tuấn lập tức nghiêm túc :

 

, chúng còn quan hệ gì nữa, đừng bậy."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-505.html.]

Kiều Quốc Hỷ nhỏ giọng :

 

chẳng thấy hôm qua trông giống như còn chút hối hận ?"

 

Thẩm Văn Tuấn lập tức phủ nhận:

 

“Không !

 

hối hận!"

 

“Được ."

 

Kiều Quốc Hỷ nhún vai, vướng bận vấn đề nữa.

 

Thẩm Văn Tuấn thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng thể , tối qua thật sự hối hận một chút.

 

Chủ yếu là Ngôn Lăng đồng ý quá nhanh, quá dứt khoát, giống như việc hai chia tay đối với cô là chuyện đại hỷ .

 

Chẳng lẽ thật sự bỏ lỡ một đối tượng ?

 

Nói về gia cảnh, nhà thật điều kiện so với trong thôn vẫn khá , nhưng so với những khác thì cũng bình thường, trong nhà đông con, con trai cũng nhiều, cho nên mới đến lượt xuống nông thôn.

 

Bởi vì ai cũng về nông thôn khổ cực.

 

Đợt đầu tiên từ năm 1955 xuống , đến tận bây giờ vẫn chính sách cho bọn họ về.

 

, để lo cho tương lai, ngay từ đầu chọn Ngôn Lăng, nếu kết hôn với cô, công việc của Tô Xương Quốc gì bất ngờ thì sẽ thuộc về , dù em trai của Ngôn Lăng vẫn còn nhỏ như .

 

Tiếc là xảy chuyện .

 

Tuy nhiên hối hận bao lâu, thấy tình cảnh hiện tại, khi chuyện của Chu Phong Điền xảy chiều nay, còn hối hận nữa, một phụ nữ hỏng danh tiếng, cưới về nhà cũng dễ khiến cắm sừng, còn nhạo, thể rước về .

 

Đặc biệt là ngờ cô ở riêng tư hung hãn như , may mà cưới!

 

Chỉ là tiếc nuối cái công việc đó thôi, lấy tay.

 

Hắn đang tiếc nuối công việc, khi về đến sân thanh niên tri thức, Kiều Quốc Hỷ cũng đang tiếc nuối, xung quanh ai, hai ở một góc râm mát, Kiều Quốc Hỷ liền kéo :

 

“Này, thật lòng nhé, thật sự vì công việc mà hy sinh một chút ?"

 

Thẩm Văn Tuấn lạnh lùng:

 

“Không !"

 

“Được, đúng là thanh cao."

 

Kiều Quốc Hỷ tặc lưỡi một cái.

 

Thẩm Văn Tuấn lấy hổ thẹn mà còn lấy vinh dự, cằm hếch lên một chút.

 

Kiều Quốc Hỷ gãi đầu, hì hì, mang theo vài phần tính toán:

 

“Nếu như , thì để tay ."

 

Thẩm Văn Tuấn lập tức lạnh lùng :

 

“Cậu ý gì?"

 

Kiều Quốc Hỷ thản nhiên :

 

chịu nổi nữa , đến đây sớm hơn ba năm, vẫn luôn cách nào về, đề cử đại học Công Nông Binh cũng đến lượt , tiếp tục sống cái cảnh mặt bán cho đất lưng bán cho trời thế nữa, công nhân!"

 

Người đàn ông đầy dã tâm:

 

“Cậu yên tâm, để ý chuyện cô từng qua với , chúng vẫn là em , đợi trở thành công nhân , cũng sẽ để ý giúp ."

 

Lông mày Thẩm Văn Tuấn động đậy, vẻ mặt bài xích nhạt nhiều.

 

Kiều Quốc Hỷ thấy , vội vàng rèn sắt khi còn nóng:

 

“Cậu cho thích cái gì ?

 

Để đ.á.n.h trúng tâm lý!"

 

“...

 

Được."

 

Hai thấp giọng bàn bạc.

 

Mà ở cách đó xa, Phó Châu là đầu tiên bếp nấu cơm :

 

“..."

 

Anh cạn lời hai bên ngoài một cái, dứt khoát đổ rau nồi.

 

 

Loading...