Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 503

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:31:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Lăng vô cảm ông một cái:

 

, chỉ vì chuyện thôi."

 

Tô Lão Tam khựng , thấy đứa cháu gái dường như chẳng hề để tâm, nghiến răng :

 

“Mày thật sự sợ nhà họ Chu trả thù ?

 

Người là kế toán đấy!

 

Đến lúc đó trừ bớt điểm công của nhà , mày chẳng chỗ nào mà kêu oan !"

 

Ngôn Lăng mím môi , nghiêng đầu đầy vô tội:

 

“Không mà, cháu dựa điểm công để sống."

 

Tô Lão Tam tức giận:

 

“Nhà chúng dựa mà!

 

Không điểm công thì lấy lương thực?"

 

Ngôn Lăng:

 

“...

 

Thế thì liên quan gì đến cháu?"

 

Tô Lão Tam:

 

“..."

 

Ông trừng mắt cô bé mặt, l.ồ.ng ng-ực vì tức giận mà phập phồng thôi.

 

Ông bảo là qua đây , nhưng đẩy qua, già và cả đều chỉ ông đắc tội với Ngôn Lăng.

 

Phi!

 

Còn đắc tội ?

 

Đám bọn họ sớm đắc tội ch-ết cô .

 

Quả nhiên nhận câu trả lời thèm quan tâm đến bọn họ như , Tô Lão Tam tức đến sắp hộc m-áu, nhưng Ngôn Lăng cứng đầu , ông đ.á.n.h , chỉ đành sa sầm mặt mày bỏ .

 

Quay chỗ nhà họ Tô, kể cho bọn họ câu trả lời của Ngôn Lăng, quả nhiên mặt mũi nhà họ Tô cũng tức đến xanh mét.

 

Bà nội Tô c.h.ử.i bới:

 

là cái loại đồ lỗ vốn, chẳng quan tâm gì đến gia đình!

 

Phải dạy dỗ cho một trận mới !"

 

, nhất định dạy dỗ."

 

Anh cả khẳng định gật đầu.

 

Sắc mặt những khác cũng , nhưng ai chủ động dạy dỗ, cuối cùng ăn ý hỏi:

 

“Lão Nhị bao giờ mới về?

 

Công việc đó đây?

 

Mau ch.óng trả về , quản lý con nhỏ vô pháp vô thiên thì bao."

 

bọn họ cũng hiểu, sợ thể hiện quá mức sẽ khiến Tô Lão Nhị càng thêm kháng cự, thật sự đổi sang một công việc văn phòng nhường công việc cho một đứa con gái.

 

Ông nội Tô im lặng nửa ngày, mở miệng phàn nàn:

 

“Đã bảo bà đừng đối xử với con bé như , bà xem bây giờ nó thù dai , e là nó cố ý đắc tội với nhà họ Chu, chính là gia đình sống yên đây mà."

 

Bà nội Tô nổi đóa:

 

“Bảo đừng đối xử với con bé như ?

 

Ông lúc nào thế?

 

Lúc hưởng thụ bình thường thì một cái rắm cũng dám thả, mấy thứ đồ ngon đó ông ăn ?

 

Lúc đó ?

 

Bây giờ xảy chuyện thì lôi !"

 

Sắc mặt ông nội Tô đen xì vì mắng:

 

“Không nhà chủ ?

 

Bây giờ mấy lời , thì để chủ ."

 

chủ?

 

chủ thế nào ?

 

Chuyện lớn chẳng đều hỏi ông ?

 

Bây giờ đổ hết tội lên đầu , Tô Đại Điền, ông đúng là cái đồ hèn—"

 

Ông nội Tô thấy bà càng càng quá đáng, tức giận tát một cái qua.

 

“Chát!" một tiếng, tiếng của bà nội Tô im bặt.

 

kinh hoàng lão bạn đời, dám thêm gì nữa.

 

Ông nội Tô hừ lạnh một tiếng, chắp tay lưng bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-503.html.]

 

Mắt bà nội Tô đỏ hoe, tủi hai đứa con trai:

 

“Thằng Cả, thằng Ba..."

 

Hai đứa con trai hẹn mà cùng nhíu mày:

 

“Mẹ, thể cha như ?"

 

thế, mất mặt bao, cha lắm mà..."

 

Lòng bà nội Tô lạnh toát.

 

Tô Chí tiến lên:

 

“Nội, đau ?

 

Hay là hôm nay nội nghỉ ngơi , đừng việc nữa, ông nội quá đáng thật đấy."

 

Lòng bà nội Tô đột nhiên thấy ngọt ngào như ăn mật:

 

“Không , nội mệt, ôi, ngày tháng của nhà e là càng khó khăn hơn , thêm chút nào chút nấy."

 

Tô Chí nhíu mày, nhỏ giọng :

 

“Hazzz, nếu đắc tội với nhà họ Chu thì , cảnh sát đến , sẽ kết tội Chu Phong Điền tội lưu manh ?

 

cái nhà danh tiếng cũng chẳng gì, mặt mũi nào mà khác."

 

Bà nội Tô cũng đang lo lắng chuyện , thấy , mắt sáng lên.

 

Bà nội Tô chạy về phía cảnh sát.

 

Mà lúc , cảnh sát đang tra hỏi thím Hỉ Mai.

 

Là một thích hóng hớt, thím Hỉ Mai sớm ghé mắt xem khi Chu Phong Điền buông lời trêu chọc Ngôn Lăng, vặn chứng kiến tình hình.

 

Lúc đầu bà còn dám , sợ đắc tội với nhà họ Chu.

 

bây giờ đội trưởng mở lời, những khác cũng , thế nên bà thể hiện cũng vội vàng xán gần, cường điệu kể tình hình.

 

Tuy nhiên khi kể xong, bà sợ hãi, bồi thêm:

 

“Mặc dù trông vẻ là như , nhưng con nhỏ đó danh tiếng cũng chẳng , mấy ngày nước đàn ông ôm sờ, với thằng Chu Phong Điền cũng chuyện gì đó—"

 

Cảnh sát lập tức nghiêm giọng ngắt lời bà :

 

“Nói bậy bạ gì đó!

 

Đó là cứu , nếu cứu thành khó như , thì còn ai dám thấy việc nghĩa hăng hái nữa?!"

 

Mặt thím Hỉ Mai trắng bệch, lầm bầm :

 

nó chính là còn trong sạch nữa , còn chịu gả cho thằng con nhà họ Chương, chẳng là..."

 

Cảnh sát sa sầm mặt mày:

 

“Chỗ nào trong sạch?

 

Cảnh sát chúng cũng cứu bao nhiêu , chẳng lẽ mỗi đều cưới về nhà ?

 

Đã bây giờ còn là thời đại phong kiến nữa, chúng là xã hội mới, thế giới mới, các còn lấy mấy cái quy tắc cũ kỹ đó để trói buộc phụ nữ, thì sẽ báo cáo lên , đến lúc đó cấp xuống kiểm tra đấy!"

 

Đội trưởng đội sản xuất khi ứng phó với một dân làng sợ nhà họ Chu trả thù xong tới, thấy lời , sợ đến hồn bay phách lạc:

 

“Ôi, đồng chí, bà bậy đấy, bà thì hiểu cái gì chứ, thôn chúng hề cưỡng ép, nếu cô gái tự nguyện, thì hùng cứu mỹ nhân là chuyện , nhưng , thì tuyệt đối như !"

 

Cảnh sát miễn cưỡng gật đầu, nữa cảnh cáo:

 

“Chuyện nhất định để xảy , nếu thị trấn của chúng sẽ coi là điển hình để phê bình đấy, ông cũng thế chứ?"

 

Đội trưởng lắc đầu điên cuồng:

 

“Không , ."

 

Cảnh sát hài lòng, đang định hỏi tiếp theo, thì thấy một bà lão tóc hoa râm xông tới:

 

“Đồng chí, chuyện gì ?"

 

Bà nội Tô nắm lấy tay cảnh sát, :

 

“Đồng chí, chuyện thể chỉ bọn họ , thật cũng trách cháu gái ."

 

“Cháu gái bà?"

 

Cảnh sát ngẩn .

 

Đội trưởng vội vàng giải thích:

 

“Đây là bà nội của Ngôn Lăng, bà nội ruột, cha nó là công nhân xưởng vận tải, ở trong thôn."

 

Cảnh sát thấy , kiên nhẫn :

 

“Vậy thì trách cháu gái bà chuyện gì?"

 

Bà nội Tô đến vội, cũng thấy những lời , chỉ lo :

 

“Chắc chắn là trách nó , bản chẳng danh tiếng gì , mất sự trong sạch, còn chịu gả , khiến khinh ghét, cũng trách đều nó, thằng con nhà họ Chương đó mà cưới, e là nó chẳng gả cho ai.

 

Bây giờ xảy chuyện , chúng đừng lớn chuyện lên ?

 

mất hết mặt mũi của nhà họ Tô , bây giờ còn chạy đến đồn cảnh sát để mất mặt, thật sự là chẳng quan tâm gì cả..."

 

 

Loading...