Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 494

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:26:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Người nhà họ Tô hẹn mà cùng nghĩ, con bé lẽ thật sự điên ?!”

 

Thím Hỷ Mai nhanh ch.óng kể chuyện , còn khổ sở khuyên nhủ:

 

“Đứa con gái của nhà bà thực sự dạy dỗ cho hẳn hoi, quá lời, nhà ai con gái như thế chứ?

 

Thế chẳng là loạn cào cào ?!”

 

Bà nội Tô tán đồng gật đầu, nhưng thấy cô gái đang đó lạnh lùng bàng quan, tức đến mức ngất xỉu:

 

“Lão nhị, xem dạy con gái ngoan kìa!”

 

Tô Xương Quốc hề ngoan ngoãn lắng , mà liếc Ngôn Lăng, lòng chua xót, nghiến răng :

 

“Con gái sai, ai bảo cứ cứu là gả qua đó?!

 

Con gái tuyệt đối gả cho tên du thủ du thực đó!

 

Ai cũng !”

 

Bà nội Tô trợn tròn mắt, chỉ Tô Xương Quốc mắng:

 

“Đồ khốn, nhà họ Tô chúng còn mặt ai nữa?

 

Hơn nữa bây giờ danh tiếng của nó hỏng , gả cho Chương Ái Tông thì còn gả cho ai?

 

Một con nhóc vắt mũi sạch, nó lấy tư cách gì mà bảo gả là gả?

 

Chính là do nuông chiều đấy!

 

bảo gả là gả!”

 

cứ con nhóc ch-ết tiệt gả !

 

Đến lúc đó chẳng sẽ hành hạ ch-ết nó !

 

cũng là cho sính lễ, sính lễ nhà họ Chương đưa cũng đủ nhiều.

 

Ngôn Lăng u ám :

 

gả là gả, thế nào?

 

Bà còn thể trói đem gả chắc?!”

 

Bà nội Tô gắt gao :

 

“Từ xưa đến nay đều là lời cha , mày thật sự dám ?”

 

“Oa, quá!”

 

Ngôn Lăng nhịn mà vỗ tay, lớn tiếng :

 

“Bà nội, bà tuân thủ quy củ xưa như , thế bà từ xưa đến nay còn hoàng đế, còn xã hội phong kiến, còn địa chủ ?

 

như phục bích chế độ quân chủ phong kiến ?

 

Hay là một đại địa chủ đây?!”

 

“Xôn xao!”

 

Xung quanh một trận xôn xao.

 

Bà nội Tô sợ đến mức lớp da mặt chảy xệ run lên bần bật:

 

“Mày... mày bậy bạ gì đó!”

 

Ông nội Tô và Tô đại ca cùng những khác đều giật nảy , tiến lên kéo Ngôn Lăng nhà, giải thích:

 

“Con nhóc ch-ết tiệt lời mê sảng gì thế!

 

bậy đấy, đừng nha ——”

 

“Thế thì !”

 

Ngôn Lăng lùi hai bước, tránh khỏi động tác lôi kéo của họ, giọng càng lớn hơn:

 

“Cháu thấy các chính là nghĩ như , rằng vĩ nhân , hôn nhân tự do, các dám cưỡng ép cháu gả chồng, đó chẳng lê đôi mách ?!

 

Hôm nay dám ép cháu gả chồng, ngày mai chắc là bán cháu gái, ngày ước chừng là mua miếng đất đại địa chủ , oai phong quá nhỉ...”

 

Những xung quanh đến ngây , nhà họ Tô da đầu tê dại, sốt ruột giậm chân:

 

“Lão nhị, quản nó chứ!”

 

“Lăng Lăng!”

 

Tô Xương Quốc cũng nổi nữa, gọi một tiếng.

 

Ngôn Lăng lập tức quát:

 

“Đừng gọi !

 

Lẽ nào sai ?!

 

Còn vui nữa, còn thể nhiều hơn thế đấy!”

 

Tô Xương Quốc im lặng, trong lòng ông , thêm lời nào nữa.

 

Ngôn Lăng lúc mới thong thả :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-494.html.]

“Chuyện phân gia, mau ch.óng đưa phương án , đừng để đợi lâu.”

 

Nói xong mới trong.

 

Trên đường nhà họ Tô chắn lối, cô trực tiếp đẩy từng :

 

“Tránh chút!”

 

Đến chỗ Tô Thái Hà, cô định dùng sức thì sợ hãi nhanh ch.óng né tránh, dám thẳng.

 

Cô mỉm , đó ánh mắt lướt qua Tô Chí.

 

Hai , cứ từ từ.

 

Ngôn Lăng trong.

 

Một đám nhà họ Tô ở cửa sân trân trân.

 

Bà nội Tô và ông nội Tô cũng , đều lộ nụ còn khó coi hơn , tiến lên giải thích với nhóm đang chỉ trỏ rằng ý gì khác, chỉ là cháu gái lời thôi.

 

“Ầy ầy, chúng mà.”

 

“Đứa nhỏ quả thực quá đáng, lời thế chứ?”

 

“Xem nó những lời gì kìa?

 

Người lớn các ông bà vẫn dạy dỗ nhiều hơn!”

 

Bà nội Tô chỉ gật đầu lia lịa:

 

“Phải , các bà đúng lắm.”

 

Tuy nhiên hễ nhớ tới những lời Ngôn Lăng , bà tức nhịn , với tư cách là gia trưởng quản lý việc vặt vãnh trong nhà, mấy phụ nữ trong nhà ai mà sợ bà ?

 

Thế mà bây giờ bà một con nhóc nắm thóp!

 

(Hết chương )

 

nắm thóp thì vẫn là nắm thóp.

 

Tiễn những xem náo nhiệt , nhà họ Tô đầu cánh cửa phòng duy nhất đang đóng c.h.ặ.t, từng đều cảm thấy nghẹn họng, .

 

Tô đại ca suốt cả quá trình mặt mày đen sì, cảnh tượng lúc bữa tối vẫn còn hiện rõ mồn một, thấy con nhóc kiêu ngạo như , càng cảm thấy uất ức, nghiến răng :

 

“Một ngày đ.á.n.h là nó trèo lên mái nhà lật ngói!

 

thấy các thực sự là quá nuông chiều nó !”

 

Tô đại tẩu cũng tán đồng gật đầu.

 

Bà nội Tô lườm con trai một cái:

 

“Muốn đ.á.n.h thì lên mà đ.á.n.h!”

 

Tô đại ca im bặt.

 

Ông cũng đ.á.n.h lắm chứ, nhưng đó thử , kết quả còn bắt đầu nó đ.á.n.h cho một trận, bây giờ vẫn còn đau đây .

 

“Thật là tà môn mà.”

 

Tô đại ca lẩm bẩm một câu.

 

Bà nội Tô ông nội Tô, ông nội Tô cũng nhíu c.h.ặ.t mày, cảm thấy chút đúng:

 

“Con nhóc đổi lớn quá, gan đột nhiên lớn như ——”

 

Tim Tô Xương Quốc thắt , nhớ tới đứa con gái ch-ết trong miệng cô gái , trái tim co thắt, trầm giọng :

 

“Cha , nhà , là cứ phân .”

 

Bà nội Tô thấy lời , thốt lên:

 

“Phân gia?!

 

Anh vẫn còn nghĩ đến cái chủ đề ?

 

Lão nhị, thể vô lương tâm như !”

 

Tô Xương Quốc lộ vẻ đau khổ, một bên là cha em, một bên là mạng sống của con gái, ông cũng khó lòng lựa chọn, nhưng lúc tình hình cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên mở .

 

Ngôn Lăng xuất hiện:

 

“Cha, cha qua đây một lát.”

 

Mọi cảnh giác cô.

 

Mí mắt Tô Xương Quốc cũng giật giật, nhưng cuối cùng vẫn qua đó.

 

Chỉ với gương mặt giống hệt con gái , ông thể thốt lời từ chối .

 

Ngôn Lăng đợi ông mới đóng cửa , :

 

“Vừa nãy nhớ , cha ngày mai , thì nhanh ch.óng những gì .

 

Trước đó, cha hãy lấy phần lương thực chia cho trong nửa năm tới qua đây, sẽ tự nấu ăn riêng.

 

Nếu cha để chăm sóc Tô Hổ, phần lương thực của nó cũng đưa hết cho , của cha cũng , tùy cha lựa chọn.”

 

Vẻ mặt cô lạnh lùng xa cách, còn chút tự nhiên thiết như lúc nữa.

 

 

Loading...