Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 491

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:26:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngôn Lăng đưa tay giữ c.h.ặ.t cổ tay bà , đó dùng sức một cái.”

 

“Chao ôi!"

 

Bà cụ Tô hét t.h.ả.m một tiếng, cây phất trần tuột khỏi tay.

 

Ngôn Lăng cầm lấy cây phất trần xoay một cái lao về phía Tô Chí.

 

Khoảnh khắc tiếp theo Tô Chí kịp phòng , trực tiếp ăn mấy đòn, mỗi một đòn đều in hằn một vết m-áu cánh tay để trần của , tiếng kêu t.h.ả.m thiết liên hồi.

 

(Hết chương)

 

Lần cả nhà họ Tô nổ tung.

 

Bà cụ Tô, bác dâu cả, bác cả, ông cụ Tô, thậm chí cả Tô Thải Hà đều trở nên kích động.

 

“Mày cái con nhỏ ch-ết bầm , ngay cả trai mày mà mày cũng dám đ.á.n.h?!"

 

“Mau tránh cho , mày dám đ.á.n.h mày?!"

 

“Con nhỏ điên ?!

 

Lão nhị lão nhị!

 

Anh quản nó chứ!"

 

“..."

 

Đánh chính là cháu đích tôn của gia đình họ đấy!

 

Quý báu lắm.

 

Đầu óc Tô Xương Quốc cũng ong một tiếng, ngờ đứa con gái vốn hướng nội chuyện , thấy cả, chị dâu đều lao tới đ.á.n.h, ông cũng vội vàng chạy qua, kéo con gái lưng .

 

Ngôn Lăng trực tiếp lách né tránh, đưa chân ngáng một cái, bác dâu cả là đầu tiên lao tới hụt chân ngã nhào lên con trai , Tô Chí vốn đau rát như lửa đốt, lúc hét t.h.ả.m một tiếng:

 

“Á!

 

Mẹ ——"

 

Lời còn dứt, bà cụ Tô cũng ngã theo, bác cả định tới đỡ, Ngôn Lăng vòng lưng ông, giơ chân đạp một cái, cùng với ông cụ Tô ngã nhào luôn.

 

“Á á á!"

 

“Chao ôi ——"

 

Tô Thải Hà cũng bước lên phía , thấy cảnh , cô run b-ắn , định bụng đầu chạy.

 

mới chạy hai bước, da đầu đau nhói, tóc kéo mạnh, ngửa , tay của Ngôn Lăng bóp nghẹt cổ cô , lạnh mặt lôi cô đến chỗ đám định bò dậy, dùng sức ném mạnh .

 

“Bộp ——" Lại ngã nhào nữa.

 

Ngôn Lăng thừa dịp bọn họ luống cuống tay chân căn bản bò dậy , liền đ.á.n.h từng một:

 

“Chát|chát|chát ——" cây phất trần quất da thịt , cảm giác đó thực sự là da tróc thịt bong!

 

“Đau quá!"

 

“Mày điên !

 

Lão nhị mau lôi nó !"

 

“Con gái !

 

Con đừng quậy nữa ——"

 

Mãi đến khi đám chịu nổi đau, bò lổm ngổm đất như ch.ó, Ngôn Lăng bấy giờ mới hổn hển dừng , gạt phắt cánh tay đang kéo cô của Tô Xương Quốc:

 

“Buông !"

 

Đầu óc Tô Xương Quốc mụ mẫm, gian chính điện loạn thành một đoàn.

 

Tô Chí bò quá nhanh, tay quệt mảnh bát vỡ mặt đất, m-áu tươi lập tức chảy , kinh hoàng ôm lấy vết thương:

 

“Cha , đau quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-491.html.]

 

Ngôn Lăng bấy giờ mới hài lòng, lạnh lùng liếc Tô Xương Quốc một cái, trong ánh mắt kinh hoàng của nhà chú ba, cô ném cây phất trần xuống xoay ngoài.

 

Tô Xương Quốc cái liếc cho tim đập loạn xạ, theo bản năng đuổi theo:

 

“Lăng Lăng, con đừng chạy ——" Tô Hổ cũng vội vàng theo, đứa trẻ dọa sợ, sớm oà lên, theo bản năng đuổi theo chị gái thiết nhất.

 

Ngôn Lăng để ý, cô tìm một nơi để nghỉ ngơi.

 

Lúc nhà họ Tô chắc chắn loạn thành một đoàn, nghỉ ngơi là thể nào, chỉ thể ngoài tìm một chỗ .

 

Nguyên chủ thực sự một căn cứ bí mật, cũng hẳn là của riêng cô, chỉ là nhiều tới đó, mỗi khi trong lòng thoải mái, cô sẽ tới đó trốn.

 

Người nhà họ Tô gọi cô việc cũng tìm thấy , cuối cùng chỉ đành c.h.ử.i bới bỏ cuộc.

 

Tô Xương Quốc cũng bám theo suốt quãng đường, đường định gì đó, nhưng lúc là giờ cơm tối, nhiều trong làng bưng bát ngoài ăn, cũng thấy , nên tiện .

 

Thấy con trai theo, ông bế con trai theo suốt chặng đường, mãi cho đến một sườn đồi nhỏ phía núi.

 

Ở đây một chỗ bằng phẳng thể , lưng hướng về phía làng, phía cũng là một mảnh đất khai khẩn, xa hơn chút nữa là rừng rậm.

 

Yên tĩnh lạ thường, Ngôn Lăng bệt xuống đất, kìm nén một bấy lâu nay bấy giờ mới trút , sắc mặt trắng bệch, mắt càng thêm tối sầm.

 

Thực cơ thể Ngôn Lăng hồi phục gây chuyện như , chút xốc nổi.

 

Chỉ là cô thái độ của Tô Xương Quốc, chút thất vọng.

 

Vốn dĩ cô tưởng đó là một cha vì ảnh hưởng của thời đại mà nhận cảnh ngộ gian nan của con gái, nhưng thực tế chẳng qua là một kẻ trách nhiệm, bỏ thêm chút công sức để bảo vệ con gái mà thôi.

 

Trong lòng ông, cha em lẽ đều quan trọng hơn một đứa con gái lẻ loi, đương nhiên nếu liên quan đến tính mạng thì lẽ là chuyện khác, nhưng nguyên chủ ch-ết, nhiều âm mưu g-iết thành trong mắt ông chẳng khác nào g-iết là bao.

 

Dẫn đến việc bây giờ cô chẳng Tô Xương Quốc lấy một cái.

 

Tô Xương Quốc để ý thái độ của cô, trong đầu vẫn còn hồi tưởng động tác dứt khoát của con gái, đ.á.n.h Tô Chí là bất ngờ, đó bao nhiêu vây quanh nhưng vẫn dễ dàng thoát khỏi sự kiềm chế của ông, ngược còn cho đám đó trở nên thê t.h.ả.m...

 

Cô gái lợi hại như , thực sự là đứa con gái vốn hướng nội và lầm lì của ông ?

 

Chỉ là ngẩng đầu thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cô, Tô Xương Quốc thấy xót xa:

 

“Đứa nhỏ con loạn như để gì?

 

Sao thể tay ngay cả với ông bà nội?

 

Chuyện mà đồn ngoài, con còn sống nữa ?"

 

Ngôn Lăng khẩy:

 

“Vậy khi đồn ngoài, con sẽ ch-ết thế nào?"

 

Tô Xương Quốc á khẩu:

 

“Đâu đến mức đó chứ?"

 

Ngôn Lăng:

 

“Nếu con phạm pháp, thì con !"

 

Tô Xương Quốc nghẹn lời, bất lực :

 

họ là ông bà nội của con mà!"

 

Ngôn Lăng ông, thẳng ông:

 

“Cha thực sự cảm thấy họ trọn trách nhiệm của một ông bà ?"

 

Tô Xương Quốc ngập ngừng, vòng tay ôm Tô Hổ siết c.h.ặ.t , khiến Tô Hổ thoải mái, vùng khỏi ông, sang chỗ chị gái, chỉ là Ngôn Lăng bây giờ tâm trạng , tay chân cũng rã rời nên từ chối.

 

Tô Hổ liền ngoan ngoãn bên cạnh cô, đôi chân mày nhỏ nhíu , Tô Xương Quốc với vẻ bài xích.

 

Ngôn Lăng nhạt:

 

“Cha cũng họ đối xử với con, với Tiểu Hổ như thế nào, trong nhà rõ ràng cha kiếm nhiều tiền nhất, rốt cuộc hai đứa con của cha sống bằng những khác, dựa cái gì?

 

Tô Chí và Tô Thải Hà hại con, cha thể vì con ch-ết mà định bỏ qua chuyện một cách nhẹ nhàng ?

 

Tô Xương Quốc, cha tưởng con gái cha thực sự ch-ết ?"

Loading...