Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 489

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:26:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Xương Quốc trong lòng kinh hãi:

 

“Chuyện là thế nào?!"

 

Ngôn Lăng nhớ nỗi uất ức của nguyên chủ, vành mắt đỏ lên, lạnh lùng :

 

“Là Tô Thải Hà với con tìm con, con mới qua đó, kết quả đến bên đó thì đẩy xuống nước, lúc đó con ngoái một cái, là Tô Chí!

 

Hai chị em họ thông đồng với , chính là vì công việc của cha đấy, chẳng cha đổi sang một vị trí văn phòng cho con thế ?

 

Họ chắc chắn là con sống , dìm ch-ết con, nhưng đó con mới lén học bơi với Nhị Nha nhà hàng xóm, ai ngờ Chương Ái Tông ngang qua vớ món hời!

 

Con vốn dĩ thể bò lên , Chương Ái Tông cứ thế nhảy xuống quấn lấy con, nếu thì cũng ầm ĩ thành thế !"

 

Tô Xương Quốc tức giận đến mức phắt dậy, giận cuống chỉ tay phía căn phòng của nhà bác cả bên ngoài:

 

“Là họ ?!

 

Họ dám bắt nạt con như ?!"

 

Ngôn Lăng dứt khoát gật đầu:

 

thế, nhưng con bằng chứng, lúc đó ai khác, Tô Chí lập tức chạy mất .

 

cha , con dám ở chung một mái nhà với đám nữa , nhất định phân gia, còn công việc của cha..."

 

Thực một cách, cha nguyên chủ thương nên việc bốc vác, năng lực đủ để văn phòng nên mới nghĩ đến việc chuyển công việc sang một vị trí khác để con gái thế.

 

Chỉ cần cô chữa khỏi cho Tô Xương Quốc là ông thể tiếp tục việc ở vị trí đó.

 

Hoặc là cô .

 

bất kể họ công việc, tiền lương chắc chắn sẽ ông bà nội nguyên chủ đòi lấy một phần, dù hại ch-ết nguyên chủ cũng họ, Tô Xương Quốc tính tình cũng coi là hiếu thảo.

 

Nên dứt khoát cần công việc nữa.

 

Ngôn Lăng gian, đến lúc đó giả vờ chợ đen kiếm tiền, cũng sẽ để chịu khổ, Tô Xương Quốc về nhà kiếm điểm công, cũng cần bù đắp cho gia đình .

 

Tính cô là , đối với những ghét, một xu cũng bỏ , hơn nữa việc đồng áng thực tế còn nhẹ nhàng hơn bốc vác một chút, ít nhất còn chia vụ mùa vụ nhàn, còn bốc vác thì quanh năm suốt tháng đều bán sức lực thuần túy.

 

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Ngôn Lăng quả quyết :

 

“Cha, cha bán công việc , tiền để con giữ cho, ạ?"

 

Tâm trí Tô Xương Quốc vẫn còn chìm đắm trong cơn thịnh nộ vì con gái các cháu trai cháu gái hợp mưu hại thành thế , đương nhiên cũng thể bỏ qua, lập tức gật đầu:

 

“Được, cha đều theo con hết, phân gia, chúng bán công việc , cha sẽ ở nhà trông chừng hai chị em con!"

 

(Hết chương)

 

Đã phân gia, nhất định sẽ là một trận đại chiến.

 

Cho dù là một chất phác như Tô Xương Quốc cũng điều đó, vì đồng ý phân gia, thần sắc liền tự chủ mà trở nên nghiêm trọng, ông mang theo đầy tâm sự ngoài.

 

Ngôn Lăng cũng đuổi em trai Tô Hổ ngoài, đóng cửa lén ăn một bữa no nê.

 

Đến lúc ăn cơm tối, Tô Xương Quốc đề cập đến việc phân gia thì cô sẽ đề cập, Tô Xương Quốc phân thì cô sẽ tách riêng.

 

Chủ yếu là vì nguyên chủ do luôn kẹt ở nông thôn nên cũng thể thi đại học thành công để rời khỏi nơi , thế nên tầm hạn hẹp, nguyện vọng hiện giờ của cô tràn đầy mong thể thi đại học rời , thế giới bên ngoài xem thế nào, chứ chịu khuất phục những lời đồn đại mà lấy chồng sớm, sống một cuộc đời vô cùng uất ức.

 

Về phần cha và em trai, trong mắt cô, thực họ sống khá , bởi vì bản cô sống quá tệ bạc , phụ nữ trong thời đại vốn chịu nhiều hạn chế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-489.html.]

đàn ông thì khác, ngay cả khi ưa nguyên chủ và Tô Hổ, bà cụ cũng sẽ đưa cho Tô Hổ một ít đồ ngon, Tô Xương Quốc dù thương công việc bốc vác nhưng nông dân vấn đề gì, con trai lớn , cuộc sống cũng thoải mái hơn.

 

Thế nên nguyên chủ điều ước để cha và em trai sống hơn.

 

Không điều ước thì Ngôn Lăng cũng những chuyện thừa thãi, chỉ dự định sớm rời khỏi gia đình để chuyên tâm ôn tập.

 

Đợi cô ăn xong, uống thêm hai ngụm nước ngọt, trạng thái tinh thần cũng hơn nhiều, liền thấy bên ngoài tiếng gọi ăn cơm.

 

Tô Hổ lập tức chạy tới gõ cửa:

 

“Chị ơi, ăn cơm thôi."

 

Ngôn Lăng lau miệng, mở cửa ngoài.

 

Ba con trai của bà cụ Tô đều kết hôn, cũng đều con cái, cả gia đình cộng gần hai mươi , bình thường đều là đàn ông bàn, những phụ nữ và cháu gái khác đều bưng bát ăn.

 

cũng tập trung với .

 

Ngôn Lăng lén đổ phần thức ăn vốn nhiều trong bát của cho Tô Hổ, đó còn một chút thì xúc vài miếng ăn cho , thuận tiện quan sát phản ứng của Tô Xương Quốc.

 

Rõ ràng ông cũng căng thẳng, luôn lời nào, bàn ăn nhà bác cả, nhà chú ba và ông cụ trò chuyện vui vẻ, mấy đứa cháu trai lớn một chút cũng đang chuyện, duy chỉ ông là từng mở miệng.

 

Mãi đến khi ăn hòm hòm , Tô Xương Quốc mới buông đũa xuống, giọng điệu kiên định:

 

“Cha , cả, chú ba, con phân gia."

 

Mọi nhất thời phản ứng kịp.

 

Vẫn là bác cả trả lời đầu tiên:

 

“Cái gì?

 

Chú bảo phân gia?!"

 

Bà cụ “choang" một tiếng đặt bát đũa xuống, sa sầm mặt mày :

 

“Anh nhăng cuội gì thế!"

 

Vợ nhà bác cả và chú ba cũng biến sắc, bán tín bán nghi.

 

Phải rằng Tô Xương Quốc đang , mỗi tháng nộp cho gia đình ít tiền lương, giúp cuộc sống trong nhà hơn nhiều, bây giờ phân gia, nhà họ tính ?

 

Tô Xương Quốc còn bàn giao công việc mà!

 

Ông cụ cũng vui ông:

 

“Đừng mấy chuyện linh tinh nữa."

 

Tô Xương Quốc nghiến răng:

 

“Con linh tinh!"

 

Ông âm trầm liếc Tô Chí, khiến né tránh ánh mắt, bấy giờ mới :

 

“Lăng Lăng là Tô Chí đẩy xuống nước, là Thải Hà bảo nó rằng tìm nó mới qua bên bờ ao đó, ?!

 

Với tình cảnh , con còn dám để hai đứa nhỏ sống cùng một mái nhà với họ ?"

 

Bác cả biến sắc, Tô Chí càng vì chột mà mặt trắng bệch, vội vàng kéo tay áo cha bảo cha một câu.

 

Tô Thải Hà vốn chẳng bàn, tay run lên, cúi đầu hé răng.

 

 

Loading...