Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:26:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Lăng liếc ông một cái, gì nhiều, chỉ kiên trì :

 

“Con đồng ý, con gả!"

 

Bất kể là tình huống gì, bất kể là ai, tiên gả .

 

Bởi vì chỉ đơn thuần từ những lời đứt quãng thể , định gả cho chắc chắn hạng lành gì.

 

Người đàn ông trung niên thấy cô kiên trì như , cũng vội vàng :

 

“Được , gả, chúng gả, con nhà nghỉ ngơi ."

 

Ngôn Lăng chịu, cảnh giác đám :

 

“Vậy họ... bảo họ !"

 

“Được ."

 

Người đàn ông liên tục gật đầu, để cô vịn tường, đầu liền đối mặt với ba trong đó, một bà mai, hai con một nhà, trực tiếp đuổi :

 

“Đi , con gái gả."

 

“Tô lão nhị, đừng đùa nữa, con gái mang tiếng như , gả cho Ái Tông nhà chúng thì còn thể gả cho ai?"

 

Người phụ nữ xua đuổi, sắc mặt lắm nhắc nhở một câu.

 

“Lão nhị, lời hồ đồ gì thế?"

 

“Đừng nó, gả, gả chứ ——"

 

Sắc mặt đàn ông lập tức đen , chắn mặt những đang chuyện, quát lớn:

 

gả là gả!

 

Có cút ?!"

 

Ông dáng cao lớn cường tráng, khi sa sầm mặt khí thế khá mạnh mẽ, phụ nữ rụt rè một cái, sang con trai , gã thanh niên chuột chù trộm cắp luôn nấp lưng thấy liền lắc đầu:

 

“Chú, cháu về , nhưng Lăng Lăng cháu sẽ từ bỏ , cháu cứu cô , giờ thành thế , cô gả cho cháu thì còn sống nổi ?"

 

Nói xong gã kéo phụ nữ và bà mai rời .

 

nhổ !"

 

Người đàn ông c.h.ử.i thề một tiếng:

 

“Con gái chính là gả cho , cái thứ gì ?!"

 

Thấy bà mai , những còn , một phụ nữ trung niên hằn học :

 

“Anh xem hồ đồ ?!

 

Đuổi Chương Ái Tông , danh tiếng con gái tính ?

 

Danh tiếng nhà chúng tính ?

 

Thải Hà đang xem mắt, đến lúc đó thấy một đứa em gái giữ đạo phụ đức, e là cũng hy vọng gì nữa, còn Đại Bảo nữa, nó cũng đang xem mắt đối tượng ..."

 

Cha ông hút thu-ốc, mặt ủ mày ê:

 

“Lão nhị, đây là hiểu chuyện , từ xưa đến nay đều như , huống chi nó còn cứu Lăng Lăng nữa!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-486.html.]

Mẹ ông thì tức đến mức vỗ đùi bôm bốp, gào:

 

“Chao ôi, gia môn bất hạnh mà, một đứa cháu gái bại hoại gia phong thế , mấy đứa cháu gái khác của đây?

 

Sau e là khỏi cửa chỉ trỏ cho xem!"

 

“Chú hai, chú cũng nghĩ cho chúng cháu với chứ..."

 

Tô Chí và Tô Thải Hà cũng đầy vẻ uất ức.

 

Trong sảnh đường vẫn còn đang cãi vã.

 

Ngôn Lăng để ý đến nữa, xác nhận hôn sự tùy tiện định đoạt, cô liền về phòng, đóng cửa tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.

 

Vừa xem ký ức, đầu óc tối sầm.

 

Sao bây giờ nhiều thế giới lấy bối cảnh niên đại như chứ!

 

Đau lòng cũng ngăn cản ký ức ùa về, cũng cho cô rốt cuộc là tình huống gì.

 

Đây là mùa hè năm 1976, một vùng nông thôn hẻo lánh, điều điều kiện của ngôi làng so với mấy thế giới đó từng qua thì hơn một chút, dựa lưng một thành phố lớn, giao thông thuận tiện nhưng lợi ích cũng nhiều.

 

Nguyên chủ tên là Tô Ngôn Lăng, là cháu gái của một gia đình trong đại đội làng họ Tô.

 

Ông cụ bà cụ sinh ba trai ba gái, các con gái đều gả , ba con trai cũng đều cưới vợ, cha nguyên chủ là con thứ hai, gọi là Tô lão nhị.

 

Tô lão nhị đầu óc linh hoạt, nhưng lúc nhỏ nhà nghèo, học, tự học lỏm vài chữ, tìm đủ cách kiếm một công việc bốc vác ở thành phố, bán sức lực kiếm tiền, mỗi tháng lương ba mươi hai đồng cộng thêm phụ cấp, cuộc sống lẽ dư dả.

 

nhà họ Tô phân gia, cả nhà đều việc kiếm điểm công, thế nên tiền phần lớn đều bù đắp cho gia đình, nguyên chủ khi sinh em trai cô khó sinh qua đời, Tô lão nhị vẫn luôn độc nuôi nấng một trai một gái.

 

Nguyên chủ năm nay mười tám tuổi, mùa hè nghiệp cấp ba, em trai vẫn đang học tiểu học, tuy cuộc sống tính là quá nhưng cũng mạnh hơn phần lớn trong làng nhiều.

 

Tuy nhiên, bước ngoặt của câu chuyện xảy tháng sáu.

 

Tô lão nhị xe đụng một cái, coi như t.a.i n.ạ.n lao động, viện một thời gian, khi trở về cảm thấy lực bất tòng tâm với công việc bốc vác , trình độ học vấn của ông cũng đủ, văn phòng thì đạt yêu cầu, chuyển công tác còn phối hợp với khác, thế là Tô lão nhị nảy sinh ý định nhường công việc cho con gái nghiệp cấp ba, như con gái thể cán sự, văn phòng.

 

Nếu gì bất ngờ xảy , nguyên chủ kế thừa công việc của cha, cũng sẽ sống khá .

 

Chỉ là bug của thế giới xuất hiện, đó là chị họ cô - Tô Thải Hà, đến mức nghiêm trọng như trọng sinh, nhưng thời gian luôn mơ, mơ thấy nhiều chuyện mới xảy .

 

em họ Tô Ngôn Lăng thế công việc của cha, cán sự, đó kết hôn với một thanh niên tri thức nho nhã trong làng là Thẩm Văn Tuấn, năm thứ hai khôi phục kỳ thi đại học, hai vợ chồng đều đỗ đại học, bán công việc , cùng lên thủ đô học tập.

 

Sau đó nữa, mơ thấy cô em họ sự nghiệp thành đạt, đền đáp quê hương, đưa cha lên kinh đô dưỡng già, còn nhà tuy cũng quan tâm nhưng vẫn tiền đồ gì lớn.

 

Trong mơ cô vô cùng ngưỡng mộ và ghen tị với cuộc đời tươi của em họ.

 

Tỉnh mộng, Tô Thải Hà liền nảy sinh ý định.

 

Chỉ là cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ, ham sách, thông minh như , cô nghĩ việc đầu tiên là cướp vị hôn phu thanh niên tri thức lợi hại của em họ.

 

Thứ hai là nỗ lực học tập, tranh thủ năm đỗ đại học.

 

cũng vì , Tô Thải Hà bình thường cũng sẽ quan tâm đến cô em họ , mới phát hiện hóa em họ bí mật yêu đương với Thẩm Văn Tuấn từ lâu .

 

Tô Thải Hà hai chia tay, để em họ kế thừa công việc của chú hai, thế là cố ý mặt cha và em trai rằng tình cờ thấy chú hai định nhường công việc cho Tô Ngôn Lăng.

 

Không ngoài dự đoán, cha và em trai đều tức giận, cả nhà bàn bạc hồi lâu, cuối cùng quyết định để Tô Thải Hà tay, lừa Tô Ngôn Lăng ao nước sâu, đó để em trai Tô Chí gọi một tên lưu manh tiếng trong đại đội qua, bày một màn hùng cứu mỹ nhân.

 

Đến lúc đó hôn ôm sờ , danh tiếng của Tô Ngôn Lăng hủy hoại , chỉ thể gả cho tên lưu manh .

 

Gả gia đình như , tương lai chẳng còn mong đợi gì, chú hai vì con gái sống hơn một chút, chắc chắn sẽ khiến nhà đẻ hơn, công việc sẽ rơi nhà , còn Thẩm Văn Tuấn cũng còn đối tượng nữa, thể sáp tới.

 

 

Loading...