“Kỷ Niệm vội vàng xách váy chạy trong nhà.”
Thiết trong nhà tháo dỡ hết, ống kính, cảm giác an tràn đầy.
Cô quanh bốn phía, lúc hầu hết đều ở bên ngoài, chỉ hai chị em Ngôn Lăng và Liễu Hạ , nhưng chắc là họ về thẳng phòng , phòng khách yên tĩnh vô cùng, căn phòng của hai chị em vẫn còn sáng đèn.
Không đúng, còn một căn phòng nữa cũng sáng đèn.
Kỷ Niệm chằm chằm phía bên , con gái đều ở bên trái, bên là ba cặp nam.
Cô hít sâu một , nghĩ đến kế hoạch mong đợi từ lâu, c.ắ.n răng bước tới.
Cô mới mười sáu tuổi, nếu Lục Thiên Du chạm , cô báo cảnh sát là Lục Thiên Du tù, cho nên nhất định chịu trách nhiệm.
Chỉ cần thể dây dưa với Lục Thiên Du, đàn ông mà kiếp cô hằng mong ước , còn trở thành vợ chồng, thì còn gì chứ?!
“Cạch——" một tiếng, cửa mở một khe nhỏ, nhanh khép .
Tiếp đó là tiếng khóa cửa vang lên.
Chờ đến khi uống thêm một tiếng đồng hồ nữa, Tần Hành thực sự uống nổi nữa, loạng choạng về phòng, vặn vặn cửa phát hiện mở , gõ gõ cửa vẫn thấy ai thưa, chỉ đành bĩu môi, sofa phòng khách xuống.
Ngày hôm .
Hôm nay sẽ chương trình, Liễu Hạ buông thả bản , chọn xuất hiện với mặt mộc.
Chủ yếu là vì tối qua say khướt, đầu đau như b-úa bổ, ngủ dậy còn khó khăn nên càng lười trang điểm.
Mơ mơ màng màng bước thì một đôi chân dài duỗi vấp một cái, cô suýt ngã sấp mặt, liền thấy ánh mắt mơ màng của đàn ông sofa.
“Tần Hành?
Sao ngủ đây?"
Liễu Hạ kinh hô một tiếng, giọng chút khàn đặc lạc , vội vàng ho khan vài tiếng để dịu cổ họng.
Tần Hành ngáp một cái:
“Cửa khóa , , chắc là lão Lục hôm qua say quá, quên mất ở cùng phòng với ."
“Được ."
Liễu Hạ vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ng-ực:
“Anh thấy em gái ?"
Tần Hành lắc đầu:
“Chưa thấy, cũng mới tỉnh."
Liễu Hạ chột xoa xoa thái dương, bấy lâu nay đây là đầu tiên tập thể d.ụ.c buổi sáng, Ngôn Lăng cũng phá lệ gọi cô .
Đây vốn là chuyện , cô nên thấy may mắn mới .
lẽ do “ngược đãi" lâu , bỗng dưng cảm giác tội như đang lười biếng.
Liễu Hạ phân vân, là ngoài chạy vài vòng?
lỡ như em gái thấy tinh thần cô vẫn , liệu bắt cô tập cả bộ luôn ?
Hay là cứ trốn ...
Đang suy nghĩ, phía phòng của phe nam, một trong những căn phòng đó truyền đến tiếng một cô gái kinh hãi hét lên:
“A——"
Tiếp đó là giọng khàn khàn của Lục Thiên Du:
“Sao cô ở đây?!"
Tiếp theo là căn phòng khác Kỷ Trường Nam hốt hoảng chạy tới, sắc mặt khó coi gõ cửa:
“Lục Thiên Du, mở cửa cho !"
Gõ hai cái, Lục Thiên Du mở cửa.
Đón lấy là nắm đ.ấ.m của Kỷ Trường Nam.
“Anh!"
Kỷ Niệm kinh hô một tiếng, quấn chăn để lộ đôi vai trần trắng nõn ngăn cản:
“Anh, đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa!"
Tần Hành & Liễu Hạ:
“!"
Tống Hạc mang bữa sáng về:
“!!"
Tống Thiếu Từ theo sát phía :
“!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-479.html.]
Hiện trường nhất thời hỗn loạn, Tống Hạc bên trái bên , thực sự dám nhảy can ngăn, trái nhân viên công tác thấy động động tĩnh chạy tới can, Kỷ Trường Nam đang tức giận mắng , cuối cùng ba đều về phòng, đóng cửa .
Ước chừng là đang bàn bạc cách đối phó với tình huống .
Ngay cả em của Lục Thiên Du là Tần Hành lúc cũng ngây , phản ứng thế nào, Liễu Hạ ngẩn ngơ sofa, ánh mắt đờ đẫn cho đến khi Ngôn Lăng chạy bộ buổi sáng về, cô mới bừng tỉnh, vội vàng kéo cô phòng:
“Chị em , Kỷ Niệm và Lục Thiên Du ngủ chung phòng !"
Ngôn Lăng mím môi :
“À."
Liễu Hạ:
“???"
“Em ngạc nhiên chút nào ?"
Ngôn Lăng khẽ hắng giọng, lấy điện thoại , nhấn album ảnh đưa cho Liễu Hạ.
Liễu Hạ ngơ ngác nhận lấy, cầm lên xem, mắt lòi ngoài luôn:
“Mẹ kiếp!"
“Cô , cô mà...!"
“Sao em thế?!"
Ngôn Lăng trực tiếp xuống, vắt chéo chân:
“Muốn ?
Đưa điều kiện ."
Liễu Hạ:
“..."
Tự lau nước mắt cho .
Muốn hóng hớt cũng bán ?
Liễu Hạ lẽ quen áp bức, cũng nghĩ đến việc phản kháng, do dự một chút :
“Tối nay tập thêm nửa tiếng?!"
“Không đủ."
Ngôn Lăng chậm rãi đung đưa điện thoại.
Liễu Hạ :
“Vậy một tiếng?"
Ngôn Lăng miễn cưỡng:
“Được thôi, chính là hôm qua em thấy Kỷ Niệm vẻ đúng lắm, cứ chằm chằm Lục Thiên Du uống rượu, nghĩ bụng chắc sẽ chuyện gì đó xảy , nên lúc đưa chị phòng, em để điện thoại ở ngoài hướng về phía đó phim, kết quả lúc lấy, thật."
Liễu Hạ:
“...
Chỉ thế thôi?"
Ngôn Lăng nhún vai:
“Chỉ thế thôi mà."
Liễu Hạ im lặng, nhưng cũng thể là thật nhạy bén.
Không ngờ em gái khi hóng hớt tỉ mỉ như , đây chính là sự khác biệt giữa học thần và quần chúng hóng hớt bình thường ?
Thấy ánh mắt Liễu Hạ dần trở nên kỳ quặc, Ngôn Lăng đẩy cô đối diện với vali hành lý của :
“Mau dọn đồ , sắp ."
“À ."
Liễu Hạ ngoan ngoãn dọn đồ.
Đến khi hai dọn dẹp xong xuôi, bước ngoài thì thấy Lục Thiên Du, Kỷ Trường Nam và Kỷ Niệm ba dường như thương lượng xong, cô bé mười sáu tuổi cố tình ăn diện một chút, trông vẻ chín chắn hơn vài phần, vẻ mặt đầy thẹn thùng theo Lục Thiên Du.
Mà sắc mặt Lục Thiên Du và Kỷ Trường Nam đều khó coi, đặc biệt là khi , sắc mặt càng khó coi hơn.
Tần Hành đầy mặt đồng cảm, Tống Hạc và Tống Thiếu Từ ánh mắt đảo quanh, mà dám thẳng, thỉnh thoảng liếc một cái.
Ngôn Lăng cũng nảy sinh vài phần nể phục Kỷ Niệm .
Quả nhiên kiếp là fan cuồng.
Fan cuồng lẽ nào thần tượng ghét ?
Họ đương nhiên , chỉ là họ thỏa mãn ý nghĩ gần gũi với thần tượng của hơn.