Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 478

Cập nhật lúc: 2026-05-01 22:26:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thịnh Tiêu bỗng khựng , ngượng ngùng nhận , cô bé hình như mới mười sáu tuổi?”

 

Bảy ngày đau khổ quá mức đáng sợ, quên mất chỉnh còn thành niên!

 

Anh đầy lòng thù hận, tuy định thật sự trả thù, nhưng ý định trêu chọc một chút là , thế nhưng khi thấy thật, bỗng nhiên chút giận nổi.

 

Đây chẳng là bắt nạt trẻ con ?!

 

Ngôn Lăng mím môi :

 

“Chào , Thịnh Tiêu."

 

Thịnh Tiêu giật , hồn, khẽ hắng giọng:

 

“Ừ, chào em, ăn cơm ?"

 

Ngôn Lăng lắc đầu:

 

“Vẫn ạ, em về phòng một lát , Thịnh Tiêu, bữa sáng chú Tống và Tống Thiếu Từ chuẩn xong , qua ăn ."

 

“Được."

 

Thịnh Tiêu khô khan gật đầu.

 

Liễu Hạ bóp tay Ngôn Lăng, sơ qua chuyện xe cho cô , bảo cô cẩn thận một chút, tươi dẫn Thịnh Tiêu ăn cơm.

 

Ngôn Lăng rũ mắt , để tâm.

 

Thịnh Tiêu , hơn nữa danh tính hiện tại của cô cũng là một tấm lá chắn bảo vệ , ai thật sự tính toán những chuyện đó.

 

Quả nhiên Thịnh Tiêu, sáng sớm rõ ràng mang theo vẻ thiện chí, khi ăn xong bữa sáng, cả dường như trở nên hiền hòa hơn, tuy cũng hớn hở nhưng cũng lịch sự khách sáo.

 

Chỉ là thực hiện theo các yêu cầu trong kịch bản một cách bài bản, cũng cố ý khó ai.

 

Ngược , đám fan vốn như đối mặt với quân thù từ sáng sớm, cầm kính hiển vi chằm chằm màn hình, kết quả cả ngày trôi qua chẳng phát hiện gì, suy sụp dụi đôi mắt đỏ hoe, nhất thời nên nên .

 

Ngày hôm , Thịnh Tiêu rời trong sự tiễn biệt của .

 

Việc phim cũng đến hồi kết.

 

Đạo diễn dành tặng cho các khách mời vất vả suốt hai mươi ngày một bữa tiệc chia tay, bữa , nguyên liệu ở chợ thể ăn tùy thích, đạo diễn còn đặc biệt cho gửi mấy con tôm hùm Úc và cua hoàng đế đến món chính.

 

Nhất thời reo hò nhảy mẫm.

 

Cậu thiếu niên cao ngạo như Tống Thiếu Từ cũng phấn khích, là đầu tiên chạy lấy thức ăn ở chợ, Tần Hành cũng theo sát phía , Liễu Hạ thấy vội vàng kéo Ngôn Lăng qua đó.

 

Khi rời , Ngôn Lăng ngang qua phía Kỷ Niệm, vặn thấy cô đang chằm chằm Lục Thiên Du đang Tần Hành, trong mắt tràn đầy sự cố chấp và vẻ quyết tâm đạt .

 

Đuôi lông mày cô khẽ động.

 

Kỷ Niệm , kiếp chính là fan cuồng (sasaeng) của Lục Thiên Du.

 

Có thể đến bước , bản chút thiên lệch, ít tin tức từng đưa tin, một bộ phận fan cuồng sẽ bám theo xe, trốn gầm giường khách sạn của thần tượng, vân vân.

 

Kỷ Niệm càng là một tính cách cố chấp, định gì?

 

Liễu Hạ kéo Ngôn Lăng chạy, mệt, đầu :

 

“Em đang gì thế?"

 

Ngôn Lăng híp mắt :

 

“Xem một vở kịch sắp bắt đầu."

 

Liễu Hạ:

 

“?"

 

Ngôn Lăng nhún vai:

 

“Em đoán thôi, cũng chắc bắt đầu ."

 

Thực tế Ngôn Lăng vẫn đ.á.n.h giá thấp sự cố chấp của Kỷ Niệm.

 

Tối hôm đó, khách mời xuống bếp, đầu bếp của tổ chương trình giúp đỡ, bữa tiệc chia tay phong phú càng khiến thèm thuồng.

 

tổ chương trình cũng bày rượu bia và nước ngọt cho các khách mời uống thoải mái.

 

Ngôn Lăng, Kỷ Niệm và Tống Thiếu Từ là ba thành niên, uống rượu, chỉ thể uống nước ngọt, nhưng những như Liễu Hạ đều loại rượu yêu thích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-478.html.]

 

Liễu Hạ vẫn khá lòng cảnh giác, bao giờ uống say ở bên ngoài, vả cũng cần tiếp rượu, nhưng Ngôn Lăng bên cạnh, cảm giác an tràn đầy, vì thế ai mời cũng từ chối.

 

Tống Hạc cũng là thích uống rượu, nhịn suốt hai mươi ngày, cuối cùng cũng thể thỏa thuê một trận, lời cũng nhiều hơn hẳn, bàn rượu nhiệt tình vô cùng.

 

Tần Hành càng là ham vui, khuyên uống rượu.

 

Ngôn Lăng chuyên tâm ăn món ngon, bên tai họ líu lo, dư quang tò mò quan sát Kỷ Niệm.

 

Lục Thiên Du cũng đang uống rượu.

 

Tuy giống như Tần Hành hễ uống rượu là vui vẻ thôi, chỉ im lặng lời nào.

 

Kể từ khi thất bại chỗ đạo diễn Tôn, tâm trạng luôn lắm.

 

Vốn dĩ đang ở giai đoạn thấp điểm, bản cũng chịu nổi việc cứ mãi một lưu lượng, khó khăn lắm mới thấy chút hy vọng, kết quả mất tiêu, giờ chỉ thể tiếp tục chờ đợi.

 

chờ đợi quá dằn vặt.

 

Trong lòng khó chịu, tự nhiên sẽ uống rượu giải sầu.

 

Không livestream, đều vui vẻ, tuy ống kính của tổ chương trình vẫn đang ghi nhưng bản dựng thể cắt ghép, thông thường đạo diễn dám tùy tiện cắt ghép bừa bãi vì dễ gây chuyện, cho nên ngay cả Lục Thiên Du cũng thả lỏng.

 

Rượu qua ba tuần, đều ngà ngà say.

 

Liễu Hạ tựa Ngôn Lăng, ấm ức hừ hừ:

 

“Tại em giỏi như ?

 

Huhu, bài tập chị hết, em gái ơi, em chị ?

 

Chỉ cần em giao ít bài tập một chút!"

 

Nhân viên công tác nấp một bên:

 

“...

 

Phụt."

 

Ngôn Lăng cũng nhịn , ngờ trong lòng Liễu Hạ nghĩ như ?

 

Thật là đáng thương.

 

Cô cứ ngỡ ít nhất cũng sẽ chút oán hận chứ.

 

“Em chị , em gái hơn nhiều, cho nên chị cứ ngoan ngoãn bài tập ."

 

Ngôn Lăng hừ một tiếng, đỡ dậy, với mấy còn đang ăn:

 

“Mọi cứ ăn , chị em say , về đây."

 

Tống Hạc gượng gạo ngẩng đầu, nheo mắt một hồi, xua tay:

 

“Đi , con gái con lứa ngủ sớm chút."

 

Tay Ngôn Lăng dùng lực một chút là đưa Liễu Hạ rời khỏi chỗ , hai rời .

 

Trên bàn ăn thiếu mất hai , đặc biệt là thiếu Liễu Hạ, khí lập tức nguội một chút xíu.

 

Lục Thiên Du cũng chút say, vuốt mặt một cái, dậy, cơ thể lảo đảo nhưng vẫn gắng gượng :

 

cũng về phòng đây."

 

Tần Hành vẫn đang đắm đuối uống rượu:

 

“Được, uống thêm chút nữa."

 

Ánh mắt Kỷ Trường Nam lấp lánh, khuôn mặt đỏ bừng vì rượu quét qua xung quanh, cũng dậy theo:

 

“Vậy cũng đây."

 

Kỷ Niệm định dậy, thấy vội vàng kéo trai :

 

“Anh, uống thêm chút nữa , nốt là chỉ còn hai uống thôi, chán ch-ết ."

 

Kỷ Trường Nam khựng , cuối cùng vẫn dừng .

 

Vừa mới xuống Tống Hạc và Tần Hành kéo uống rượu.

 

 

Loading...