“ fan của Kỷ Trường Nam tự nhiên bảo vệ chính chủ .”
Kỷ Niệm là em gái của Kỷ Trường Nam, mắng thì cũng coi như Kỷ Trường Nam mắng, các fan liền xắn tay áo lên mắng , hoặc là chuyển hướng chủ đề.
Bình luận tranh cãi dứt, dày đặc đến nỗi hoa cả mắt.
Thậm chí ngay cả mặt của khách mời cũng thấy nữa.
Tuy nhiên vẫn thể thấy âm thanh.
Trong lúc các fan và qua đường đại chiến, bỗng thấy Kỷ Trường Nam đang bận rộn an ủi em gái :
“Anh sẽ với các fan của , bảo họ xin em, hôm nay thực sự vất vả cho em , cứ fan lôi kéo suốt, chẳng bưng mấy món...”
Kỷ Niệm khó chịu nãy giờ, thấy mới miễn cưỡng :
“Được , thật là, cần thiết như ?
Ra món chậm của em!”
Kỷ Trường Nam:
“ thế, họ quá đáng thật, thôi , sẽ như nữa, hứa đấy...”
Các fan đang theo dõi:
【???】
【Anh cái gì cơ?】
【Có liên quan gì đến chúng ?
Dựa cái gì mà xin chứ!】
【Dỗ em gái cũng đến mức như chứ?!】
【Sớm , em gái Kỷ Trường Nam thực sự , còn dắt theo lên chương trình nữa, là để chuốc c.h.ử.i ?
Kết quả hóa là do chính Kỷ Trường Nam cưng chiều quá mức ?
Bà đây nợ các chắc?
Dựa cái gì mà bắt fan xin ?
Fan cái thá gì chứ, bà đây nữa!】
【Đù...】
Cũng ở trong xe, Tần Hành và Lục Thiên Du cũng kinh ngạc, Tần Hành vội vàng ho một tiếng, nhắc nhở Kỷ Trường Nam.
Đừng lung tung!
Ngôi lưu lượng mà đắc tội với fan thì còn ăn gì nữa?
Tiếng ho lớn, Kỷ Trường Nam ngẩn , bỗng nhiên hồn, nhận điều gì, sắc mặt biến đổi, theo bản năng về phía ống kính.
Anh nhất thời lo lắng, thế mà chỉ lo xót xa em gái mà những lời đắc tội với fan!
Anh vội vàng hiệu cho đạo diễn theo.
Đạo diễn hiểu ý, bảo phim chuyển hướng camera.
Kỷ Trường Nam thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại từ tay đạo diễn, tắt micro, gọi điện cho quản lý, bảo ông mau ch.óng xử lý chuyện .
Sau khi quản lý trách mắng một trận, Kỷ Trường Nam cuối cùng cũng dàn xếp xong xuôi chuyện.
Vừa cúp máy, đầu thấy em gái đang với ánh mắt oán trách.
Kỷ Niệm uất ức vô cùng, cô trọng sinh trở về, điều quan trọng nhất chính là khiến trai đặt cô lên vị trí quan trọng nhất.
Cô cứ ngỡ thành công , kết quả bây giờ trai vì đám fan mà bận rộn ngược xuôi.
Cô bĩu môi:
“Anh, cảm thấy fan còn quan trọng hơn cả em gái ?”
Kỷ Trường Nam đau đầu, vội vàng dỗ dành:
“Tất nhiên là , nhưng fan thì vẫn cần xoa dịu, hiện tại vẫn chuyển hình thành công.”
Kỷ Niệm yên tâm:
“Vậy ơi, nếu em và fan của cãi to, sẽ về phía ai?”
“Em!”
Kỷ Trường Nam hề suy nghĩ:
“Tất nhiên là em .”
Kỷ Niệm bấy giờ mới thở phào, kìm hỏi tiếp:
“Vậy nếu là chị dâu tương lai của em thì ?”
Kỷ Trường Nam thấy câu thì sững một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-461.html.]
Là một đàn ông gần ba mươi tuổi, tự nhiên cũng trải qua vài mối tình, chỉ là danh tiếng ngày càng lớn, cũng ngày càng bận rộn nên mới chia tay, độc hơn ba năm .
Cũng từng nghĩ đến chuyện kết hôn, nhưng vì sự nghiệp, cũng vì gặp thích hợp, tạm thời cũng chỉ thể gác phía .
Nay đột nhiên Kỷ Niệm hỏi đến, trong đầu bỗng hiện lên bóng dáng của Liễu Hạ.
nhanh gạt , :
“Thì cũng vẫn là em, ?
Em đồng ý thì sẽ bước nữa.”
Đây mới đúng là một cuồng em gái!
Tần Hành mà tặc lưỡi, hóa em gái phiền phức như ?
Anh chút chùn bước, thầm may mắn vì Kỷ Trường Nam đồng ý lời đề nghị bâng quơ của .
Kỷ Niệm lúc mới thỏa mãn, thêm gì nữa.
Livestream trở phía Kỷ Trường Nam, nhưng trong phòng livestream vẫn đang cãi , thậm chí ngay cả khi gương mặt thần tượng xuất hiện trở cũng thèm để ý.
Một fan lớn đáng lẽ áp chế fan, kiểm soát nhịp độ cũng lặn mất tăm, mặc kệ đám fan bên cãi loạn cào cào.
Mãi đến khi công ty phía Kỷ Trường Nam tay, thủy quân xuất hiện, loạn cục diện , lúc mới giúp cuộc khủng hoảng trôi qua.
Bên phía Ngôn Lăng thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Vừa mới kiếm nhiều tiền như , đương nhiên là đ.á.n.h một bữa thịnh soạn .
Liễu Hạ tràn đầy phấn khởi tìm kiếm xem món gì ngon, kết quả thấy thì ỉu xìu bỏ cuộc.
Đồ ăn ở thị trấn thường chỉ là một quán cơm và các món ăn vặt linh tinh, quán cơm là nơi những trung niên ghé tới, còn món ăn vặt là dành cho giới trẻ.
Còn những quán đồ nướng, quán lẩu nhà hàng cao cấp hơn một chút thì ở đây .
Cuối cùng họ ăn trưa tại một quán cơm nhỏ.
Hương vị ngon đến bất ngờ, Liễu Hạ ăn một bát đầy ụ, ăn xong mới sực nhớ , ôm bụng hối hận thôi:
“Mình sai , nên ăn nhiều như .”
Ngôn Lăng xoa xoa đầu cô :
“Hay là em dẫn chị tập luyện nhé?”
Liễu Hạ:
“??”
“Thôi thôi khỏi .”
Thấy em gái đùa, Liễu Hạ lập tức hết hối hận:
“Thật chị vẫn , vốn dĩ chị gầy, ăn thêm một chút cũng .”
“Vậy .”
Ngôn Lăng thờ ơ gật đầu.
Liễu Hạ sợ cô còn để bụng chuyện đó, vội vàng chuyển chủ đề:
“ , hôm nay chúng kiếm bao nhiêu thế?”
Ngôn Lăng lấy túi tiền và điện thoại nhận tiền :
“Lại đây tính thử xem.”
Tính toán xong, đều ngây .
Liễu Hạ cầm một xấp tiền:
“Có chị đếm nhầm ?”
Tống Hạc điện thoại nghi ngờ:
“Có nhầm ?”
Thanh toán bằng tiền mặt là 238 đồng, nhận qua điện thoại là 471 đồng, tổng cộng là 709 đồng!
Mà trừ tiền vốn 150 đồng của họ, chỉ trong một buổi sáng kiếm 550 đồng!
Lúc dọn hàng, vốn dĩ họ định trả cho bà chủ tiệm ăn sáng một ít tiền coi như tiền dùng gia vị, nhưng một nữa từ chối.
Bà chủ rằng lượng khách họ kéo đến đông , tối nay việc kinh doanh của quán đồ nướng chắc chắn sẽ , căn bản sẽ tổn thất gì, thể lấy tiền nữa?
Vì , tiền lớn như chỉ chia đều cho hai nhà, mỗi nhà kiếm 225 đồng!
Liễu Hạ bấm ngón tay tính toán:
“Nghĩa là hôm nay một em kiếm 175 đồng ???”
Thù lao tham gia chương trình thường lên đến hàng chục vạn, hàng triệu tệ, Liễu Hạ thực chất khái niệm gì về tiền bạc, cô từng thiếu tiền mà.
chuyện ngày hôm qua, em gái vất vả nhặt r-ác lâu mới kiếm 105 đồng, kết quả sáng nay họ nỗ lực một chút như kiếm tiền !