Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:55:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tốc độ cực nhanh.”

 

Bởi vì nếu Trần Chương đồng ý, cô liền tố cáo, cùng lắm thì cá ch-ết lưới rách, con của cô, cô còn thể gửi gắm cho ba cô.

 

cũng là m-áu mủ ruột rà, tổng sẽ bỏ mặc bọn họ.

 

Người nhà họ Trần đương nhiên sợ , khó khăn lắm mới vơ vét một món tiền lớn như , ai mà ch-ết chứ?

 

Thế là đầy ba ngày , bọn họ ly hôn.

 

Trình Tiếu Tiếu dẫn theo con gái, mang theo của hồi môn còn , tiên thuê một căn nhà, đó lập tức bán tống bán tháo đồ đạc còn trong tay.

 

Nay tình thế rõ ràng, giá đồ đạc cũng tăng cao ít.

 

Cô nôn nóng thoát , giá cả ép xuống khá nhiều, nhưng đồ là đồ , cũng thu về ít tiền, cầm tiền, Trình Tiếu Tiếu lập tức lao về phía chỗ Trình phụ.

 

Rời xa chốn thị phi .

 

lâu , Trình Ngôn Lăng cũng thấy báo một đám nhà họ Trần buôn lậu bắt.

 

Lúc đó cô còn giật một cái, đứa trẻ đen đủi của hồi môn còn giữ , còn liên lụy, nhưng nhanh ch.óng , Trình Tiếu Tiếu ly hôn sớm, chuyện liên quan đến cô nữa.

 

Kể từ đó, nhà họ Trình biến mất khỏi cuộc sống của cô.

 

—— Phiên ngoại nhỏ

 

Tuyết năm nay lớn.

 

Mùa đông ở nông trường vẻ càng lạnh hơn.

 

Tuy nhiên lạnh đến mấy cũng lạnh bằng trái tim Du Diệu Tuyết lúc .

 

phịch một cái quỳ xuống đất, kéo ống quần của quản đốc nông trường van nài:

 

“Quản đốc, ông nhầm , thể thi đậu chứ!

 

rõ ràng ôn tập mà!"

 

“Ông nữa , thành tích đây của , cho dù nghiệp mấy năm cũng quên , sẽ thi trượt , ít nhất cũng đến mức đỗ một trường đại học nào chứ..."

 

Du Diệu Tuyết thể chấp nhận kết quả , cuối tháng mười, tin tức khôi phục kỳ thi đại học truyền tới, cô lập tức tìm tài liệu ôn tập, vì việc trả giá bao nhiêu chỉ mới .

 

Còn suýt chút nữa đàn ông cô gả ở bên phát hiện, may mà , lấp l-iếm qua chuyện.

 

Lấy tài liệu ôn tập, cô quên ăn quên ngủ để ôn tập, chỉ vì kỳ thi đại học, chỉ vì thể thoát khỏi nơi , mà bây giờ với cô , một trường đại học cũng ?

 

Để thể rời khỏi đây, ngay cả trường cao đẳng mà đây cô coi gì cô cũng thèm thi!

 

Làm Du Diệu Tuyết thể tin ?!

 

Quản đốc cũng hết cách:

 

, thông tin của cô, đó , thẩm tra chính trị của cô qua , cô là phạm sai lầm đưa xuống đây, trường đại học nào dám nhận cô chứ?"

 

“Không, thể nào..."

 

Du Diệu Tuyết lắc đầu, từ chối tin khả năng , thi đại học là niềm hy vọng duy nhất của cô .

 

đầu óc cô kìm chế , nước mắt lã chã rơi xuống, nhanh ch.óng kết thành một lớp băng gò má, đôi má nứt nẻ đau nhức nhối, cô cử động một chút là vết thương nứt , m-áu tươi chảy , cô dường như tê dại, :

 

“Ông lừa !

 

Ông đang lừa ?!"

 

“Vợ Đại Trụ, cô còn loạn thế nữa là sẽ với chồng cô một tiếng đấy."

 

Quản đốc mất kiên nhẫn, quát lên một tiếng.

 

Nhắc đến chồng, sắc mặt Du Diệu Tuyết khẽ đổi, sợ hãi, vội vàng buông tay.

 

Trước đây tay cô nứt một kẽ nhỏ thôi đau lòng cho thôi, mà bây giờ những chỗ lộ ngoài đều nứt toác cả , cô cũng chẳng hề bận tâm.

 

Trước đây cô tưởng Hạ Tiểu Nga chính là bà chồng xa nhất thế giới, nhưng giờ mới , văn minh cùng lắm chỉ là mắng c.h.ử.i , còn sẽ động chân động tay đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-441.html.]

 

Để trốn tránh lao động gian khổ, cô chọn gả cho một gã đàn ông nông thôn ở gần đây, gã đó mê hoặc, nhất định đòi cưới cô , gia đình gã đồng ý gã cũng đòi cưới, cuối cùng cô gả , cũng dẫn đến việc chồng gã chỗ nào cũng mắt, hở là soi mói, còn giày vò .

 

Chỉ là , đàn ông của cô , so với Mục Trạch còn mù quáng hơn, thấy cô gã ức h.i.ế.p, cũng chỉ bảo cô nhịn một chút.

 

Vì thế lúc quản đốc nhắc đến chồng cô , Du Diệu Tuyết liền sợ hãi.

 

Quản đốc nhân cơ hội chạy mất, vội vàng đến nhà tiếp theo nhận giấy báo để phát giấy báo nhập học, đồng thời cũng thở dài một tiếng, sớm ngày hôm nay, hà tất lúc đầu chứ.

 

Một phạm tội mà cư nhiên còn học đại học?

 

Trông thì cũng đáng thương đấy, thì lúc đầu hãy thành thật .

 

Du Diệu Tuyết ngơ ngác theo bóng lưng của ông , tuyệt vọng đến mức đ.ấ.m xuống đất.

 

Không về nữa .

 

Không về thành phố rực rỡ sắc màu nữa !

 

Chỉ vì cô chịu nổi sự cám dỗ của Trình Gia Ngôn.

 

Tuy nhiên cũng , Trình Gia Ngôn chắc cũng thi đỗ đại học , ước chừng cũng tám lạng nửa cân với thôi.

 

Nghĩ như , trong lòng Du Diệu Tuyết cũng chút an ủi, dù cũng cùng sa sút.

 

Đời kết thúc, thời đại internet đến.

 

Ngôn Lăng lúc về già ôm máy tính bảng chơi đến mức nỡ buông tay, đợi đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô vẫn quyến luyến rời:

 

“Hệ thống, thương lượng chút , cho thế giới internet phát đạt nhé?

 

Nếu thực sự thì tinh tế cũng mà."

 

Hệ thống:

 

【Ký chủ thế giới sẽ .】

 

“Vô vị."

 

Ngôn Lăng khẽ bĩu môi một cái, đợi hệ thống quyết toán xong, thông báo cho cô nhận bao nhiêu điểm tích lũy.

 

Lần cô cũng ít việc thiện, vì thế điểm tích lũy cộng với hơn một vạn điểm còn dư đó, gom góp hơn ba vạn gần bốn vạn điểm tích lũy.

 

Vẫn đến năm vạn, cô lựa chọn rút thưởng, mà hối thúc hệ thống, tiến thế giới tiếp theo.

 

Hệ thống:

 

【Đang sàng lọc thế giới—】

 

【Đang thả xuống—】

 

Đợi khi Ngôn Lăng ý thức trở , cô đang mặc một bộ đồ cưới cổ đại màu đỏ, xung quanh là một căn phòng cổ nhỏ hẹp, gỗ cũ kỹ dường như dọn dẹp đặc biệt, trông còn khá sạch sẽ, cửa và cửa sổ dán những chữ Hỷ lớn.

 

Bên ngoài cửa vẫn còn đang náo nhiệt, tiếng chính là đang chúc mừng tân hôn đại hỷ.

 

Ngôn Lăng:

 

“..."

 

Hệ thống, giỏi lắm!

 

Hệ thống:

 

【...】

 

Cô hít một thật sâu, nhắm mắt tiếp nhận ký ức.

 

Vừa tiếp nhận xong, não bộ liền bắt đầu đau nhức.

 

Rõ ràng đây là thế giới cổ đại, mười năm trải qua một cuộc chiến tranh, vương triều đổi, hiện tại bách tính cũng coi như là an cư lạc nghiệp.

 

Mà câu chuyện diễn ở một thôn làng miền quê.

 

Bug của thế giới là một con cá chép, cá chép suốt ngày hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, chút ý thức thì sét đ.á.n.h, vốn tưởng rằng vượt kiếp thất bại, ai ngờ đầu t.h.a.i bụng một sản phụ ngoài bốn mươi tuổi bất ngờ mang thai.

Loading...