Mục Chu phía , phát hiện vợ theo, đầu thì thấy cảnh tượng , quá đỗi quen thuộc, khiến khỏi kinh ngạc thốt lên:
“Chị nữa thế?!"
Ngôn Lăng suy đoán:
“Chắc là thấy quá, bao thầu hết việc, thạo việc như , chị cũng ngưỡng mộ ghen tỵ đến phát chăng?"
Mục Chu:
“..."
Lời càng khó tin hơn, từ nhỏ đến lớn đều cả Mục Trạch nuôi dạy gối ông nội là ưu tú nhất trong đám con cháu , vợ Mục Trạch thể ngưỡng mộ .
Ngược trong lòng vợ , chắc chắn là ưu tú nhất.
Nếu cô chẳng nghĩ theo hướng đó.
Mục Chu trực tiếp dùng sức, một tay vác bọc đồ lớn lên vai, tay nắm lấy Ngôn Lăng:
“Đi nhanh chút, chúng về sớm một chút."
Tối nay chính là đêm động phòng hoa chúc đấy!
các bạn xem, nhưng...
đừng nghĩ nữa, dám , ha ha ha.
Ngày hôm .
Trong nhà một bóng .
Ngoại trừ Ngôn Lăng mới ngủ dậy và Mục Chu nấu xong cơm.
Mục Chu kỳ nghỉ kết hôn, tính cả ngày cưới là tổng cộng ba ngày, Ngôn Lăng là kẻ thất nghiệp, ba còn trong nhà, hai , một học.
Tình hình tự do hơn nhiều so với Ngôn Lăng nghĩ.
Mục Chu bưng lên bát mì trộn qua nước lạnh:
“Nếm thử xem, theo cách em đấy."
Ngôn Lăng ngáp một cái, rửa mặt xong, xuống bàn ăn liền thấy bát mì lạnh trộn với dầu ớt.
Mục Chu lực cánh tay , sợi mì kéo mỏng dai, khi qua nước lạnh thì còn nóng nữa, rưới dầu ớt lên, thêm chút giấm, nước tương và các loại gia vị khác, cuối cùng thêm một ít dưa chuột thái sợi, một phần mì lạnh chua cay thơm nức mũi lò.
Trời nóng nực, ăn đồ nóng hổi, chỉ ăn chút gì đó mát lạnh.
Đáng lẽ sáng sớm Ngôn Lăng tỉnh , nhưng tối qua giày vò đến quá muộn, cô lười cử động, cũng hứng thú với bữa sáng nóng hổi .
Không điều hòa cứu mạng, mùa hè cô chỉ im bất động, như sẽ thấy nóng nữa.
Vẫn là Mục Chu sợ cô bỏ đói, thúc giục cô dậy, cô ăn mì lạnh, hỏi rõ cách xong liền lập tức bò dậy ngay.
Ngôn Lăng ăn sợi mì mát lạnh, cũng dần tỉnh táo hẳn, nghiêng đầu đàn ông đang ăn ngon lành đối diện:
“Hôm nay còn việc gì nữa ?"
Mục Chu lắc đầu:
“Hết , em nghỉ ngơi cho , ngày mai về nhà ngoại nhỉ?"
“Không về, thăm ông nội Mục."
Ngôn Lăng .
Trình gia và cô còn quan hệ gì nữa, nhưng ông nội Mục thực sự đối xử với nguyên chủ, trách nhiệm hơn cha Trình nhiều, vì coi bên ông nội Mục là nhà ngoại, thỉnh thoảng là .
Sở dĩ là thỉnh thoảng, vì bên đó còn mà cô ghét, cho nên cũng định quá nhiều .
Mục Chu tự nhiên sẽ phản đối, ngày xuất giá nể mặt Trình gia, nhưng riêng tư thì cần quản nữa, :
“Vậy tối nay cùng đến nhà sư phụ một chuyến nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-422.html.]
“Được."
Ngôn Lăng híp mắt gật đầu.
Mọi chuyện sắp xếp đơn giản như .
Đến ngày thứ hai, buổi trưa cha Trình đặc biệt về nhà sớm nửa tiếng, chính là nghĩ rằng Ngôn Lăng sẽ về, nào ngờ về đến nhà, trong nhà trống trơn.
Trâu Bình cũng mới lấy hai chiếc chìa khóa:
“Đây là dọn dẹp phòng của Lăng Lăng thì phát hiện ."
Một cái là khóa cổng chính, một cái là khóa phòng cô, đều mang .
Cha Trình chìa khóa, còn gì để .
Ngược Ngôn Lăng đến chỗ ông nội Mục, ông nội Mục vui vẻ, tính tình ông bá đạo, một là một hai là hai, dẫn đến con cháu đều thích sống cùng ông, ngoại trừ lễ Tết, thời gian khác con cháu hầu như tới.
Ngôn Lăng bằng lòng đến thăm ông, ông tự nhiên vui.
Đặc biệt là thấy Ngôn Lăng và Mục Chu cả hai đều mang vẻ mặt hớn hở, cuộc sống trôi qua , ông cũng vui lây, cuộc hôn nhân là do ông thúc đẩy, nếu sống , ông đương nhiên cũng khó chịu.
Ngôn Lăng cũng hiểu rõ trong lòng, đây cũng là lý do nguyên chủ và cô đều ác cảm với ông cụ Mục, kiếp nguyên chủ gả cho Mục Trạch, cuộc sống khổ cực, ông cụ Mục ở riêng tư cũng luôn lo lắng, nghỉ ngơi cũng yên, càng thêm che chở nguyên chủ, hà khắc với những khác, thậm chí bản lo nghĩ quá độ, con cháu oán hận, cơ thể vốn đang cũng sớm sụp đổ.
Giờ đây coi như mối bận tâm lớn nhất hết, xứng đáng với bạn già, tinh thần ông cụ Mục cũng lên hẳn, kéo Ngôn Lăng dặn dò:
“Sống cho với tiểu Chu, thằng bé năng lọt tai, nhưng con thực thà, thức thời, cha chồng cháu tính tình cũng đều , nhưng nếu nó dám để cháu chịu ấm ức, nhất định đến với ông, xem ông đ.á.n.h nó !"
“Cháu sẽ mà, ông nội, cháu chịu thiệt thòi."
Ngôn Lăng ngoan ngoãn .
Ông cụ Mục càng vui hơn, thúc giục Mục Chu:
“Hôm nay cháu nấu cơm , để dì Trương của cháu nghỉ ngơi chút."
“Biết ạ."
Mục Chu bĩu môi, ngay đến lượt :
“Ông nội, hôm nay ông mua món gì ngon ạ?"
“Có chứ, sáng nay còn tặng một giỏ cua, đem hết ."
Ông cụ Mục .
Động tác của Mục Chu lập tức nhanh hơn nhiều.
Cua lúc nào cũng thấy.
Hạ Tiểu Nga về nhà liền thấy Mục Chu đang bận rộn, bà liếc Đỗ Diệu Tuyết đang theo nhà, tiện để cô bếp nữa, thế là sang chỉ vỏ hạt hướng dương bàn , :
“Diệu Diệu, sắp ăn cơm , dọn dẹp phòng khách một chút ."
Đỗ Diệu Tuyết khi thấy Ngôn Lăng ở đây thì thở phào nhẹ nhõm, cô cũng một khi Ngôn Lăng đến, Mục Chu cũng đến, là đầu bếp, chắc chắn đến lượt bếp, tiện.
Không ngờ Hạ Tiểu Nga thể chỉ huy cô việc.
Sắc mặt Đỗ Diệu Tuyết đổi, đặc biệt là thứ còn là do Ngôn Lăng c.ắ.n!
Cô mới dọn dẹp , nhỏ giọng :
“Mẹ, cái đó Lăng Lăng sẽ dọn mà."
Ngôn Lăng cũng động đậy, chỉ bấy nhiêu vỏ hạt thôi, trực tiếp quét là .
Hạ Tiểu Nga lườm cô một cái, bởi vì đứa con dâu mắt, bà thấy cô nhàn rỗi chút nào, giống như gai đ.â.m mắt, vì :
“Đâu chỉ vỏ hạt hướng dương, còn cái khác nữa mà, trong mắt việc chứ, vả tiểu Chu bận rộn trong bếp, vợ tiểu Chu cũng giúp chứ?
Phải , Lăng Lăng?"