“Đỗ Diệu Tuyết mắng cho run rẩy việc.”
Vất vả lắm Hạ Tiểu Nga mới khỏi, Đỗ Diệu Tuyết thở hắt một nén nhịn nãy giờ, ánh mắt kìm về phía gian bếp bên , chỉ thấy Ngôn Lăng vẫn đang bưng một cái bát, hớp từng ngụm nhỏ canh ngọt, mắt trong bếp.
Mà bên trong, Mục Chu một đàn ông cao lớn đang thu dọn gian bếp, hai thỉnh thoảng trò chuyện một câu, bầu khí vô cùng hài hòa.
Mà cô ở đây...
Cô nghĩ tới Mục Trạch, Mục Trạch sớm vì uống quá chén mà về phòng nghỉ ngơi .
Là Hạ Tiểu Nga bảo nghỉ ngơi, lúc ôm đầu, cũng chẳng cô lấy một cái.
Nếu là cô cảm thấy gì, ở nhà Trình phụ và cô cũng là kiểu chung sống như , nhưng Ngôn Lăng và Mục Chu, cô luôn cảm thấy giữa bọn họ thiếu mất thứ gì đó.
Phải thừa nhận rằng Ngôn Lăng thực sự khiến cô ngưỡng mộ.
Mặc dù chịu bao nhiêu khổ cực, nhưng những gì cô nhận cũng nhiều mà.
Ông nội Trình để riêng cho cô của hồi môn nhiều hơn những con cháu khác, ông nội Mục vì cô mà lôi tất cả cháu trai cho cô chọn lựa, nhà cưới chuẩn sẵn sàng, đám cưới nhà họ Mục lo liệu.
Ngay cả khi bụng đói, Mục Chu cũng thể nấu cơm cho cô.
Cô mới xong, chú rể bữa trưa lén bếp nấu mì cho cô dâu, nấu thơm phức luôn.
Đỗ Diệu Tuyết nghĩ tới đây, khỏi hít sâu một , để l.ồ.ng ng-ực đang bí bách thông thoáng đôi chút, thôi , đừng nghĩ nhiều như , họ chắc chắn là mới kết hôn nên cho khác xem thôi, đợi kết hôn chắc chắn sẽ khác.
Đặc biệt là cô công việc, mà Ngôn Lăng, ngay cả một công việc cũng , thậm chí cô còn bằng cấp tiểu học, cho dù ông nội Mục tìm việc cho cô, cũng sẽ nhận cô .
Thu dọn xong xuôi hết cả là hơn bốn giờ chiều.
Hầu hết thức ăn thừa tiệc đều khách mang về, còn thừa một chút cũng lộn xộn, quăng hết một lượt, thứ sạch sẽ, Tần Kiều dẫn Mục Ninh Phồn từ ngoài về, tay cầm khá nhiều trứng gà, gọi Mục Chu:
“Tiểu Chu, theo ngoài đưa trứng gà."
Cái là để đưa cho những tới giúp đỡ ngày hôm nay.
Mục Chu “" một tiếng, theo ngoài.
Mục Ninh Phồn chạy tới, nắm lấy tay Ngôn Lăng:
“Chị dâu, em đưa trứng gà xong là thể về , chị thu dọn đồ đạc , cần em giúp gì ?"
Giọng cô bé nhẹ nhàng, Ngôn Lăng thể bóc lột Mục Chu chứ nỡ bóc lột cô bé?
Lập tức xoa xoa đầu cô bé, :
“Không cần , chị tự ."
Mục Ninh Phồn liền theo cô, thực cũng chẳng bao nhiêu đồ đạc, chỉ là một của hồi môn mang sang danh nghĩa, hầu hết là chăn màn, quần áo các loại.
Thu gom một chỗ, dùng dây thừng buộc , lát nữa giao cho Mục Chu mang về là .
Chỉ là nóng một chút.
Mắt Ngôn Lăng đảo liên hồi, về phía thiếu niên vẫn còn đang hừng hực sức sống, híp mắt :
“Tiểu Bát, ăn kem ?"
Mắt Tiểu Bát sáng lên:
“Muốn ạ!"
Ngôn Lăng đưa qua hai đồng tiền:
“Đi mua kem , chị vị sữa, Phồn Phồn em ăn vị gì?"
Mục Ninh Phồn quả quyết :
“Giống chị dâu ạ."
“Vậy thì ba cái vị sữa, em hỏi xem những khác trong nhà ăn , chỗ còn là của em đấy."
Ngôn Lăng hào phóng .
Tiểu Bát bưng tiền, hớn hở hỏi từng một:
“Anh hai, ăn kem ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-421.html.]
“Ba cái ăn..."
Hỏi tới hỏi lui, đến chỗ Đỗ Diệu Tuyết, cô đang rửa rau, sắp sửa nấu cơm tối, Hạ Tiểu Nga dạy cô nên để cô phụ trách cơm tối, đang mệt đến mức thở thì Tiểu Bát chạy tới hỏi dõng dạc:
“Chị dâu cả, chị ăn kem ?"
Đỗ Diệu Tuyết theo bản năng gật đầu:
“Ăn——"
Hạ Tiểu Nga nhíu mày chạy tới:
“Ăn cái gì mà ăn?
Phụ nữ ăn đồ lạnh, cho việc sinh nở, Tiểu Bát, cháu tự mua , nó ăn."
Đỗ Diệu Tuyết theo bản năng phản bác, còn kịp mở miệng, Tiểu Bát ngây ngô:
“Hả?
chị dâu tư và chị Phồn Phồn cũng ăn mà?
Tiền còn là họ đưa nữa đấy ạ."
Hạ Tiểu Nga khựng , chút do dự về phía căn phòng ở tầng một , lão gia t.ử ?
Bà tất nhiên sợ Ngôn Lăng, nhưng sợ lão gia t.ử.
Ngược là Đỗ Diệu Tuyết, lập tức lắc đầu:
“Em ăn nữa, em hỏi những khác ."
Tiểu Bát cũng ép uổng, bớt một thì tiền công chạy vặt của bé càng nhiều, hỏi mấy chị họ em họ, hỏi xong liền dẫn theo hai đứa nhỏ cũng cùng, lao v-út mua kem.
Ở cổng xưởng một cửa hàng nhỏ, là trong xưởng mở, thuộc về nhà nước, bán các nhu yếu phẩm hàng ngày và một đồ ăn vặt, vì thế họ nhanh ch.óng .
Vừa vặn Mục Chu họ cũng về, một đám trẻ con lớn nhỏ xúm chia kem, ngớt lời :
“Cảm ơn chị dâu tư!"
“Không khách sáo."
Ngôn Lăng híp mắt xua tay, cây kem đậm vị sữa những hương liệu thêm như đời , hương vị tinh khiết ngon lành, mát lạnh thấu tim, cái nóng trong tan biến sạch sành sanh.
Mục Chu ba miếng hai miếng ăn xong, liền sự thúc giục của Tần Kiều vác những gói đồ mà Ngôn Lăng thu dọn xong.
Ngôn Lăng đang ăn, lười cử động, nhắc nhở :
“Còn một đôi giày ở chỗ giường nữa đấy, nhớ mang theo."
“Được."
Mục Chu gật đầu.
Thu dọn xong xuôi, cả nhà liền về , Ngôn Lăng thong thả cuối cùng, ngang qua Đỗ Diệu Tuyết, bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng chút phẫn hận của cô :
“Chị đừng đắc ý!
Hiện tại sống nghĩa là cũng sống , chị cứ đợi đấy."
Ngôn Lăng:
“???"
Cô lẳng lặng bồi thêm một câu:
“Liên quan gì đến cô!"
Đỗ Diệu Tuyết lập tức đỏ bừng mặt, tức tối trừng mắt cô.
Cái gì mà liên quan gì đến cô chứ?
Nếu cô cố tình cầm tiền hiện mặt cô , còn mời ăn kem, đắc ý vênh váo cố tình sai bảo Mục Chu việc, thể hiện sự sa sút của cô , cô đến mức phẫn nộ bất bình thế ?!
Giờ đây còn trơ trẽn bồi thêm một câu liên quan gì đến cô?!
Đỗ Diệu Tuyết thực sự mắng , cô sống ở khu vực , những xung quanh hầu hết đều lễ phép, những lễ phép cũng chẳng dám quấy nhiễu mặt cô , bởi vì cha dượng cô là Trình phụ, ngang hàng với xưởng trưởng.
Bị Ngôn Lăng cứng nhắc c.h.ử.i xéo như , nhất thời tức cuống khổ nỗi một câu cũng chẳng , cuối cùng vành mắt đỏ lên, khi nhục nhã cũng chẳng màng tới chồng vui nữa, trực tiếp chạy lên lầu trốn phòng.