Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 416

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:52:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngôn Lăng trực tiếp tự .”

 

Cũng sợ là quá dễ dàng, vì thế cho đến ngày hôm nay, cô ngoài lượn lờ mấy vòng, mới nhân lúc giữa buổi trưa và bữa tối, gọi Mục Chu cùng lấy đồ.

 

Bên căn nhà mới đồ nội thất vẫn còn một phần nhỏ đóng xong, đồ đạc hết đều chuyển đến nhà Mục Chu, tiệc rượu do Mục lão gia t.ử phụ trách, dọn riêng một phòng ở bên nhà bác cả của Mục Chu phòng cưới.

 

Sau đám cưới, liền trực tiếp về bên Mục Chu.

 

Đây cũng là cách thể hiện sự coi trọng của Mục lão gia t.ử.

 

Ngôn Lăng cảm thấy đều , hai nhà thực xa, cha Mục Chu ở trong căn nhà bệnh viện phân cho, cũng chỉ cách hai con phố.

 

Đi cũng thuận tiện.

 

Bên Mục Chu vác một cái bao tải siêu lớn về nhà.

 

Quăng đồ xuống đất, lau mồ hôi, :

 

“Nóng quá, phần còn để lấy, em ở đây nghỉ ngơi ."

 

“Dạ ."

 

Ngôn Lăng lúc vô cùng lời, bảo cô nghỉ ngơi, còn gì hơn.

 

Mục Chu cũng trông mong gì cô, vội vã ngoài.

 

Mục Ninh Phồn học, ở nhà.

 

Mẹ của Mục Chu là Tần Kiều bác sĩ, thời gian nghỉ ngơi ít, bận rộn vô cùng, đến lúc mấu chốt là thời gian nghỉ ngơi, cha của Mục Chu là Mục Xương Hằng thì thời gian, nhưng ông bận lo chuyện đám cưới của con trai, cũng luôn chạy đôn chạy đáo bên ngoài, căn nhà rộng lớn, chỉ cô.

 

Nơi đối với Ngôn Lăng mà vẫn còn khá xa lạ, vì thế dám tùy tiện đụng đống đồ đạc , liền phòng Mục Chu tìm một cuốn sách xem, bật quạt điện lên, thuận tiện uống trộm coca đá trong gian, mỹ!

 

Đang xem, bỗng nhiên thấy tiếng bước chân.

 

Cô ngẩng đầu lên, liền thấy một cô gái chừng mười tám mười chín tuổi xách một giỏ đầy ắp trứng gà tới.

 

“Mục Chu nhà ?"

 

Cô gái hỏi một câu.

 

hề quanh lấy một cái, mà là chằm chằm Ngôn Lăng, từ xuống , đ.á.n.h giá kỹ lưỡng.

 

Rồi càng , thần sắc càng ngưng trọng.

 

Ngôn Lăng nở nụ :

 

“Không nhà, chỉ thôi, cho hỏi cô chuyện gì ?"

 

Cô gái ngẩn một lúc mới hồn, :

 

“Không chuyện gì, là hàng xóm của Mục Chu, sắp kết hôn ?

 

Mẹ bảo mang ít trứng gà qua đây."

 

đưa giỏ tới.

 

Ngôn Lăng do dự một lúc nhận lấy, kết hôn chắc là cần dùng đến nhiều trứng gà nhỉ?

 

Mặc kệ , cứ nhận lấy , cô :

 

“Vậy cô đợi một chút, dọn cái giỏ ."

 

“Được."

 

Cô gái cũng vội, gật đầu, chỉ là ánh mắt vẫn đặt cô.

 

Ngôn Lăng cũng để tâm, bếp dọn trứng gà , giả vờ tìm đồ, lấy một gói đường đỏ bỏ trong đó, cô trả giỏ cho đối phương:

 

“Cảm ơn trứng gà của cô, trong nhà mua hai gói đường đỏ, cái tặng cho cô."

 

Cô gái dường như chút ngạc nhiên, im lặng nhận lấy đồ.

 

lập tức rời .

 

Ngôn Lăng cũng vội, xuống, tiếp tục cầm sách xem.

 

Cô gái giống như nhận điều gì đó, hỏi:

 

“Cô học vấn thế nào?"

 

Ngôn Lăng chớp mắt:

 

“Trước đây từng học, hiện tại đang học trường bổ túc ban đêm."

 

Biểu cảm của cô gái lập tức tự nhiên hẳn lên, cũng xuống, hỏi:

 

“Vậy thể kết hôn với Mục Chu?"

 

Ngôn Lăng híp mắt :

 

“Ông nội của hy vọng gả nhà họ Mục, để chọn trong mấy cháu trai của ông, may là Mục Chu chọn trúng , cho nên chúng kết hôn thôi."

 

“Hôn nhân sắp đặt ?!"

 

Cô gái kinh hô một tiếng, lông mày nhíu c.h.ặ.t :

 

“Sao bây giờ vẫn còn hôn nhân sắp đặt?

 

Hai đây là hủ tục phong kiến!"

 

Ngôn Lăng , cũng lời nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-416.html.]

Cô gái sốt ruột:

 

“Cô ?

 

Bây giờ đều thịnh hành tự do yêu đương, nếu cuộc hôn nhân như sẽ hạnh phúc !

 

Hai kết hôn!"

 

Ngôn Lăng:

 

“Ồ."

 

Cô gái:

 

“..."

 

dường như ngờ Ngôn Lăng phản ứng , nhất thời cũng gì, nhưng cam lòng, đó .

 

Ngôn Lăng nghĩ nghĩ, chủ động :

 

“Mục Chu cũng đồng ý , cô cần lo lắng cho ."

 

“Anh đó là vì ông nội, nên mới buộc đồng ý!"

 

Cô gái phẫn nộ , tức tối trừng mắt cô:

 

“Cô sẽ hối hận đấy!

 

Cô như là hại chính , cũng hại Mục Chu, cô..."

 

càng vành mắt càng đỏ, đến cuối cùng sắp đến nơi.

 

Ngôn Lăng câm nín, ngờ phản ứng của cô gái lớn như , cô chút nỡ, nhắc nhở:

 

“Mặc dù đây là hôn nhân sắp đặt, nhưng hai chúng cũng từng gặp mặt, đều đồng ý cả , Mục Chu cũng bày tỏ thái độ."

 

tin!"

 

Cô gái đỏ vành mắt .

 

Ngôn Lăng còn gì để , hai im lặng.

 

Mục Chu chính là lúc trở về.

 

Vừa cửa, liền thấy hai đang ở phòng khách, bỗng nhiên cảm thấy một trận dự cảm lành, đặt những gói lớn gói nhỏ trong tay xuống, giọng đều chút yếu ớt khó hiểu:

 

“Anh về đây."

 

Ngôn Lăng lên tiếng, cứ .

 

Cô gái cũng thinh, cứ chằm chằm, ánh mắt đó thật phức tạp, dường như đau xót, đau lòng, buồn bã... phức tạp đến mức tim Mục Chu đều run lên một cái.

 

Anh khẽ ho một tiếng:

 

“Đồng chí Lý San San, cô đến đây là chuyện gì ?"

 

Ngôn Lăng u u :

 

“Cô mang một giỏ trứng gà qua, chúc mừng hỷ sự của ."

 

Mục Chu:

 

“?"

 

Sao cảm thấy là lạ ?

 

thấy Lý San San cũng phản bác, thì đúng là thế .

 

Anh lập tức :

 

“Cảm ơn đồng chí Lý, ngày mai mời cô ăn kẹo nhé."

 

Đồng chí Lý:

 

“..."

 

Vành mắt cô càng đỏ hơn.

 

Mục Chu hiểu , dứt khoát quản nữa, từ trong đống gói hàng lấy một miếng thịt ba chỉ cực lớn, giống như khoe bảo bối :

 

“Vừa mới đụng sư nương , bà cho , thịt kho tàu cho em, cứ mãi thời gian, tối nay chúng ăn thịt kho tàu nhé!"

 

Ngôn Lăng cuối cùng cũng lộ một chút ý , dè dặt gật đầu:

 

“Được thôi, nhưng nhiều thịt thế , ăn thịt kho tàu thì ngấy quá, còn món nào khác ?"

 

“Thịt băm chiên xù?

 

Thịt hấp bột gạo?

 

Thịt khâu nhục?

 

Xá xíu?

 

Khoai tây hầm thịt?

 

Em ăn cái nào?

 

Thịt nhiều, thể chọn thêm vài món."

 

Mục Chu hào phóng .

 

 

Loading...