Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 413

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:52:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trình Tiếu Tiếu dọa sợ, cái liếc mắt đó của Mục lão gia t.ử khí thế mạnh, nhưng cô nghĩ đến sự cam lòng của , dựa cái gì Đỗ Diệu Tuyết thể hì hì nhận lấy lời chúc phúc và sự ngưỡng mộ của khác?”

 

Đó là xây dựng tiền đề bóc lột cô !

 

nghiến răng, lắp bắp một nữa.

 

Sắc mặt Mục lão gia t.ử trầm xuống, dì Trương dìu ông ở bên cạnh cũng cảm thấy khó tả, chuyện chứ?

 

Làm ủy khuất con gái ruột, chỉ vì đứa con riêng?!

 

Có giỏi thì lấy đồ của chính !

 

Đảm bảo ai gì!

 

Khổ nỗi ông như , thật sự khiến gì cho .

 

Mục lão gia t.ử tự nhiên cũng nghĩ , ông quản chuyện sính lễ của hồi môn , là Hạ Tiểu Nga xử lý, dù cũng là cháu trai, ông tuổi tác cũng lớn , lo nổi nhiều như , ngờ bên trong còn ẩn tình như thế .

 

Thấy Trình Tiếu Tiếu phẫn nộ buồn bã, ông thở dài một tiếng:

 

“Xin cháu, là ông quản trong nhà, nhưng chuyện nên lớn chuyện, thế , cháu cứ về , chuyện để ông xử lý, ông đảm bảo sẽ để cháu chịu thiệt!"

 

Trình Tiếu Tiếu tự nhiên là tin, vội vàng gật đầu:

 

“Dạ."

 

lau nước mắt, nhỏ giọng :

 

“Ông Mục, thật đó ba con và Đỗ Diệu Tuyết bọn họ thương lượng, là định chia một nửa của hồi môn ông nội để , để cho chị gái con cho chị , nhưng chị gái con thông minh hơn con, đòi hết , ông đưa cho chị một tờ danh sách của hồi môn, khiến ba con dám giấu riêng, đều đưa cho chị hết ."

 

Mục lão gia t.ử:

 

“..."

 

Nếu ông tuổi già sức yếu, răng, lúc đều hận thể nghiến răng kèn kẹt.

 

Đứa con trai lão Trình để , thật sự là bảo vệ quá mức , càng ngày càng hồ đồ!

 

Thấy sắc mặt Mục lão gia t.ử tức giận đến mức càng lúc càng khó coi, Trình Tiếu Tiếu dám ở lâu, vội vàng chạy .

 

Lúc ngoài vặn thấy cặp vợ chồng mới cưới Mục Trạch và Đỗ Diệu Tuyết đang tiễn hai vị khách cuối cùng.

 

Nhìn thấy cô , thần sắc Đỗ Diệu Tuyết chút áy náy, chút vi diệu, lập tức gọi cô :

 

“Tiếu Tiếu, chị——"

 

“Hừ!"

 

Trình Tiếu Tiếu hừ lạnh một tiếng, căn bản thèm để ý, trực tiếp xông ngoài.

 

Đỗ Diệu Tuyết thất vọng cụp mắt, ngược Mục Trạch mặt đen :

 

“Con bé trở nên giống Ngôn Lăng ?

 

Chẳng lễ phép gì cả!"

 

Đỗ Diệu Tuyết đó tim đập thình thịch, luôn cảm thấy chút hoảng hốt.

 

Vừa nãy Trình Tiếu Tiếu nhà là để gì?!

 

Chưa đợi cô phản ứng, liền thấy dì Trương đanh mặt tới:

 

“A Trạch, Diệu Diệu, lão gia t.ử gọi hai đứa qua đó."

 

“Mục lão gia t.ử tìm bọn họ?!"

 

Dự cảm lành trong lòng Đỗ Diệu Tuyết ngày càng sâu, cảm thấy Trình Tiếu Tiếu đến mức đó chứ?

 

Chuyện của hồi môn cô cũng là bất đắc dĩ, nể tình cô bao nhiêu năm nay luôn chăm sóc cô bé, Trình Tiếu Tiếu đều nên đem chuyện đ.â.m tới mặt lão gia t.ử chứ?

 

Nhìn Mục Trạch, ý thức gì, ngược :

 

“Đi, chúng xem ông nội, chắc chắn là ông nội chuẩn quà cưới cho chúng ."

 

Mục Chu kết hôn, lão gia t.ử trực tiếp mua một căn nhà mới cho bọn họ, còn bao luôn cả đồ nội thất bên trong, tiền quả thực ít, riêng tư chắc chắn cũng cho thêm.

 

Anh kết hôn, lão gia t.ử chỉ cho một ngàn năm trăm đồng, là để sinh hoạt phí cho gia đình nhỏ của bọn họ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-413.html.]

So thì ít hơn khá nhiều.

 

Bây giờ là định bù đắp cái khác ?

 

Bị như , Đỗ Diệu Tuyết ngược còn hoảng loạn như thế nữa, trấn tĩnh bản , theo.

 

Mục lão gia t.ử tuổi cao, leo cầu thang, nên ở tầng một.

 

Cửa phòng mở hé, Mục Trạch dẫn Đỗ Diệu Tuyết đẩy cửa , liền ngẩn , bên trong còn ba Mục Trạch là Mục Xương Thuận, Hạ Tiểu Nga.

 

Trong lòng cũng chút nghi hoặc, nhưng vẫn :

 

“Ông nội, ông tìm bọn con ạ."

 

Đỗ Diệu Tuyết dịu dàng :

 

“Ông nội."

 

Mục Xương Thuận, Hạ Tiểu Nga cũng thắc mắc, bọn họ , lão gia t.ử cũng thèm để ý đến bọn họ.

 

ai dám gì.

 

Gia trưởng dù già chăng nữa thì vẫn là uy tín nhất.

 

Đợi Mục Trạch bọn họ , Mục lão gia t.ử lúc mới đặt cuốn sách trong tay xuống, ngẩng đầu về phía bọn họ, ngữ khí nhanh chậm hỏi một câu:

 

“Con dâu gả , mang theo nhiều của hồi môn lắm nhỉ."

 

Lời thốt , ngoại trừ Mục Trạch, ba khác sắc mặt đều biến đổi.

 

So với nền tảng gia tộc, nhà họ Trình từng là một phương hào phú tự nhiên là ở , chỉ là hiện tại tình huống khác biệt, đồ đạc thể lấy , nhưng Trình lão gia t.ử để nhiều như , mấy .

 

chuyện , thể đem mặt lão gia t.ử !

 

Sắc mặt Hạ Tiểu Nga trắng bệch, căng thẳng nắm lấy cánh tay chồng, Mục Xương Thuận sắc mặt cũng mấy , Đỗ Diệu Tuyết càng lập tức kinh ngạc ngẩng đầu, khi xác định nhầm, trái tim đột ngột đập mạnh liên hồi, chột đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

 

vội vàng cúi đầu, căn bản dám lão gia t.ử.

 

Chỉ Mục Trạch là tình hình, thắc mắc :

 

“Ông nội, ông cái gì ạ?"

 

Mục lão gia t.ử liếc một vòng, đại khái liền là tình hình thế nào, thấy cháu trai còn ngơ ngác, lạnh :

 

“Ba cháu, vợ cháu, nhạc phụ nhạc mẫu của cháu, để cho của hồi môn nhiều hơn một chút, đem của hồi môn lão Trình để cho con bé Tiếu Tiếu lấy sang đây!

 

Cháu rốt cuộc là cưới , là cưới Tiếu Tiếu?"

 

“Ba!"

 

Mục Xương Thuận da đầu tê dại, vội vàng gọi một tiếng.

 

Sao thể như ?

 

Mục lão gia t.ử quát lên:

 

“Anh đều mặt mũi để , còn thể ?!"

 

Người đàn ông gần năm mươi tuổi, trực tiếp mắng đến mức mặt già đỏ bừng, dám hó hé gì.

 

Hạ Tiểu Nga càng một chút động tĩnh nào.

 

Mục Trạch :

 

“Tất nhiên là Diệu Diệu , ông nội ông đùa gì ?

 

Bọn họ thể đem của hồi môn của Tiếu Tiếu lấy sang đây?"

 

Anh thích Đỗ Diệu Tuyết đến mấy cũng đối với Trình phụ mà , Trình Tiếu Tiếu mới là con gái ruột, thể chứ?

 

nghĩ đến Trình Tiếu Tiếu đây luôn quan hệ cực với Đỗ Diệu Tuyết, thái độ đối với cô ngày hôm nay, thật chắc chắn như nữa.

 

Mục lão gia t.ử thấy , nghiêm mặt :

 

“Dù cũng ngốc đến mức hết thu-ốc chữa, như , tối nay đem của hồi môn của Tiếu Tiếu trả !

 

Mặt mũi của lão già đều các mất hết , đồ chuột nhắt thiển cận, đồ của một đứa bé gái mà cũng cướp!"

 

 

Loading...