Ngôn Lăng nhịn :
“Ồ, xem .”
“Cô ?”
Mục Chu mong chờ hỏi một tiếng.
Ăn cơm xong đến giờ cũng mới đến hai giờ, thời gian còn sớm mà.
Ngôn Lăng nhướng mày:
“Anh ?”
Mục Chu chính sắc:
“Cũng hẳn, chỉ là...”
Giọng càng ngày càng nhỏ:
“Đó chẳng là... nhà tương lai của hai ?”
Ngôn Lăng nghiêng đầu:
“Hả?
thấy nha, gì cơ?”
Mục Chu:
“...”
Anh đầu thấy Ngôn Lăng đầy ý , lòng mềm nhũn, ho nhẹ một tiếng, lúc nào cũng thế?
Dường như lúc ở bên đều luôn , thực sự là... quá thích nhỉ?
Anh hừ một tiếng, so đo việc cô cố ý trêu chọc nữa:
“Cô ?”
“Đi!”
Ngôn Lăng gật đầu.
Đương nhiên .
Nơi cô ở , tự nhiên xem cho kỹ.
Mục lão gia t.ử hành động cũng khá nhanh, ông quen rộng, mang ơn ông càng nhiều, đ.á.n.h tiếng một cái là một nhóm qua giúp đỡ.
Đóng đồ nội thất tủ kệ, quét vôi ve, bận rộn ngớt.
Sửa sang nhà cửa thời cơ bản đều một khuôn mẫu, phòng khách lớn, phòng ngủ nhỏ, đây là quy định sẵn , tường chịu lực đổi , Ngôn Lăng qua xem một chút, cũng với họ về kiểu dáng tủ cũng như một phòng việc các loại.
Những thứ còn họ tự mua.
Mục lão gia t.ử định ngày cưới chút gấp, vốn dĩ thể trực tiếp ở đây, giờ chắc chắn qua bên cha Mục Chu ở một thời gian .
Ngôn Lăng lo lắng về việc ở chung với cha chồng, khó chung sống đến mấy thì khó bằng nhà họ Trình?
Và thể nuôi dạy một tính tình thẳng thắn như Mục Chu thì chắc hẳn cũng khá .
Lúc Mục Chu đang bàn bạc với thợ mộc, đóng thêm một cái kệ để để dụng cụ bếp, bàn bạc xong, dậy liền chú ý tới ánh mắt của Ngôn Lăng.
Tim đập thình thịch nhanh hơn, che giấu tiến gần hỏi:
“Cô như gì?”
Ngôn Lăng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-409.html.]
“Vì trai mà.”
Mục Chu:
“!”
Thế là tiếp theo thợ mộc dù hỏi cái gì, cũng chỉ gật đầu thôi.
Cách ngày cưới còn bảy ngày, Mục Chu đưa Ngôn Lăng về nhà một chuyến.
Vì nên bà con lối xóm bạn bè quả nhiên đều kéo tới, giống như ăn tiệc , hai ba mươi , nếu bình thường Mục Chu trổ tài vài món cũng tàm tạm, kết hôn, đám bạn bè đó cứ hùa , hai bàn tiệc, mười mấy món ăn đều do một xào.
May mà còn giúp chuẩn nguyên liệu, nếu còn t.h.ả.m hơn.
Ngôn Lăng cũng coi như hiểu vì Mục Chu thích về nhà .
Thực ở bên ngoài sống khá tự tại.
Mẹ Mục Chu, Tần Kiều tính tình cũng khá , cũng bảo con dâu mới trổ tài vài chiêu, lúc bạn bè trêu chọc còn bảo vệ Ngôn Lăng, để cô bếp:
“Đi , Mục Chu nhà một trong bếp là đủ , thể để cả hai cùng , định để các hưởng thụ chắc?”
Những khác đành thôi, chuyển sang chuyện khác.
Nhìn chung, bữa cơm ở Mục gia khá vui vẻ.
Sau khi mắt là chờ đợi đến ngày cưới.
Ngày cưới của Đỗ Diệu Tuyết và Mục Trạch đến sớm hơn Ngôn Lăng và Mục Chu hai ngày.
Vào tối ngày cưới, sính lễ nhà họ Mục đưa và của hồi môn Trình gia chuẩn gửi qua , chủ yếu là sợ phô trương quá mức dòm ngó.
Và ngày hôm hai kết hôn, cả nhà họ Trình đều đang bận rộn.
Từ sáng bắt đầu dọn dẹp trong ngoài nhà, buổi trưa mời bạn bè ăn cơm, họ hàng bên phía Đỗ gia cũng tới, Ngôn Lăng trực tiếp ngoài ăn, ở nhà.
Buổi chiều bắt đầu dọn đồ, trời tối bèn do cha Trình và Trình Gia Ngôn hai chuyển đồ qua, chủ yếu chuyển một thứ quý giá.
Lúc dọn đồ , tất cả đều đang giúp đỡ, bao gồm cả Trình Tiếu Tiếu.
Ngôn Lăng ngoài vệ sinh, thấy dáng vẻ bận rộn vui vẻ của họ, liếc mắt một cái, Trình Tiếu Tiếu xách một món đồ nhỏ chuẩn mang xuống, thoáng thấy cô , cố ý huých vai Đỗ Diệu Tuyết, đắc ý:
“Chị Diệu Diệu, của hồi môn của chị nhiều quá !
Cha đưa nhiều như , cũng đưa nhiều, buổi trưa em thấy bà ngoại chị cũng đưa ít nha~ Đến lúc đó của hồi môn của ai đó chắc chắn bằng .”
Nói xong cô còn liếc cái rương đỏ lớn mà Trình Gia Ngôn đang ôm.
Nặng trịch, cũng bên trong là cái gì.
Đỗ Diệu Tuyết cô đến mức vui mừng ngượng ngùng, cứ chằm chằm cái rương trong tay Trình Gia Ngôn, ánh mắt mong chờ, khác với sự đơn thuần của Trình Tiếu Tiếu, cô tự nhiên của hồi môn dôi từ mà , cô .
Chỉ là tình cảnh của cô khác, Hạ Tiểu Nga dễ chung sống, chỉ thể nhận lấy tiền , nghĩ thầm cô ở Mục gia chắc chắn gả hơn Tiếu Tiếu , giúp đỡ Tiếu Tiếu nhiều hơn coi như bù đắp là .
Ngôn Lăng dừng bước, tự nhiên Trình Tiếu Tiếu đang mỉa mai , từ chối của hồi môn của cha Trình, trong mắt ngoài đó là từ chối một khoản tiền lớn.
Chỉ là cô thực sự ham, vì thế thong thả :
“Thật sự là khá nhiều đấy, nhưng may mà ông nội để cho ít, nếu sớm lấy về tay thì khoản của hồi môn dành cho e là ai đó cướp mất , may quá may quá, chỗ còn thiếu đó Đỗ Diệu Tuyết cô bù đắp thế nào nhỉ?
Lần cướp của ai đây?”
Đỗ Diệu Tuyết từ lúc cô mở miệng nụ biến mất, đến câu cuối cùng, gò má ửng hồng chuyển sang trắng bệch, kinh hãi cô:
“Cô!
Cô bậy!”