Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 402

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:49:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Đại Đầu xì một tiếng:

 

“Cậu đúng là dát vàng lên mặt , trù nghệ đến mấy cũng bằng đám đầu bếp chúng ?”

 

Đang , mắt đảo một vòng:

 

“Hay là để cô trổ tài thử xem?”

 

Mục Chu chút suy nghĩ, đồng ý luôn:

 

“Không vấn đề gì.”

 

Đối tượng của trông vẻ thích , yêu cầu đơn giản thế chắc chắn vấn đề gì , dù khi kết hôn, cô chắc chắn sẽ thường xuyên nấu cơm nhỉ?

 

Nghĩ , trong đầu Mục Chu hiện lên hình ảnh Ngôn Lăng thường xuyên xuất hiện ở tiệm cơm, cũng như phần lớn thời gian đều đến ủng hộ sạp hàng nhỏ của , đột nhiên chút chắc chắn.

 

Sẽ thật sự trúng phận đầu bếp nấu ăn của chứ?

 

Mục Chu nghiến răng, !

 

Anh thích mỗi ngày cứ rập khuôn xào rau ở tiệm cơm, về nhà còn nấu cơm cho vợ !

 

Phải để đối tượng của !

 

“Hắt xì!”

 

Ngôn Lăng xuống xe buýt hắt một cái.

 

Chẳng lẽ ai đang mắng cô?

 

Chắc cũng chỉ nhà họ Trình thôi.

 

Cô tiếp tục trong, tuy rằng nhà tìm , nhưng sắp kết hôn , cũng thể dọn ngoài, .

 

Nào ngờ đến Trình gia.

 

Đã thấy một thanh niên tuấn tú xông tới, mặt đen :

 

“Ngôn Lăng, cô lập tức với ông nội , cô gả cho lão Tứ.”

 

Ngôn Lăng:

 

“?”

 

Cô ngỡ ngàng:

 

“Liên quan quái gì đến ?”

 

Mục Trạch thần sắc khựng , ngay đó càng thêm tức giận, ở Trình gia một bụng chuyện về Ngôn Lăng, nhút nhát yếu đuối như vẻ bề ngoài, thực tế tính cách tệ hại, ngờ mở miệng đáng ghét như , chán ghét :

 

“Cô xứng với lão Tứ ?

 

Ông nội hồ đồ, cô cư nhiên cũng thật sự hổ mà khó khác, ép lão Tứ cưới cô?”

 

Mỗi xem mắt hôm đó, tối đến Mục Trạch đều sẽ ngoài, muộn mới về để tránh đụng mặt Ngôn Lăng, dù hôn ước ban đầu nên đặt đầu , chỉ là thích là Đỗ Diệu Tuyết, cho nên cũng bằng lòng.

 

Kết quả tối qua về nhà, Ngôn Lăng trúng Mục Chu , bên phía ông cụ đang hưng phấn bảo cha lão Tứ ngày mai qua ăn cơm, hai nhà bàn bạc chuyện kết hôn.

 

Mục Trạch nhất thời ảo não cực kỳ, bản là tránh thoát , vốn tưởng rằng Ngôn Lăng là sắc mặt, cho dù mấy đứa em trai phía đến xem mắt, cô cũng thể hiểu bọn họ hề tình nguyện.

 

Nào ngờ thật sự thể mặt dày mà hố lão Tứ?!

 

Hắn tin liền qua đây, chỉ là hôm qua quá muộn, buổi sáng Ngôn Lăng nhà, thế nên đặc biệt buổi trưa qua đây chờ, chỉ hy vọng cô thể điều một chút, với ông nội là buổi xem mắt tối qua thành.

 

Ngôn Lăng nào quản nghĩ gì, những lời hạ thấp như , thần sắc lạnh xuống, giọng sắc lẹm:

 

chuyện liên quan quái gì đến ?!

 

Tại xứng?

 

Nhà họ Mục là hoàng quốc thích?

 

Hay là thần tiên trời?

 

Cao quý đến ?

 

Người bình thường đều xứng chắc?!”

 

Cô từng chữ từng câu rõ ràng, Mục Trạch cô phản bác trực diện chút chật vật, nhất là những lời của cô quá nhạy cảm, nhất thời dọa mặt trắng bệch, giải thích.

 

Tuy nhiên còn kịp mở miệng, Ngôn Lăng ngắt lời:

 

“Còn nữa, khi đến đây tìm , hỏi qua ý kiến của Mục Chu ?

 

Sao bằng lòng?”

 

“Mục Chu còn lên tiếng, cần ở đây mở miệng, đúng là hoàng đế vội, thái giám vội!”

 

Mặt Mục Trạch đang trắng bệch trực tiếp nhục đến đỏ bừng, vội vàng :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-402.html.]

“Nó thể bằng lòng ?!

 

gọi điện thoại cho nó ngay đây!”

 

Ngôn Lăng hếch cằm:

 

“Đi mà gọi!”

 

Mục Trạch hậm hực xoay , Trình gia cũng điện thoại, qua, Đỗ Diệu Tuyết lập tức đẩy đẩy Trình Tiếu Tiếu, Trình Tiếu Tiếu hiểu ý, chỉ vị trí đặt điện thoại:

 

“Ở đây ở đây.”

 

Mục Trạch sải bước qua, vẫn nhớ phương thức liên lạc của mấy em, nhanh gọi .

 

Đợi bên gọi Mục Chu tới, lập tức hỏi:

 

“Buổi xem mắt tối qua, ông nội chuẩn hôn sự cho chú, chú thật sự bằng lòng ?

 

Lão Tứ, nếu chú bằng lòng, cả nhất định sẽ giúp chú.”

 

Mục Chu:

 

“?”

 

Trong giọng của đầy vẻ thắc mắc:

 

“Em bằng lòng mà, thế?

 

Ngôn Lăng đồng chí mà, cả, ánh mắt của vấn đề, đừng đổ thừa cho em, chuyện định , như danh tiếng của đồng chí nữ cũng , lời đừng với khác nhé.”

 

Thời buổi ống rò âm nghiêm trọng, giọng của Mục Chu trực tiếp vang lên oang oang trong phòng khách Trình gia.

 

Mọi đều thấy rõ ràng.

 

Đặc biệt là Mục Trạch còn hùng hổ, đang chằm chằm Ngôn Lăng:

 

“?!”

 

“Chú cái gì?!

 

Chú thể bằng lòng ?”

 

Người nhà họ Trình cũng ngỡ ngàng, ngơ ngác, Đỗ Diệu Tuyết tự nhiên cúi đầu.

 

Lần nữa hỏi chuyện , đặc biệt còn là ngữ khí , Mục Chu cũng vui:

 

“Em là em bằng lòng, cũng là em đồng ý , đồng chí nữ mới với ông nội, đừng bậy bạ hỏng danh tiếng của cô .”

 

Triệt để nhận Mục Chu đang gì, Mục Trạch:

 

“...”

 

Hắn chật vật dời mắt , dám Ngôn Lăng.

 

Phòng khách im lặng như tờ.

 

Chỉ Ngôn Lăng Mục Trạch cúp điện thoại, phát một tiếng lạnh.

 

Mục Trạch nhất thời càng thêm ngượng ngùng.

 

tự cho là đúng, nghĩ tới lão Tứ sẽ thích Ngôn Lăng, sẽ đồng ý đính hôn với cô, dẫn đến việc xảy hiểu lầm .

 

Quá mức ngượng ngùng, ngược .

 

Đỗ Diệu Tuyết thấy vội :

 

“Lăng Lăng, xin cô, chuyện là do A Trạch bốc đồng, tạ với cô, hy vọng cô đừng để bụng.”

 

Lòng Mục Trạch ấm áp, cảm kích Đỗ Diệu Tuyết.

 

Ngôn Lăng lạnh:

 

“Lòng hẹp hòi, chút lời xin , đủ để để bụng .”

 

Mặt Đỗ Diệu Tuyết cũng đỏ lên, bất lực cầu cứu cha Trình và Trình Gia Ngôn.

 

Trình Gia Ngôn há miệng, Ngôn Lăng liếc mắt một cái, khỏi nghĩ đến chuyện tối qua, im lặng cúi đầu, thôi , chuyện nên xen .

 

Sắc mặt cha Trình đổi thất thường, đang nghĩ gì, nhưng cũng gì.

 

Ngược là Mục Trạch thấy trong lòng khó, bất mãn :

 

“Vậy cô còn thế nào?

 

Không thì đ.á.n.h một trận !”

 

“A Trạch!”

 

Mí mắt Đỗ Diệu Tuyết giật nảy, vội vàng gọi một tiếng.

 

 

Loading...