Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 399
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:49:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nằm thoải mái ?"
Một câu nhẹ bẫng, dường như chút cảm xúc nào nhưng tràn đầy vẻ chế nhạo.
Ngôn Gia Ngôn bỗng chốc bừng tỉnh, nhận tình hình hiện tại, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đột nhiên đỏ bừng, vội vàng bò dậy.
Cử động va chạm đến phần xương cụt thương, đau đến mức kìm nén biểu cảm, nhe răng trợn mắt.
Đỗ Diệu Tuyết dậy ngay từ khoảnh khắc thấy Ngôn Gia Ngôn ngã, lúc vội vàng chạy tới.
Ngay cầu thang từ lên thấy biểu cảm của Ngôn Gia Ngôn, trong lòng bỗng chốc xẹt qua một tia vi diệu, bước chân cũng còn vội vã như nữa.
dù thế thì mặt cô vẫn là vẻ hốt hoảng và quan tâm nhất trong mấy :
“Anh cả, ?
Có thương ở ?
Có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút ?"
Ngôn Gia Ngôn thấy Đỗ Diệu Tuyết bèn vội nén đau, giữ vững biểu cảm, lắc đầu :
“Không ."
Ngôn Tiếu Tiếu, cha Ngôn, Trâu Bình và những khác cũng chạy lên.
Ngôn Hi Văn chút sợ Ngôn Lăng , dám la hét như nữa, ngoan ngoãn nép bên cạnh Trâu Bình.
Ngôn Tiếu Tiếu cũng há hốc mồm kinh ngạc.
Vốn dĩ cô cả trút giận cho , kết quả cả còn đ.á.n.h, dù chạy lên nhưng cô cũng dám lên tiếng.
Cha Ngôn trái nổi giận, hét lên:
“Ngôn Lăng, cô ý gì hả?
Ở nhà bá đạo thì thôi , mà còn dám tay đ.á.n.h ?!"
Ngôn Lăng lười biếng nhướn mí mắt:
“Vậy cha thế nào?"
Mấy nhà họ Ngôn:
“..."
Ngay cả Trâu Bình - vốn luôn kiềm chế tính khí để kế - cũng nhịn mà méo xệch cả mặt.
Người quá kiêu ngạo !
Quá đáng giận !
bọn họ thật sự thể gì Ngôn Lăng.
Đến cả Ngôn Gia Ngôn là một đàn ông trưởng thành mà cô vật là vật thì mấy còn càng là đối thủ của cô.
Hơn nữa chuyện đ.á.n.h mất mặt bao, nếu truyền ngoài thì chẳng còn mặt mũi nào mà đường nữa.
Cha Ngôn và những khác gì nữa, nhưng Ngôn Gia Ngôn thì chịu.
Trong ấn tượng của , Ngôn Lăng là một đứa trẻ nhút nhát rụt rè, hiện tại vật một cái cũng lập tức đổi ký ức của , ngược vì những hành động của Ngôn Lăng vô cùng tức giận, trực tiếp đưa tay giữ , quát mắng dữ dội:
“Thế nào ?
Đương nhiên là xin !"
Lần chuẩn , nhất định sẽ cô đ.á.n.h ngã nữa.
Anh thực sự nắm lấy cánh tay Ngôn Lăng.
Tuy nhiên nhanh đó, cổ tay Ngôn Lăng xoay chuyển, theo là một lực mạnh.
Trong lúc kịp phản ứng, họ trơ mắt Ngôn Gia Ngôn lảo đảo chân một cái, đột nhiên đổ về phía , khoảnh khắc tiếp theo cổ tay bẻ ngược lưng.
“A!"
Ngôn Gia Ngôn kêu t.h.ả.m một tiếng, khuôn mặt đỏ bừng tận mang tai.
“Xì."
Ngôn Lăng khẽ một tiếng, giơ chân đạp một cái, đá văng ngoài.
Ngôn Gia Ngôn lực xung kích cho lao mạnh về phía , trực tiếp đè lên Đỗ Diệu Tuyết ở ngay chính diện.
Mọi :
“!
“
“A!"
Đỗ Diệu Tuyết hốt hoảng kêu lên một tiếng.
Ngôn Gia Ngôn cũng luống cuống tay chân:
“Xin , cố ý ..."
Cha Ngôn, Trâu Bình và những khác vội vàng đỡ hai họ dậy.
Đỗ Diệu Tuyết đỏ mặt, chút khó xử.
Ngôn Lăng khoanh tay lạnh lùng , đợi bọn họ đều dậy mới từ tốn :
“Còn nữa ?"
Ngôn Gia Ngôn:
“..."
Cha Ngôn:
“..."
Những khác càng tự nhiên dời mắt chỗ khác.
Mẹ nó chứ, đ.á.n.h mà!
Người thanh niên trẻ khỏe duy nhất trông vẻ đ.á.n.h mà trụ nổi một chiêu của cô, thì còn loạn cái nỗi gì nữa!
Ngôn Lăng lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-399.html.]
“Đã thế thì tất cả thành thật một chút cho .
Làm vui thì sẽ cho tất cả đều vui.
Vốn dĩ coi là thì đừng ở đây thực hiện quyền lợi của , mấy xứng !"
Nói xong cô phòng.
Tiếp theo là tiếng khóa cửa vang lên.
Bên ngoài hành lang phòng, những nhà họ Ngôn ai tính nấy, sắc mặt đều vô cùng khó coi.
Ngôn Tiếu Tiếu cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, sắc mặt đen sì của cha và trai, trong lòng thấy lạnh lẽo sốt ruột:
“Chẳng lẽ cứ để cô kiêu ngạo như ?!"
Sắc mặt Ngôn Gia Ngôn càng thêm u ám, lên tiếng.
Cha Ngôn thở dài một tiếng, :
“Thôi thôi, nếu thì còn thế nào nữa?
Không bao lâu nữa nó sẽ gả , ."
Ngôn Tiếu Tiếu ấm ức bĩu môi:
“Ai nhà họ Mục cưới cô chứ?"
Đã lâu như mà cũng chẳng ai trúng cô .
Cô cầu cứu sang Đỗ Diệu Tuyết, đây là hy vọng duy nhất của cô , chị Diệu Diệu vốn luôn thông minh.
Đỗ Diệu Tuyết nhận ánh mắt đó, do dự một lát.
Đợi cả nhà xuống lầu , cô mới nhỏ giọng :
“Cha , nếu phía nhà họ Mục thành, thể giới thiệu cho em gái một phù hợp ạ?
Nhà máy của chúng nhiều công nhân như mà?"
Mắt cha Ngôn sáng lên:
“Con đúng đấy!
Nhà họ Mục cần nó thì những nhà khác kiểu gì chả cần, chỉ của hồi môn đó thôi là họ sẽ đồng ý ngay."
“Diệu Diệu, con thật thông minh."
Đỗ Diệu Tuyết ngượng ngùng :
“Cũng là Tiếu Tiếu cầu xin con nên con mới chợt nghĩ thôi ạ, dù cứ như thế thì đều thoải mái."
“Con sai, cha cũng gả đứa trẻ , hiềm nỗi nhà họ Mục trúng."
Cha Ngôn lắc đầu :
“Ngày mai cha sẽ hỏi chị Đại Từ."
Chị Đại Từ là bà mai nổi tiếng ở khu tập thể của họ, tác hợp cho nhiều cặp vợ chồng trẻ, hiện tại đều sống khá , danh tiếng cũng vang dội.
Đỗ Diệu Tuyết thấy cũng thêm gì nữa, thời gian cũng muộn nên lên lầu.
Ngôn Tiếu Tiếu nãy giờ, vui vẻ theo, khoác tay cô vẻ đắc ý:
“Chị Diệu Diệu, chị thật thông minh, quá lợi hại luôn.
Ước gì chị nghĩ sớm hơn một chút, nếu thì cũng cần cô hành hạ lâu như ..."
Ngày hôm .
Vì đang nung nấu ý định gả đứa con nghịch t.ử , cha Ngôn quyết định buổi trưa đến căng tin ăn cơm.
Bởi vì chị Đại Từ thích ăn ở căng tin nhà máy, nơi thấy nhiều trẻ tuổi nhất.
Chỉ là khi tiếng chuông tan vang lên, cha Ngôn từ văn phòng bước thấy chị Đại Từ vẻ mặt nhiệt tình đón lên:
“Chủ tịch Ngôn!"
Cha Ngôn:
“?"
Tim ông giật nảy một cái, chẳng lẽ là đến cầu hôn ?
chuyện hôn sự của Đỗ Diệu Tuyết là điều ngầm hiểu, phía Ngôn Lăng cũng luôn xem mắt với nhà họ Mục, tổng thể nào là cầu hôn cho Ngôn Tiếu Tiếu chứ?
Chỉ thấy chị Đại Từ híp mắt :
“Chủ tịch Ngôn, chút chuyện với ông, chúng về văn phòng nhé?"
Cha Ngôn thuận theo tự nhiên văn phòng.
Chỗ ai khác, chị Đại Từ trực tiếp :
“Ông cụ Mục nhờ đến cầu hôn cho con gái lớn nhà ông đây!"
Nghe thấy lời , cha Ngôn bừng tỉnh đại ngộ, :
“Là chuyện hôn sự của Diệu Diệu và Mục Trạch hai đứa nhỏ đó ?
Cụ thể thế nào?"
Tuy nhiên hỏi xong thấy chị Đại Từ ông một cách cạn lời.
Làm cha Ngôn cũng thấy khó hiểu.
Chị Đại Từ bực :
“Con gái lớn của ông là ai mà bản ông còn ?
Lão Ngôn, cũng là kẻ đáng ghét, chỉ là Đỗ Diệu Tuyết rốt cuộc vẫn đổi họ.
Hiện tại ông cụ Mục là cầu hôn cho thằng tư nhà ông - Mục Chu, cầu cưới con gái lớn nhà ông là Ngôn Lăng!"
Bà xong còn bĩu môi một cái.
Thảo nào cái đứa nhỏ đó khi về luôn lầm lũi một , chẳng bao giờ thấy cô thiết với nhà.
Người cha cũng là một lão già hồ đồ, con gái lạc ở ngoài bao nhiêu năm như , chịu bao nhiêu tủi nhục, vất vả lắm mới trải qua gian nan mà trở về , mà cha coi con gái kế như con đẻ, chuyện gì là nghĩ ngay đến con gái kế tiên.