“So với mấy ở thì khác biệt, ít vài phần vẻ thư sinh, thêm vài phần cảm giác sức mạnh, đặc biệt là cơ bắp ở cánh tay nổi lên, chiếc áo sơ mi mặc chút chật.”
Ngôn Lăng nở nụ thiện, tới xuống bên cạnh ông cụ Mục, đưa hộp cơm qua:
“Ông nội Mục, cháu ít bánh ngọt, ông nếm thử xem?"
Ông cụ Mục híp mắt gật đầu:
“Được, để ông nếm thử."
Ông nếm thử một miếng để ủng hộ, còn khá là kinh ngạc:
“Ngon quá!"
Ngôn Lăng mím môi .
Ông cụ Mục ăn giới thiệu đứa cháu nội bên tay trái:
“Lăng Lăng, đây là thằng tư nhà ông - Mục Chu.
Tuy so với mấy thì nó ít triển vọng hơn một chút, nhưng nó cũng đang đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh, tay nghề nấu nướng giỏi.
Đây là thứ nó mang về cho cháu, gọi là bỏng ngô, cái thứ nước ngoài ăn mà, nhưng ngọt lịm, mấy cô bé các cháu chắc chắn là thích ăn."
Nói đoạn, ông đưa đĩa bỏng ngô đặt bàn ăn đến mặt Ngôn Lăng, chỉ sợ cô ngại dám lấy.
Ngôn Lăng chút ngạc nhiên.
Dường như trong ký ức, thằng tư nhà họ Mục là một đầu bếp, chỉ là nguyên chủ cũng chỉ gặp những khác của nhà họ Mục những dịp như ngày Tết, lúc đó với phận là vợ của Mục Trạch, cô cũng tiện chằm chằm mấy đứa em họ, mặt mũi thực đều quen.
cô ngờ một đầu bếp cả loại đồ ăn vặt , hơn nữa càng cảm thấy quen thuộc hơn.
Cô ăn hai hạt bỏng ngô.
Hương vị...
Y hệt cái túi cô mua đường về tối qua.
Khóe miệng Ngôn Lăng giật giật, qua một nữa.
Có lẽ nhận , Mục Chu mất tự nhiên ném một miếng bánh ngọt Ngôn Lăng miệng, ngả , ú ớ :
“Ông nội, chẳng ông cũng thích ăn ?
Đây là đĩa thứ hai , may mà hôm nay cháu mang về nhiều."
Nói xong tỉ mỉ thưởng thức hương vị miếng bánh trong miệng, chân mày khẽ động, hương vị đúng là tệ, xem hai sai, cô gái nấu nướng.
“Cút cút cút, hẳn hoi cho ông, cháu cái bộ dạng của cháu xem, chả khác gì một tên lưu manh."
Ông cụ Mục vui quở trách.
Mục Chu nhún vai, cũng chẳng thèm để ý.
Vốn dĩ cũng ôm hy vọng gì buổi xem mắt , đặc biệt là bây giờ đối phương là một kẻ đầu cơ trục lợi, thì càng thể nào , quan tâm mấy thứ đó gì?
điều ông cụ Mục tức điên lên:
“Thôi bỏ , cháu bếp nấu cơm ."
“Được thôi."
Mục Chu tính dậy, cũng quên lẩm bẩm một câu:
“Gọi cháu về chỉ để nấu cơm cho ông thôi đúng ?
Chẳng cho cháu chút lợi lộc gì cả."
Lời dứt, ông cụ Mục trực tiếp ném chiếc gậy chống trong tay .
Mục Chu linh hoạt đón lấy, gian xảo:
“Không trúng !"
Ông cụ Mục:
“..."
Mục Chu đắc ý nhướng mày, định trêu ông nội thêm chút nữa thì chợt thấy cô gái đang bên cạnh ông nội với ánh mắt mang theo ý , gò má nóng lên một cách tự nhiên, vội vàng ném gậy chống xuống, sải đôi chân dài ba bước thành hai bước trong bếp.
Ông cụ Mục mà đau cả mắt, sang Ngôn Lăng.
Đứa trẻ mười mấy ngày gặp xinh lên ít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-395.html.]
Nhìn xem , tóc uốn qua ?
Độ xoăn nhẹ quá phô trương như những ông từng thấy, nhưng vặn cho dung nhan của cô thêm phần tinh xảo.
Làn da trắng hơn , “nhất bạch che bách ", thêm đó là chiếc váy dài xinh đang mặc , trông còn xinh hơn cả những cô gái ở khu tập thể .
Không hổ là cháu gái của bạn già của ông.
Trong lòng ông cụ Mục cảm thán, càng thêm yêu quý, tiếc nuối, buổi xem mắt ước chừng hỏng , thằng tư đứa nhỏ chẳng vững vàng chút nào, thằng năm còn thì càng vững vàng hơn...
Cũng chẳng mấy đứa cháu ngoại của ông ai đến cưới .
Tâm trạng ông cụ Mục phức tạp, nhưng mặt vẫn híp mắt, hỏi han tình hình của Ngôn Lăng ở trường học.
Nghe cô thi xong, ông còn mong chờ hỏi:
“Đề bài khó ?
Thằng tư cái thằng nghịch ngợm đó lúc nhỏ thích học hành, đòi học nấu ăn từ sớm."
Ngôn Lăng trong trẻo :
“Không khó ạ, cháu nhàn rỗi việc gì , ngày qua ngày chỉ thể học tập thôi, đều học đầu cả nên tự nhiên thấy khó."
“Đứa trẻ ngoan."
Ông cụ Mục khen ngợi:
“Làm lỡ dở cháu ."
Nếu chuyện đ.á.n.h tráo suốt bao nhiêu năm như , thì cô là một đứa trẻ xuất sắc đến nhường nào?!
Đương nhiên hiện tại cũng xuất sắc .
Trong lòng ông cụ Mục thầm mắng thằng cháu đích tôn xúi quẩy , rằng đây Lăng Lăng ngầm đồng ý chuyện , nếu Mục Trạch phản ứng quyết liệt thì cũng đến nỗi như bây giờ.
Ngôn Lăng trong lòng ông cụ Mục còn hy vọng gì việc rước cô về nhà họ Mục, cô vẫn trò chuyện với ông cụ như thường lệ.
Nói đoạn, cô liền ngửi thấy mùi hương tỏa từ từng món ăn một.
Đặc biệt đều là kiểu dáng món ăn của vùng Tứ Xuyên, Hồ Nam.
Hạ Tiểu Nga hôm nay thằng tư về, cần lo lắng, cũng gặp Ngôn Lăng, nên ngoài từ sớm.
Đợi đến lúc gần xong mới về, cửa cái mùi nồng nặc kích thích cho hắt liên tục:
“Hắt xì!"
“Thằng tư, con đang món gì thế?
Sao mà nồng thế?"
“Làm xong thì ngay thôi."
Trong bếp Mục Chu lười biếng đáp một câu.
Hạ Tiểu Nga nhíu mày:
“Cái thằng , càng ngày càng mất lịch sự."
Lẩm bẩm xong, định chào hỏi ông cụ Mục, ai ngờ ngẩng đầu lên liền thấy cô gái xinh trong phòng khách, kinh ngạc sững sờ.
Mất vài giây mới thông qua những đường nét ngũ quan nhiều đổi, chỉ là trông tinh xảo hơn mà nhận , là Ngôn Lăng!
Bà theo bản năng :
“Con đúng là dậy thì thành công đấy."
Ngôn Lăng cong mắt :
“Chỉ là ăn diện lên một chút thôi mà."
Mặc dù khá đáng ghét, nhưng ông cụ Mục là , trong vài gặp gỡ hiếm hoi, đối phương gây sự thì cô cũng sẵn lòng giữ vẻ lịch sự.
Hạ Tiểu Nga nghĩ , ngược nụ của cô cho cả thoải mái.
Lúc đầu bà phản đối hôn sự, chủ yếu là cảm thấy con trai giống như một món quà đem tặng, tiếp theo là cảm thấy Ngôn Lăng xứng với con trai .
Một cô con dâu xinh , ngay cả bà là chồng thì ngoài cũng thấy mất mặt.
Trong cùng một tình huống, Đỗ Diệu Tuyết rõ ràng ưu tú hơn nhiều.
mới bao lâu mà Ngôn Lăng trổ mã xinh như thế , nếu thêm một thời gian nữa e là Đỗ Diệu Tuyết cũng so sánh xuống mất.