“Sau nữa... sẽ phụ bếp riêng cho , nấu những món ăn của riêng .”
Thật là khiến đố kỵ quá mất!
Sự náo nhiệt trong bếp Ngôn Lăng , nhưng bữa ăn cuối cùng cũng diễn êm .
Nước lê ngọt lịm nhưng ngấy, ngoại trừ nóng thì nhược điểm gì khác.
Cô uống xong, cái lưỡi mặn xoa dịu, thoải mái học lớp buổi tối.
Lần thời gian về khu tập thể thậm chí còn đủ dùng.
chương trình lớp 8 dù cũng thú vị hơn lớp 7 một chút, đến mức khiến cô quá buồn chán, vẫn thể .
Giữa hai tiết học nghỉ mười phút.
Ngôn Lăng buồn chán ngáp ngắn ngáp dài.
Vì đến muộn nên Hứa Mai buộc cạnh cô đang chăm chỉ ghi chép, học thuộc trọng tâm.
Thấy dáng vẻ lười biếng của Ngôn Lăng, cô đắn đo một hồi lâu, cuối cùng vì lương tâm nên nhắc nhở:
“Cậu đừng lãng phí thời gian, tháng chỉ còn mười ngày nữa là đến kỳ thi ."
Nhất là cô gái trông lạ mặt, chắc là học sinh mới giữa kỳ.
Nhìn quần áo mặc cũng khá nhưng thực tế da dẻ thô ráp, tóc tai khô xơ, chắc là lớn lên ở nông thôn.
Thời buổi thể đến học bổ túc đêm, một là gia đình đột ngột phất lên, hai là lấy chồng.
Hứa Mai tuổi của cô vẻ lớn hơn một chút, chắc là kết hôn , còn là lấy chồng giàu, nhà chồng tiền nên chu cấp cho học để nâng cao bản .
Tiền nhà chồng bỏ , nếu học chắc chắn nhà chồng sẽ tức giận cho xem.
Ngôn Lăng :
“Không , đều hiểu hết ."
Hứa Mai hâm mộ trợn tròn mắt:
“Cậu thực sự hiểu hết ?!"
“ ."
Ngôn Lăng gật đầu, thấy cô cũng ý nên cũng bụng :
“Nếu chỗ nào hiểu, thể hỏi ."
Hứa Mai dứt khoát đưa vở ghi chép qua, chỉ một câu hỏi sai mới ghi:
“Câu hiểu."
Ngôn Lăng liếc mắt một cái là trong lòng đáp án, cầm b-út chì giảng giải tư duy giải đề cho cô một .
Chỉ là giảng xong thấy Hứa Mai mắt hoa đầu váng, suy nghĩ một lát, cô bèn bổ sung thêm vài bước cơ bản, giảng chi tiết hơn.
Lần Hứa Mai hiểu, lập tức cảm ơn cầm b-út tự bài.
Những thể đến trường đêm đều là những đây học, chỉ để xóa mù chữ, nâng cao bản , nhưng về bản chất vì đây từng tiếp xúc với bài vở nên nền tảng yếu.
Tiến độ ở trường đêm nhanh hơn học bình thường nhiều, ít theo kịp.
Ngôn Lăng thấy cô giải đề đúng nên phiền nữa.
Rất nhanh tiết học thứ hai cũng bắt đầu.
Đến chín giờ rưỡi tối, lớp học kết thúc, những học thành nhóm hai ba bạn.
Hứa Mai vì đối phương giúp đỡ nên cũng nhiệt tình hỏi hướng nhà cô.
cô sống ở khu tập thể nhà máy thiết điện thì liền từ bỏ, đồng thời vô cùng ngưỡng mộ.
Nơi đó vốn nổi tiếng là “khu nhà giàu".
Ngôn Lăng chào tạm biệt bạn học mới quen, giờ vặn còn một chuyến xe buýt cuối cùng.
Cô vốn định lên xe luôn, nhưng hai bước thì thấy ở đầu hẻm một sạp hàng, một mùi hương hạt dẻ rang đường đậm đà bay tới.
Nhìn thời gian, còn mười phút nữa xe buýt mới tới, cô dứt khoát sải bước tới đó.
“Cho cháu một phần hạt dẻ rang đường."
Ngôn Lăng :
“Bao nhiêu tiền ạ?"
“Năm hào."
Chàng thanh niên đang việc ngẩng đầu lên, xúc một xẻng hạt dẻ đưa qua, lúc thuận tay nhận tiền mới ngẩng đầu lên.
Nhìn một cái, sững .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-385.html.]
Đây là vị khách đen đủi trong bữa tối ?
Tên tiểu thương thêm một cái, Ngôn Lăng cũng để tâm.
Ánh mắt đối phương bình thường, chuyện gì lộn xộn là .
Mua xong hạt dẻ, Ngôn Lăng đợi một lát thì xe buýt tới.
Về đến nhà họ Trình muộn , chỉ là lúc dùng chìa khóa mở cửa thì phát hiện cửa khóa trái từ bên trong.
Đây là cố ý?
Hay là quên mất vẫn còn một về?
Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu, giây tiếp theo Ngôn Lăng bắt đầu tìm một viên gạch bắt đầu đập cửa:
“Đùng đùng đùng——" tiếng viên gạch đập cửa vang dội như sấm đ.á.n.h.
Lập tức đ.á.n.h thức những trong nhà.
ai cử động ngay lập tức.
Trâu Bình ồn đến đau đầu, bất mãn lẩm bẩm:
“Chẳng là khóa cửa ?"
“Chắc là mang chìa khóa."
Cha Trình cũng vui, đẩy đẩy Trâu Bình:
“Bà mở cửa cho nó ."
Trâu Bình thở dài một tiếng, đành bò dậy, nào ngờ tiếng đập cửa càng lúc càng lớn, cuối cùng trực tiếp “Rầm!" một tiếng, đúng khoảnh khắc bà bước khỏi cửa phòng, cửa mở tung.
Trâu Bình ở tầng một, vặn thấy ánh trăng tràn khi cánh cửa phá tung, cùng với thiếu nữ ở cửa.
Bà ngây , cũng nhịn mà tức giận.
Thời đại chẳng trò giải trí gì, mười giờ ngủ hết , đ.á.n.h thức vô cớ như ai mà chẳng vui, giọng cũng cao lên nhiều, bất mãn :
“Cô cái gì !
Có chìa khóa còn đập cửa cái gì?!"
Ngôn Lăng phủi tay vứt viên gạch trong tay xuống.
Vừa nãy đập đập một hồi, ổ khóa cửa lỏng , thế là cô càng dùng sức hơn, ngờ mở thật.
Cô nhún vai:
“Con mang chìa khóa , nhưng khóa trái cửa mà."
Trâu Bình:
“...
Thế cô bằng cách nào?"
Ngôn Lăng nhe răng , trông vô cùng vô tội:
“Phá hỏng ổ khóa cửa thì thôi ạ."
Trâu Bình:
“???"
Ngôn Lăng lên lầu.
Trong lòng Trâu Bình hoảng hốt, cánh cửa lớn đang mở toang, bước nhanh tới kiểm tra.
Nhìn một cái, mắt bà tối sầm , quả nhiên ổ khóa cửa đó đang treo lỏng lẻo bên , còn biến dạng nữa, dùng !
Thế chẳng là mở toang cửa cả đêm ?!
Mặc dù khu tập thể bảo vệ chuyên trách, nhưng những chuyện trộm cắp vặt bao giờ thiếu.
Luôn chằm chằm nhà ai lẻn lấy thứ gì đó, khu tập thể lớn như , điều tra cũng khó.
Đêm nay đừng hòng ngủ yên !
Mặt Trâu Bình tức đến xanh mét, mắng , nhưng đầu thấy bóng dáng đang tắm , bà chút chột .
Bà tưởng là cửa khóa, dù cha Trình cũng nhắc nhở một câu là Ngôn Lăng học trường đêm về.
Bà cũng khóa cửa.
lúc tối, bà thấy con gái từng qua phía một .
Lúc đó nghĩ gì.