Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:48:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngôn Lăng xong liền tổng kết:

 

“Cô nhiều nhưng từng nghĩ đến việc đổi bản đúng ?"

 

Trịnh Tĩnh Hoa vội vàng gật đầu:

 

!"

 

Trước khi kết hôn cô cũng sống như , lúc đó vui vẻ nhưng cô hiểu tại khi kết hôn cuộc sống như chỉ trích.

 

Mà Ngôn Lăng , vô cùng bình thản đưa kết luận:

 

“Vậy thì cô hãy đổi khác ."

 

Trịnh Tĩnh Hoa khổ bất lực:

 

“Mẹ chồng mà dễ đổi như thì như thế , còn chồng nữa..."

 

hết câu nhưng ý tứ cũng tương tự như .

 

Ngôn Lăng híp mắt :

 

“Con mà, ích kỷ, nhất định sống thoải mái mới , sống thoải mái thì sẽ đổi hoặc việc khiến thoải mái.

 

Ví dụ như ở trong làng, giặt giũ nấu nướng đều thuận tiện, thế là đổi sang một môi trường sống khác.

 

Nếu một ngày, chồng khiến vui, thì sẽ đổi một chồng khác."

 

Trịnh Tĩnh Hoa:

 

“!"

 

Ngôn Lăng áy náy :

 

“Ngại quá, đây là thói quen sinh hoạt cá nhân của , bởi vì thể kiếm tiền, thể tự ăn cơm, thể tự nấu cơm, cách khác cho dù chỉ một cũng thể sống , cho nên ngoại trừ tính mạng của bản , những thứ khác đều thể đổi .

 

Cái thì cái đến, cái gọi là kịp thời dừng lỗ."

 

“Tất nhiên thể chịu đựng hậu quả từ những việc , ví dụ như những lời đàm tiếu chẳng hạn."

 

Thấy cô kinh ngạc đến mức vẫn gì, Ngôn Lăng mím môi , lời hôm nay quá , chỉ là cô từng xem qua cốt truyện.

 

Trong cốt truyện, Trịnh Tĩnh Hoa khi tên khốn Ngôn Tân Hoa bắt nạt, mặc dù vấn đề gì lớn nhưng Đàm Dao ý đồ châm chọc khiêu khích khiến danh tiếng tổn hại, nhà chồng cô càng khó dễ cô , cũng chọn ly hôn .

 

Chỉ là trong những ngày tháng khi ly hôn, Trịnh Tĩnh Hoa chịu đủ dày vò, trạng thái lúc ly hôn vô cùng .

 

Cho nên cô mới những lời như , nếu thể giúp kịp thời dừng lỗ thì cũng coi như một việc công đức, nếu , Trịnh Tĩnh Hoa cảm thấy mạo phạm thì cũng cả.

 

Bạn bè thêm một bớt một cũng ảnh hưởng gì.

 

Cô vỗ vỗ vai Trịnh Tĩnh Hoa:

 

đây."

 

Ngôn Lăng rời , nhanh ch.óng bước trong tiệm.

 

Lúc đang là giờ cao điểm, cha Ngôn và Ngôn Tiền Tiến đều tới giúp đỡ, cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, cô cũng vội vàng giúp một tay.

 

Để Trịnh Tĩnh Hoa ở một góc râm mát, hồi lâu vẫn lấy tinh thần.

 

Trong tiệm.

 

“Đây, hai phần lương bì của chị đây."

 

Ngôn Lăng động tác nhanh nhẹn trộn xong một phần lương bì đóng gói đưa qua.

 

Vị khách đối diện lập tức nhận lấy, nếm thử một miếng , vị chua chua cay cay khiến cô lập tức thấy vô cùng thỏa mãn, :

 

“Bà chủ ơi, buổi sáng thể chút món nước dùng , buổi sáng lạnh lắm , tay nghề nhà chị thế , mì nước chắc chắn sẽ ngon lắm."

 

Ngôn Lăng theo bản năng đáp :

 

“Buổi sáng chúng mở cửa ."

 

Vị khách ngỡ ngàng:

 

“Không mở á?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-369.html.]

 

Đâu , ——"

 

“Khụ khụ!"

 

Mẹ Ngôn đột ngột ho khanh khách một tiếng cắt ngang lời vị khách .

 

Vị khách ngơ ngác một chút nhưng thấy Ngôn rõ ràng là về chuyện nên liền , tiếp tục nữa, bưng phần đồ ăn của rời .

 

Động tác tay Ngôn Lăng ngừng nhưng mắt về phía Ngôn.

 

Mẹ Ngôn phụ trách việc thêm đồ ăn kèm như đậu khô kho cho khách, công việc tính là quá bận rộn, rõ ràng là đang rảnh rỗi nhưng vẫn mặt dám sang phía .

 

Cô hiểu rõ mỉm , vô cùng bình thản tiếp tục công việc kinh doanh tiếp theo cho đến khi đợt khách cao điểm nhất buổi trưa rời , chỉ còn vài vị khách lẻ tẻ cần quá nhiều nhân lực nữa.

 

Để Lý Xuân Nê ở chào hỏi, Ngôn Lăng về phía nhà họ Ngôn:

 

“Mọi buổi sáng cũng mở cửa ?"

 

Mẹ Ngôn vô cùng chột cúi đầu, dám hé răng.

 

Cha Ngôn ánh mắt đảo liên hồi né tránh, Ngôn Tiền Tiến gãi gãi đầu, thầm giấu nên thành thật :

 

“Chủ yếu là bọn cảm thấy buổi sáng để trống cũng phí, dù cái cũng mệt lắm."

 

Việc nhập hàng đều Ngôn Lăng thỏa thuận xong xuôi, do Ngôn Tiền Tiến xử lý, còn món lương bì, mì lạnh bình thường là do Ngôn và những khác xử lý.

 

Khi Ngôn Lăng dần dần buông tay, cần đến cô cũng thể kinh doanh .

 

Người nhà họ Ngôn liền cân nhắc, buổi sáng thời gian dài như , rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, chi bằng cứ thử mở cửa một chút xem .

 

Không ngờ mới mở phát hiện .

 

Ngôn Lăng tức đến bật , cô cho mở cửa buổi sáng là vì nghĩ họ quá mệt mỏi, kết quả là đám cứ nhất quyết đòi .

 

Nếu như , cô :

 

“Thế thì thôi, buổi tối sẽ mở cửa nữa."

 

Mọi :

 

“Không , ..."

 

Cái vẻ mặt đau xót đó cứ như là cắt thịt của họ .

 

Ngôn Lăng dở dở , thấy họ kiên quyết như , cô trầm ngâm một lát :

 

“Vậy con sẽ tìm thêm một nữa tới giúp , buổi trưa và buổi tối sẽ phiên nghỉ ngơi."

 

Lúc cao điểm mấy đều chút bận rộn xuể, huống hồ còn cộng thêm ca việc buổi sáng nữa, nhất định thuê thôi.

 

Người nhà họ Ngôn còn phản đối nhưng Ngôn Lăng liếc mắt một cái là họ dám nữa.

 

Ngay chiều hôm đó, Ngôn Lăng liền đạp xe trở về làng, tìm chị Trương, hỏi chị bằng lòng tới giúp một tay .

 

Chị Trương vui mừng khôn xiết, ở trong làng với tư cách là phụ nữ sở trường và kiến thức gì, một công việc là quá khó khăn.

 

Cơ hội ở ngay mắt, chị trực tiếp đồng ý luôn, hẹn ngày hôm sẽ .

 

Ngôn Lăng thành nhiệm vụ, ở nhà chị Trương một lát, thấy gần đến thời gian chuẩn mở cửa hàng buổi chiều mới đạp xe trở về.

 

Lúc thời gian là năm giờ chiều, các con phố đủ loại hàng rong đều quân.

 

Ngôn Lăng đạp xe tới phố chính là thể ngửi thấy từng đợt hương vị quen thuộc nhưng hương vị đó mặc dù quen thuộc nhưng chút khác biệt.

 

Tùy ý liếc một cái, một chủ sạp đang chiên một đống khoai tây sợi, khá nhiều vị khách đang chờ ở sạp, mùi thơm nức mũi, chính là phôi t.h.a.i của món khoai tây răng sói mà lúc Ngôn Lăng định nhưng vẫn !

 

Lại sang sạp hàng tiếp theo, bánh nếp chiên vàng đều hai mặt.

 

Sạp tiếp theo nữa, nấm kim châm và các loại thực phẩm khác cũng xuất hiện.

 

Đi sâu bên trong thêm chút nữa còn bán đùi gà, từng chiếc đùi gà lớn nướng mỡ màng bóng loáng, rắc thêm hạt thì là và các loại gia vị khác khiến ít nỡ bước .

 

Ngôn Lăng cũng lẳng lặng bước tới:

 

“Ông chủ, cho năm cái đùi gà."

 

 

Loading...