Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 368
Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:48:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Chiêu:
“...
Em đúng là chị ruột thật đấy."
Ngôn Lăng khiêm tốn :
“Cũng tàm tạm thôi, chỉ một chút xíu ruột thịt thôi."
Giang Chiêu thầm, lật ôm lòng:
“Đừng lo lắng cho nó nữa, lo lắng cho , mất bao nhiêu ngày ôm em ..."
Ngôn Lăng:
...
Cũng nhất thiết tỏ vẻ đáng thương như .
Nói cứ như thể khi về nhà ngày nào cũng bao nhiêu , bù đắp những ngày thiếu thốn đó .
Ngày hôm , hai rời .
Ngôn Lăng mệt mỏi suốt một đêm nên thể dậy tiễn Giang Chiêu và những khác.
Đợi đến lúc ngủ dậy gần mười hai giờ .
Trong nhà yên tĩnh lạ thường, Cẩu Đản và Nha Đản chắc là đến cửa tiệm , Bì Đản chắc cũng Ngôn đưa đến nhà trẻ từ sáng sớm.
Ngôn Lăng lười biếng thức dậy, Giang Chiêu thì chẳng ai nấu cơm cho cô nữa, thì dứt khoát đến tiệm mà ăn.
Cô tìm một chiếc mũ đội lên, mặt trời quá gắt, ch.ói đến mức mở nổi mắt.
Vừa mới khỏi cửa thoáng thấy Đàm Dao đen nhiều đang quẩy gánh trở về, cái dáng vẻ nặng trịch đó chắc là đậu phụ thiết bản bán bao nhiêu.
Đàm Dao thấy cô cũng tỏ vô cùng tự nhiên.
Vốn dĩ còn đang chậm rãi như thể mệt rã rời, nhưng khi bốn mắt thì lập tức tăng tốc, vèo một cái qua cửa 30.
Ngôn Lăng xoa xoa cằm, suy đoán:
“Đây là do thời tiết quá nóng nên bán nữa ?”
Ngôn Lăng chỉ là tự suy đoán thôi.
Cô lười, lúc Giang Chiêu ở nhà buổi tối cũng sẽ dày vò, buổi sáng liền dậy nổi, đợi đến khi dậy cũng sẽ trực tiếp đường tắt đến cửa tiệm của mà cố tình vòng qua khu vực gần trường cấp hai nên tình hình bên đó.
cũng khá trùng hợp, ngoài gặp Trịnh Tĩnh Hoa ở nhà bên cạnh.
Sắc mặt cô lắm, lúc bước chân vội vã, thấy Ngôn Lăng mới nở một nụ :
“Cô đến tiệm ."
Ngôn Lăng:
“ , qua đó xem , cô sớm thế?"
Mặc dù cô dậy muộn, thong thả ăn cơm nhưng lúc cũng mới mười hai giờ, nhân viên bán hàng ở hợp tác xã cung tiêu nghỉ trưa đến hai giờ, vẫn thể ở nhà ngủ một giấc trưa mà.
Trịnh Tĩnh Hoa :
“Không ở đằng đó nữa."
Nói đoạn cô vô tình liếc Ngôn Lăng một cái.
Lúc Ngôn Lăng mới chuyển đến trông còn chút đầy đặn, là nuôi dưỡng bởi một gia đình sống .
Lúc đầu cô đến nhà tặng bánh bao, Trịnh Tĩnh Hoa thực sự còn tưởng cô lấy chồng nữa .
Dù ba đứa trẻ đó trông lớn như , qua là con ruột của cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-368.html.]
Không ngờ cô kết hôn từ lâu .
Mặc dù cô cố tình ngóng nhưng một từ trong làng tới như Đàm Dao, cộng thêm việc cô quan hệ với đám bà cụ , cho nên chồng Trịnh Tĩnh Hoa cũng ít chuyện.
Xét thấy đầu gặp mặt, chồng cô Ngôn Lăng mắng một trận nên bà vô cùng ngứa mắt với cô , thường xuyên ở nhà về những chuyện ngóng .
Nào là chồng đầu tiên của Ngôn Lăng ch-ết, bây giờ là em chồng của chồng cũ cô , vả đầu kết hôn cô kế ...
Trịnh Tĩnh Hoa cũng cố ý nhưng cũng , chính là càng hiểu rõ thì càng ngưỡng mộ.
Hoàn cảnh của Ngôn Lăng mà đặt lên khác chắc chắn sẽ như thế .
Bây giờ Ngôn Lăng mở cửa hàng , nhà đẻ đều tới giúp đỡ, bản cô trái thảnh thơi, cũng cha chồng, ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh.
Nghe trong nhà họ, quần áo của ba đứa trẻ đều là do chúng tự giặt, còn về đàn ông Giang Chiêu nữa, dường như càng phục tùng răm rắp.
Thỉnh thoảng cô còn thể thấy chồng chỉ trích Ngôn Lăng, bắt đàn ông của phục vụ , từng thấy vợ nào lười biếng như .
Lười thì lười thật nhưng Ngôn Lăng sống thoải mái mà!
Ngay cả bây giờ mở cửa hàng, bình thường chắc chắn bận rộn đến mức , Ngôn Lăng duy chỉ vài ngày đầu là gầy một chút, đó cái sắc mặt đó trắng trẻo hồng hào, thậm chí còn xinh hơn, ai thấy cũng thốt lên một câu, tuyệt đối là ngày tháng sống sung túc.
Trịnh Tĩnh Hoa tự giác là phụ nữ thời đại mới, công việc của riêng , ngày thường cũng cố gắng ăn diện cho bản , chồng là do cô tự yêu đương mà , cả hai đều công việc, lẽ cuộc sống .
Kết quả là khí trong gia đình luôn hòa hợp, cho đến khi sự xuất hiện của Đàm Dao phá vỡ sự hòa hợp , dẫn đến việc cô suốt ngày chồng chê bai, chị dâu chèn ép, chồng lúc đầu còn thể an ủi , bây giờ cũng mất kiên nhẫn .
Hôm nay buổi trưa cô định ngủ trưa nhưng lúc ăn cơm chồng bóng gió chỉ trích cô lãng phí, sống qua ngày, suốt ngày ăn diện lòe loẹt.
Cô tức giận nhưng thể tùy tiện mắng chồng, trở về phòng than vãn với chồng, vốn dĩ là để cầu xin một chút an ủi, ai ngờ chồng mất kiên nhẫn bảo cô im miệng .
Tim Trịnh Tĩnh Hoa nguội lạnh, tức quá nên mới chạy ngoài.
Vừa chạy ngoài thấy Ngôn Lăng, so sánh một chút, cô càng cảm thấy tủi hơn.
Ánh mắt của Trịnh Tĩnh Hoa quá đỗi rõ ràng, Ngôn Lăng tự nhiên là chú ý tới , nghĩ đến việc cô cũng giống như nguyên chủ cùng cảnh ngộ nên liền dịu dàng hỏi:
“Có chuyện gì ?"
Trịnh Tĩnh Hoa hỏi như , những cảm xúc vốn còn thể kìm nén bỗng chốc bùng phát, hốc mắt đỏ, lạch cạch lạch cạch hết :
“Họ dựa cái gì mà chứ?
cũng phiền gì đến họ, vả công việc của ở ngay hợp tác xã cung tiêu mà!
Xung quanh đều là hàng xóm láng giềng quen cả, thể cái gì, suốt ngày đem so sánh với cái cô Đàm Dao nhà bên cạnh , cô nào là kiếm tiền, còn ăn diện, là phụ nữ !
Lúc đầu chồng còn an ủi , bây giờ đều mất kiên nhẫn với , tức ch-ết ..."
Ngôn Lăng đợi cô phát tiết xong mới vỗ vỗ vai cô , ôn tồn hỏi:
“Cuộc sống cô cảm thấy vui ?"
Cảm xúc kích động của Trịnh Tĩnh Hoa giọng bình thản dẫn dắt cũng bình tĩnh một chút, nghiêm túc suy nghĩ một lát gật đầu:
“Vâng, vui."
Ngôn Lăng :
“Vậy cô cảm thấy cô thế nào mới thể vui vẻ ?"
Trịnh Tĩnh Hoa chút ngơ ngác, từng ai với cô như cả, cô nhất thời cũng phản ứng kịp.
Cha mặc dù thương yêu cô nhưng cũng hỏi cô thế nào mới thể khiến cô vui vẻ, họ quan tâm nhiều hơn đến việc đại cục.
Cô về than vãn, cha sẽ an ủi, cũng sẽ bảo cô nhẫn nhịn, đợi con sẽ thôi, đợi chồng qua đời sẽ thôi, đợi phân gia sẽ thôi...
Cô mím môi, suy nghĩ hồi lâu, mãi cho đến khi sắp tới gần hợp tác xã cung tiêu, cô dừng :
“ hy vọng chồng thể đừng yêu cầu như , cuộc sống của riêng , hy vọng chồng thể an ủi , thể giúp đỡ , hy vọng..."