“Đều là tiền lẻ, thỉnh thoảng tờ một tệ cũng coi là tờ tiền mệnh giá lớn .”
nhiều tiền như , khi đếm xong, tổng vẫn nhiều, Cẩu Đản dõng dạc :
“Năm mươi lăm tệ sáu hào bảy xu!"
Chỉ một buổi trưa mà kiếm nhiều như !
“Hít——" Mọi hít một khí lạnh, nhưng trong lòng dâng lên một luồng nhiệt huyết.
Ngôn Tân Hoa đỏ mặt, phấn khích :
“Vậy nếu là giá gốc thì chẳng một buổi trưa hơn một trăm tệ ?!
Đợi buổi tối chúng mở cửa tiếp, chừng một ngày kiếm hơn hai trăm tệ!"
Mẹ Ngôn bật :
“Con ngốc ?
Đây là giảm giá một nửa mới nhiều thế , nếu là giá gốc thì mấy nỡ mua như chứ?"
“Cũng , thể nhiều thế thì cho dù khôi phục giá gốc cũng sẽ giảm quá nhiều ."
Giang Chiêu an ủi.
Cái thu nhập thực sự khiến cũng thấy kinh ngạc.
Tâm thế của Ngôn Lăng còn hơn:
“ , hơn nữa tệ nữa cũng , dù sống là ."
Cô nghĩ sẽ lỗ tiền, chỉ là vấn đề kiếm nhiều ít thôi.
Mẹ Ngôn đồng tình lắc đầu:
“Vẫn nỗ lực thêm chút nữa, thấy sủi cảo hấp hôm nay bán khá chạy đấy, lúc con chỉ ba món thì ít quá, chúng cứ sủi cảo hấp hàng ngày , hơn nữa món mì trộn thịt băm lúc con cũng ngon lắm, còn ..."
Ngôn Lăng:
“...
Con lười lắm."
Mẹ Ngôn cuống lên:
“Để , con dạy , cho."
“Thôi ."
Ngôn Lăng nhún vai, vô cùng hào phóng:
“Vừa , cha , cha cứ giúp con một tay, con sẽ trả tiền công cho cha .
Anh cả, chị dâu cả, hai tới cũng , thì con khéo thể nghỉ ngơi."
Nằm mà kiếm tiền chẳng hơn .
Mấy nhà họ Ngôn , chút động lòng.
Việc kinh doanh của Ngôn Lăng kiếm tiền, họ tới giúp đỡ thì suy cho cùng vẫn kiếm nhiều hơn ruộng chứ?
Đặc biệt là Ngôn Tân Hoa, tròng mắt cứ như bóng đèn , tỏa sáng lấp lánh.
Tiếc là chị hai chẳng thèm nhắc đến tên !
Điều khiến tức giận!
Tuy nhiên dám nổi giận.
Ngược Ngôn hễ nghĩ đến ruộng đất ở nhà là vội vàng lắc đầu:
“Không , , thể đều tới hết , và chị dâu cả con tới thôi, cha con và cả, em trai con cứ ở nhà ruộng , nếu thì công điểm, lương thực, đến lúc đó tự mua lương thực thì chẳng kinh tế chút nào..."
Nghĩ đến ruộng đất ở nhà, Ngôn Tiền Tiến cũng tiếc nuối gật đầu:
“ , thể bỏ ruộng , cứ để chị dâu cả con tới ."
Lý Xuân Nê vội vàng gật đầu:
“Vâng, em sẽ việc chăm chỉ ạ."
Khóe miệng Ngôn Lăng giật giật:
“Được thôi."
Ngôn Tân Hoa ỉu xìu, ruộng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-367.html.]
Muốn theo chị hai ăn sung mặc sướng cơ!
Sợ con gái vui, Ngôn dịu giọng :
“Hơn nữa việc đồng áng bận rộn cũng chỉ vài tháng đó thôi, thời gian khác họ cũng thể tới giúp con một tay mà, miễn phí luôn!"
Ngôn Lăng bật :
“Mẹ , con gì chứ?"
Cả nhà trò chuyện một lát, Ngôn Lăng liền giục họ lên lầu nghỉ ngơi.
Thời điểm nhà cửa đều là những ngôi nhà lầu hai ba tầng tự xây từ những năm , cái cửa tiệm cô mua vặn hai tầng.
Tầng một dùng để kinh doanh, tầng hai dùng để nghỉ ngơi, đều cô trang xong xuôi, định bụng để cho trông tiệm ở, lúc khéo thể cho nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi đến ba giờ chiều, dậy tiếp tục việc, chuẩn cho việc mở cửa hàng lúc năm giờ chiều.
Có đợt khách nóng hổi lúc buổi trưa, buổi chiều tuy ít một chút, nhiều dân làng ở thị trấn trở về , nhưng cũng ít .
Bận rộn xong là hơn bảy giờ tối, bộ đồ đạc đều bán hết, còn sót một chút nào.
Buổi chiều kiếm hơn ba mươi bảy tệ một chút.
Nhìn chung, ở thời đại , doanh thu một ngày như thế vô cùng khả quan.
Nhìn mà Ngôn đều cân nhắc:
“Hay là sáng mai chúng cũng mở hàng ?"
Những thứ rõ ràng buổi sáng cũng thể ăn mà!
Tuy nhiên Ngôn Lăng kịch liệt từ chối.
Chẳng ai thể bắt cô dậy sớm .
Mẹ Ngôn:
“..."
Trái tim đau quá man.
Điều bất ngờ là doanh thu ngày thứ hai nhiều hơn ngày đầu tiên hai mươi tệ.
Ngôn Lăng cũng thấy khá lạ, tuy giảm giá một nửa nhưng đơn giá giảm 20% tăng lên , lẽ đến ủng hộ ít nhiều mới đúng, nhưng dường như giảm quá nhiều.
Dẫn đến việc vốn dĩ dự tính bảy giờ tối mới bán hết đồ thì hơn sáu giờ hòm hòm .
Trước khi đóng cửa, một vị khách chạy tới đòi hai phần lương bì xong mới :
“May mà mua hai phần cuối cùng, con gái lương bì gì đó chỗ bán ngon cực kỳ, cứ nằng nặc đòi ăn, đóng cửa sớm thế ?"
Mẹ Ngôn :
“Bà con lối xóm ủng hộ nên bán nhanh, trời nóng bức thế sợ đồ hỏng nên cũng dám chuẩn quá nhiều."
Người đàn ông trung niên nhận phần đầu tiên liền kịp đợi mà nếm thử một miếng, tán đồng gật đầu:
“Hương vị đúng là ngon thật, mùa hè ăn thì khéo, hèn chi con gái bạn học đều thích ăn."
Khiến Ngôn vui mừng nhiệt tình tặng thêm một miếng đậu khô kho:
“Lần tới nhé."
Đối phương cũng hớn hở rời .
Đợi đến ngày thứ ba, doanh thu mới giảm rõ rệt hơn, ít hơn ngày thứ hai một phần ba.
Khiến Ngôn lo lắng đến mức ăn ngon ngủ yên.
Ngày thứ tư doanh thu giảm thêm, nhưng còn giảm quá nhiều nữa, đó luôn duy trì định ở mức ba bốn mươi tệ một ngày, thỉnh thoảng ngày vượt quá năm mươi.
Tất nhiên so với bày sạp hàng thì chi phí mở cửa hàng tăng lên ít, chi phí nguyên liệu càng tăng lên, vì thế lợi nhuận ròng thực tế cũng chỉ hơn hai mươi tệ, nhưng cái lợi là thu nhập định, dầm mưa dãi nắng, trời mưa cũng cần tạm ngừng kinh doanh.
Khi công việc kinh doanh của cửa hàng quỹ đạo, cả nhà họ Ngôn và cha Ngôn liền trở về làng để việc, gì khác, ít nhất kiếm đủ công điểm lương thực cho từng bọn họ, như năm cần mua lương thực nữa.
Ngôn Tân Hoa để trong tiệm, giúp những việc nặng nhọc, ví dụ như lúc mua rau thì đạp xe vận chuyển rau chẳng hạn.
Lần Giang Chiêu nghỉ ngơi ở nhà đến ngày 20 tháng 6 tiếp.
Lần Ngôn Lăng bảo mang theo cả Ngôn Tân Hoa cùng.
Khác với , Giang Chiêu tự ngoài là đơn thương độc mã, để sai bảo vẫn hơn.
Tối hôm , Ngôn Lăng còn bí mật dặn dò:
“Nhất định để Ngôn Tân Hoa tái phát thói cũ, nếu thì dứt khoát đ.á.n.h gãy chân nó, để nó một trong bệnh viện nơi đất khách quê cảm nhận xem thế nào là gọi trời thấu gọi đất chẳng ."