Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 365

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:48:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chuyện xong, Trịnh Tĩnh Hoa cũng trì hoãn nữa, vội vàng .”

 

Lúc Ngôn Lăng mới thời gian quan sát kỹ Giang Chiêu.

 

Hơn nửa tháng gặp, đen ít, còn gầy nhiều.

 

Lúc ở nhà còn cô nuôi cho béo lên một chút, giờ thì tiêu tan hết .

 

chút xót xa, đưa chìa khóa qua:

 

“Anh về nghỉ ngơi ."

 

Giang Chiêu nhận:

 

“Em về cùng , ở một chán lắm."

 

“Đưa Cẩu Đản, Nha Đản về cùng nhé?"

 

Ngôn Lăng bảo đưa hai đứa trẻ về.

 

Giang Chiêu:

 

“Anh đưa chúng nó về gì?

 

Có ngủ cùng ."

 

Ngôn Lăng:

 

“..."

 

Cô hung hăng nhéo cái má một cái:

 

“Có thể đắn một chút hả."

 

Giang Chiêu nhướng mày , càng tỏ đắn.

 

Ngôn Lăng còn cách nào khác, bảo Ngôn Tân Hoa trông coi chỗ và hai đứa trẻ Cẩu Đản, Nha Đản, dẫn Giang Chiêu về nhà.

 

Vừa mới nhà, đàn ông lập tức đóng cửa, đó liền hôn tới.

 

Ngôn Lăng vội vàng bịt miệng :

 

“Không , , bẩn ch-ết , tắm rửa , còn râu ria cũng cạo nữa..."

 

Giang Chiêu sốt sắng đến đỏ cả mắt, kết quả là cô vẫn cho, hậm hực vò nát cô một trận cuống cuồng chạy tắm rửa.

 

Khóe miệng Ngôn Lăng giật giật, tìm quần áo mới may mang tới.

 

Chuyến coi như thể ...

 

Không qua bao lâu.

 

Ngôn Lăng tỉnh dậy, cảm thấy trời còn sớm nữa, ánh hoàng hôn rực rỡ rắc lên bệ cửa sổ, khí dường như cũng đổi màu sắc.

 

Người bên cạnh vẫn còn đang ngủ.

 

Chạy xe hơn nửa tháng nay chắc cũng mệt lả , về nhà còn dày vò nửa ngày trời, chỉ thể đúng là trong đầu những thứ thể miêu tả .

 

Bên ngoài tiếng động, tiếng chuyện trong trẻo của Cẩu Đản và Nha Đản thấp thoáng vang lên.

 

Ngôn Lăng nhanh ch.óng mặc quần áo, chỉnh đốn bản bếp nấu cơm.

 

Vừa mới tới nơi thì Cẩu Đản, Nha Đản và Ngôn Tân Hoa cũng về tới.

 

“Chị!"

 

Ngôn Tân Hoa cửa gào to:

 

“Hôm nay ăn gì thế chị?

 

Em đói sắp ch-ết ."

 

Ngôn Lăng:

 

“Ch-ết vẫn còn chuyện ?"

 

Ngôn Tân Hoa:

 

“...

 

Chị!"

 

Ngôn Lăng:

 

“Nói ít thôi, đây nhóm lửa."

 

Ngôn Tân Hoa bĩu môi, cũng dám phản kháng chị hai, đang định qua thì Nha Đản hăng hái tranh một bước:

 

“Mẹ, để con nhóm lửa cho ."

 

Cẩu Đản chậm một bước, quanh một chút, thấy trong chậu tắm của chú nhỏ chất đầy quần áo, lập tức chạy giặt quần áo.

 

Ngôn Tân Hoa trái , cảm thấy chẳng còn việc gì nữa, tìm một chiếc ghế thoải mái dựa , còn cầm quạt lên phe phẩy.

 

Bì Đản cũng lập tức lon ton chạy , hưởng chút gió mát, chạy bộ suốt quãng đường về nhà nóng quá mất.

 

Mấy ngày nay sửa sang nhà cửa cần giúp đỡ, Ngôn Tân Hoa liền ở đây, ngủ cùng Cẩu Đản, còn Bì Đản ngủ cùng Nha Đản.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-365.html.]

Tốc độ nấu cơm của Ngôn Lăng khá nhanh, chẳng mấy chốc năm món mặn một món canh nấu xong, đảm bảo ba món thịt, hai món chay, thêm một bát canh trứng hoặc canh bí đao gì đó.

 

Tỷ lệ khoa học, dinh dưỡng, hương vị cũng cực kỳ thơm ngon.

 

Giang Chiêu ngửi thấy mùi thơm, cái bụng đói meo bắt đầu kêu râm ran, mơ mơ màng màng theo mùi thơm , trong tay liền nhét một bát cơm.

 

Ngôn Tân Hoa mà thấy ghen tị, cũng chỉ rể mới hưởng cái đãi ngộ , chị hai phục vụ.

 

Ngôn Lăng giải thích, cũng chỉ một thôi, nể tình đang mệt mỏi.

 

Sau khi ăn cơm xong, những việc còn cũng cần cô .

 

Có Ngôn Tân Hoa ở đây, rửa nồi cũng cần đến cô nữa, vì thế Ngôn Lăng bắt đầu thu dọn những thứ mà Giang Chiêu mang về.

 

Quần áo bẩn vứt , còn vẫn còn khá nhiều.

 

Có những thứ đựng trong hộp thiếc, mạch nha, kẹo sữa thỏ trắng,... về mặt ăn uống, còn một bọc nhỏ đựng hai thỏi son màu sắc khác nhưng đều đỏ, cùng với chì kẻ mày, và mấy bộ váy dài xinh xắn.

 

Ngôn Lăng nhướng mày, còn cả những thứ ?

 

Đang thu dọn thì thấy một chiếc hộp sắt hề nhỏ.

 

Ngôn Lăng đang định mở xem thì Giang Chiêu bỗng nhiên giật lấy.

 

“Không cho xem ?"

 

Mặt Giang Chiêu đỏ:

 

“Bí mật."

 

Thôi .

 

Ngôn Lăng cũng ép buộc, cô cho phép bạn đời bí mật.

 

Tất cả đồ đạc sắp xếp xong, cuối cùng còn một trăm tệ.

 

Đây là tiền còn dư khi trả xe đạp, ngờ vẫn còn một trăm tệ, tính chuyến hơn nửa tháng kiếm ba trăm, quả nhiên là mối ăn lớn.

 

Cô mang những thứ tặng cho ba đứa trẻ qua cho bọn nhỏ, đồ của thì giữ , phân loại cất kỹ.

 

Giang Chiêu múc sẵn nước tắm, thái độ ân cần:

 

“Mau tắm , thời gian còn sớm nữa."

 

Ngôn Lăng im lặng một lát, rõ ràng mới sáu rưỡi!

 

Nếu là bình thường bày sạp hàng thì sáu giờ cũng mới chỉ mới kết thúc kinh doanh thôi.

 

Phía bên .

 

Giang Chấn cũng vặn trở về ngày hôm nay.

 

về muộn hơn một chút, bảy giờ tối, mang theo vẻ mệt mỏi rã rời trở về nhà.

 

Lần chạy xe mất bảy ngày, đối với một tài xế xe tải bình thường thì đây là một quãng đường dài .

 

Chỉ là khi trở về nhà, vợ luôn dành cho sự chăm sóc nhất, hôm nay trong nhà lộn xộn, bừa bãi.

 

Năm đứa con của đang ăn cơm nô đùa, thấy về liền ùa tới:

 

“Cha!"

 

“Cha, cha về !"

 

Giang Chấn ồn đến đau cả đầu, theo bản năng tìm Đàm Dao, kết quả là bếp thấy, phòng cũng , nhíu mày:

 

“Mẹ các con ?"

 

“Mẹ bán đậu phụ ạ!"

 

Đại Bảo là đầu tiên trả lời.

 

Bán đậu phụ?

 

Giang Chấn hiểu:

 

“Ở ?"

 

Anh tìm về.

 

Đại Bảo định thì thấy Đàm Dao đang quẩy gánh :

 

“Mẹ về đây."

 

Đàm Dao sững sờ, thấy cái bóng dáng mấy ngày nhà , tim liền đập thình thịch, đặt gánh xuống đón lấy:

 

“Anh về ."

 

Giang Chấn lên tiếng, cái gánh, vợ, nhíu mày :

 

“Chuyện ?"

 

Cái mùi thơm đó, còn , nhưng ý tứ rõ ràng , giống với mùi đậu phụ mà vợ Giang Chiêu thế?

 

Đàm Dao tươi cứng , chút thon thỏn :

 

“Em tự mày mò cách đậu phụ , nghĩ bụng chắc là kiếm tiền nên cũng bán đậu phụ."

 

 

Loading...