Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:48:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hơn nữa mùi vị đó cũng tương tự như của cô, chút khác biệt nhưng lớn.”

 

Chỉ là bán ở .

 

Nói cũng , hiện giờ chuyển lên trấn, ăn buôn bán thì thuận tiện , nhưng mua đậu phụ thì thuận tiện như thế, gặp chuyện của Đàm Dao, Ngôn Lăng vốn định bảo Thịnh Tiền Tiến mỗi ngày dùng xe đạp mang đậu phụ đến cho , nhưng như thế thì việc tiếp tục nghề đậu phụ nữa bàn .

 

Sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, ba nhà họ Thịnh định về, Ngôn Lăng liền :

 

“Anh cả, với một tiếng, ngày mai cứ trực tiếp qua đây là , cần mang đậu phụ cho em, cả xiên tre nữa, tạm thời cũng cần."

 

“Tại ?"

 

Thịnh Tiền Tiến nhíu mày:

 

“Em mới chuyển nhà, chính là lúc cần dùng đến tiền, tự nhiên nữa?"

 

Ngôn Lăng :

 

“Anh yên tâm, em sẽ để kiếm tiền ."

 

Thấy cô kiên quyết, trong lòng đổi ý định của Ngôn Lăng, Thịnh Tiền Tiến đành đồng ý.

 

Ba bọn họ , căn sân lạ lẫm liền yên tĩnh trở , chủ cũ khi mang theo khung giường, giờ ba đứa trẻ tự ngủ trưa .

 

Vịt Muối giờ phòng riêng, ngay sát vách phòng Trứng Bắc Thảo.

 

Ngôn Lăng liếc một cái, Trứng Muối đang rúc Trứng Bắc Thảo, ngủ say.

 

Cô nhẹ nhàng đóng cửa , đảo mắt trong nhà ngoài ngõ một lượt, vấn đề gì khác, chỉ là trống trải, thời đại mấy đồ trang trí, nhà nào cũng chỉ dám mua những thứ thiết yếu, tự nhiên trông sẽ vẻ trống trải.

 

Không giống như đời , lớn thì đồ điện gia dụng, nhỏ thì các công cụ thường dùng, v.v., đều mua hết về để đó, dù cho một năm chỉ dùng vài cũng thấy xót tiền.

 

Ngôn Lăng thầm tính toán mua vài cái bình hoa, trồng một ít hoa.

 

Vừa việc, cô xách một cái giỏ ngoài.

 

Lúc thực thời gian còn sớm nữa, những ăn đang nỗ lực cho đợt khách buổi tối, cơ bản đều mở cửa.

 

Ngôn Lăng bây giờ trong túi cũng tiền , dạo một vòng mua ít đồ, trong đó một ít gà con, cái mua trong cửa hàng, mà là do cô mua nhiều đồ quá, mua gà con, ông chủ liền giới thiệu cho cô một hộ gia đình chuyên nghề chăn nuôi.

 

Bên đó gà con nhiều, Ngôn Lăng liền mua mười mấy con, cũng nuôi sống mấy con.

 

Cái sân đó nuôi gà chắc là vấn đề gì.

 

Đến lúc đó bảo cả nhà họ Thịnh giúp một cái hàng rào, như gà cũng sẽ chạy loạn phóng uế.

 

Mua xong những thứ , Ngôn Lăng chút xách nổi, gắng gượng đến gần trường trung học, cô đặt đồ xuống nghỉ ngơi một lát.

 

Tầm các quầy hàng cũng dọn quá nửa .

 

Ngôn Lăng trực tiếp tới, tìm một chủ quầy quen thuộc hỏi:

 

“Ông chủ, hôm nay đến, thêm một bán đậu phụ nướng ?"

 

, ?"

 

Ông chủ đó gật đầu:

 

“Làm mùi vị gần giống của cô, còn nhiều hơn của cô một miếng đậu phụ nữa, bao nhiêu chạy sang đó mua đấy, là một cô gái trẻ, bọn trẻ các cô bây giờ đều giỏi giang thật đấy."

 

Nói xong ông còn chút đồng cảm:

 

“Cô mà bán thì đừng mang nhiều đậu phụ quá."

 

Chắc chắn là bán hết .

 

Ngôn Lăng hiểu rõ, mỉm :

 

“Vâng, , đa tạ ông."

 

“Tạ ơn gì chứ."

 

Ông chủ xua tay.

 

Ngôn Lăng đợi một lúc nữa, đây đối đầu với cô tới, thấy cô liền lộ nụ hả hê.

 

Ngôn Lăng cũng giận, ngược còn bước tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-360.html.]

Người đó lập tức cảnh giác:

 

“Cô định gì?"

 

Ngôn Lăng híp mắt :

 

nghề nữa, định bán công thức đậu phụ nướng, ?"

 

Người đó:

 

“?!!"

 

Anh dám tin:

 

“Cô đùa đấy ?"

 

Tuy rằng giờ một đối thủ, nhưng thực nếm thử , món đó ngon bằng mặt , tuy rằng khác biệt quá nhiều nhưng vẫn là Ngôn Lăng ngon hơn, thu hút hơn.

 

Dù việc buôn bán kém một chút thì cũng lo bán .

 

Ngôn Lăng nghiêm túc gật đầu:

 

“Thật đấy, nhưng giá đắt, một nghìn đồng, thể chung vốn với khác để mua, mang sang chỗ khác bán cũng , huyện, thành phố, đảm bảo công thức của là độc nhất vô nhị."

 

Người đó vốn dĩ động lòng, nhưng thấy một nghìn đồng liền thấy nản, nhưng giây tiếp theo xao động.

 

Một nghìn đồng là nhiều, nhưng nếu thật sự thể món ngon như thì còn lo gì kiếm tiền cơ chứ?!

 

Trong lòng đấu tranh dữ dội, nhất thời dám đưa quyết định.

 

Ngôn Lăng cũng vội:

 

“Nếu bằng lòng thì cứ đến 30 đường Ngũ Phúc tìm ."

 

Nói xong cô rời .

 

Mới hai bước, một chủ quầy khác đuổi theo:

 

“Này, cô thật sự bán công thức ?

 

Bán cho ?"

 

Ngôn Lăng nhanh ch.óng gật đầu:

 

“Được chứ, một nghìn đồng, ai đến , 30 đường Ngũ Phúc, xem ai đến nhé."

 

Chủ quầy lúc đầu:

 

“!"

 

Nói to thế gì cơ chứ!

 

Anh lo lắng xung quanh.

 

Quả nhiên những thấy đều lộ rõ vẻ động lòng.

 

Một nghìn đồng tuy nhiều, nhưng nếu thật sự thể món ngon như thế thì còn lo gì tiền để kiếm?!

 

Một trong các chủ quầy bắt đầu thu dọn quầy hàng , định gom tiền.

 

Những chủ quầy khác thấy , do dự một lát cũng nghiến răng thu dọn, gom tiền là việc quan trọng nhất!

 

Khi Đàm Dao gánh quang gánh tới, liền phát hiện hôm nay chủ quầy ít một nửa thế ?!

 

Đặc biệt là những cũng bán đậu phụ nướng đều thấy cả!

 

còn đang đắc ý, thế thì quá, hôm nay việc ăn thuộc về một !

 

Chỉ điều cô cũng chút chột .

 

Kể từ khi đến đây, cô tìm một đối tượng so sánh phù hợp, cũng thật trùng hợp, khéo ở 29 đường Ngũ Phúc, ngay giữa nhà cô và nhà Ngôn Lăng.

 

Nàng dâu mới nhà đó kết hôn đầy một năm, là nhân viên bán hàng của hợp tác xã cung tiêu, lương, mỗi ngày đều ăn diện xinh , những xung quanh hâm mộ thôi.

 

Sau khi cô đến đây, để lộ dấu vết mà vài câu, chăm lo việc trong việc ngoài cực , thế là bên vách nổ hai trận cãi vã, đều là nàng dâu mới đó bằng cô .

 

Mấy bà thím mồm loa mép giải xung quanh cũng giúp tuyên truyền, thế là điểm tích lũy đủ, cô lập tức mua công thức, tuy vẻ giống hệt của Ngôn Lăng nhưng mùi vị cũng vô cùng thơm ngon.

 

 

Loading...