Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 358

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:48:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thật ?

 

Lên trấn học ?"

 

Mọi kinh ngạc, lượt :

 

“Không cho Trứng Bắc Thảo học nữa ?"

 

, cho Trứng Bắc Thảo học ?!"

 

Ngôn Lăng mà lông mày khẽ động, đây là chuyện gì ?

 

Chị Trương trấn an vỗ vỗ cô, giải thích:

 

“Đó chẳng vì em gái một chăm sóc ba đứa trẻ, mà xoay xở nổi?

 

Lại còn lo toan việc ăn, cho nên mới để Trứng Bắc Thảo nghỉ tạm học kỳ ở nhà trông em, đợi lên trấn điều kiện chẳng hơn ?"

 

Mọi ban đầu là kinh ngạc, đó cảm thán :

 

“Cái thật sự , trấn hơn nhiều ."

 

“Chẳng ?

 

Nếu tiền, cũng lên trấn, bên đó giáo viên đều hơn nhiều."

 

“Mẹ kế nhà cô đến mức , so với ruột cũng chẳng khác là bao."

 

“Vịt Muối cũng học ?"

 

nhịn hỏi một câu.

 

Ngôn Lăng gật đầu:

 

“Trên trấn trường mẫu giáo, còn nhà trẻ, đương nhiên là thể học ."

 

“Chậc chậc, một đứa con gái thì học cái gì chứ?"

 

lẩm bẩm một tiếng.

 

Ngôn Lăng thèm để ý, đó chỉ thể trừ dám thêm nữa.

 

Chị Trương bấy giờ mới với cô:

 

“Hồi chẳng cô gây gổ với Chu Đại Chủy một trận ?

 

khắp nơi rêu rao là cô ngoài miệng thì kế , thực tế cho Trứng Bắc Thảo học, đều tin sái cổ, cô bận rộn quá cũng chẳng quan tâm đến chuyện nên ."

 

Ngôn Lăng vội vàng cảm ơn, tuy cô để tâm nhưng ý của chị Trương cô vẫn ghi nhận.

 

Cái ơn , cơ hội đương nhiên trả.

 

Chị Trương hào sảng xua tay:

 

“Cái đáng gì?

 

Lần tới lên trấn, cô tặng hai xiên đậu phụ là , ha ha ha..."

 

Ngôn Lăng:

 

“Chắc chắn ."

 

Còn ba đứa trẻ chạy ngoài cũng chạy xa.

 

Chúng còn lên trấn nữa, xa quá vạn nhất tìm thấy thì , nên chỉ chơi loanh quanh gần đó.

 

Bỗng nhiên Trứng Muối chỉ một chỗ:

 

“Bà nội!"

 

Trứng Bắc Thảo và Vịt Muối đều sững , nhanh ch.óng qua, liền thấy Lý Kim Ngọc đang vội vã tới.

 

Lý Kim Ngọc và ba đứa trẻ thực cũng , hai nhà tuy cùng một làng nhưng làng khá lớn, ngày thường sinh hoạt việc về cơ bản giao , cả năm hiếm khi gặp một .

 

Hôm nay bà gia đình chú hai sắp chuyển lên trấn.

 

Ngặt nỗi vặn chú hai nhà, chỉ ba đứa trẻ, bà sợ Ngôn Lăng chứng nào tật nấy, bỏ mặc ba đứa trẻ ở nhà, nên đặc biệt chạy qua xem một cái.

 

Cái khiến lòng bà lạnh mất một nửa, cả ba đứa trẻ đều ở bên ngoài thế :

 

“Trứng Bắc Thảo!"

 

Lý Kim Ngọc gọi một tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-358.html.]

“Có kế cháu cho cháu theo ?"

 

Trứng Bắc Thảo ngơ ngác :

 

“Đi ạ?"

 

Lý Kim Ngọc sốt ruột:

 

“Lên trấn , chẳng nó định lên trấn ở ?"

 

Trứng Bắc Thảo vội gật đầu:

 

“Có ạ ạ, bọn họ hỏi cháu đậu phụ như thế nào, cháu nên chạy đây đấy."

 

“Thế thì , thế thì ..."

 

Lý Kim Ngọc an tâm, lau mồ hôi, nhưng nghĩ đến cách xưng hô của Trứng Bắc Thảo, :

 

“Các cháu vẫn gọi là thế?

 

Phải gọi là thím nhỏ ."

 

Trứng Bắc Thảo cau mày:

 

“Tại ạ?"

 

Lý Kim Ngọc :

 

“Nó gả cho chú nhỏ cháu , cháu với nó cũng quan hệ huyết thống, gọi thím nhỏ thì hơn."

 

Trứng Bắc Thảo bỗng nhiên vui, mới bắt đầu gọi là mà, nhưng lời bà nội dường như cũng lý, bà ruột của bọn họ...

 

Chưa đợi nghĩ thông suốt, Vịt Muối hậm hực :

 

“Không , chính là cháu!"

 

Lý Kim Ngọc á khẩu, nhưng ngược càng vui mừng, điều cũng cho thấy Ngôn Lăng thời gian qua đối xử với lũ trẻ , bà gia đình riêng của , phân chia bao nhiêu tâm trí chăm sóc cháu nội của chồng cũ, chỉ thể quan tâm thêm một chút, cũng ép buộc nữa:

 

“Được , chỉ cần nó bằng lòng, các cháu gọi thế nào cũng ."

 

Vịt Muối thỏa mãn, nở một nụ ngoan ngoãn.

 

Cô bé dạo tắm rửa sạch sẽ, quần áo cũng sạch, đôi mắt to càng thêm đáng yêu, Lý Kim Ngọc xoa đầu con bé:

 

“Ba đứa nhớ kỹ, ngày thường giúp thêm việc, bây giờ nó kiếm tiền , hãy lấy lòng bọn họ, cố gắng để nó đồng ý đưa các cháu học, học mới thể giống như cha các cháu công nhân..."

 

“Đặc biệt là Trứng Bắc Thảo, cháu lỡ mất một học kỳ , nếu thể lên trấn học thì còn gì bằng."

 

Trứng Bắc Thảo cúi đầu xuống, cách nào giống như Vịt Muối vô tư như , cũng học lắm, nhưng trong nhà hết tiền nên .

 

Phải giúp thêm việc ?

 

Mỗi ngày đều rửa bát, giặt quần áo của và các em, Vịt Muối quét nhà lau bàn, thế còn đủ ?

 

Lý Kim Ngọc cháu đích tôn, cũng thở dài một tiếng, bà dân làng mấy lời nhàn rỗi, cũng dáng vẻ của Ngôn Lăng, dự định để Trứng Bắc Thảo học, giữ ở nhà chăm sóc hai đứa em, như thể rảnh tay việc.

 

Chỉ là học là .

 

Đương nhiên chủ yếu là Lý Kim Ngọc chuyện tiền t.ử tuất, lúc việc đều giải quyết xong xuôi ở nhà máy, mang về làng, chút tiền t.ử tuất, ước chừng tám trăm đến một nghìn nhiều , ngờ tới hai nghìn.

 

Thời gian đó Ngôn Lăng thường xuyên mua quần áo, mua đồ ăn, tang lễ của Giang Minh cũng tổ chức linh đình, e là tiêu tốn ít, dẫn đến chuyện Trứng Bắc Thảo học, Lý Kim Ngọc chỉ nghĩ là tiền t.ử tuất dùng gần hết .

 

Sợ Trứng Bắc Thảo hiểu, Lý Kim Ngọc còn đặc biệt nhấn mạnh nhắc nhở:

 

“Cháu thể giặt quần áo cho , thì học cách nấu cơm, nó ăn về chắc chắn là mệt , còn chăm sóc các em, đừng để nó phiền lòng, như nó vui chừng sẽ đổi ý đấy, ?"

 

Trứng Bắc Thảo dùng sức gật đầu:

 

“Dạ!

 

Cháu ạ."

 

Lý Kim Ngọc mỉm , từ trong túi lấy hai đồng tiền đưa qua:

 

“Số tiền cháu cất , nếu... nếu nó cho các cháu ăn cơm thì tự mua đồ ăn, hoặc là về làng."

 

Trứng Bắc Thảo ngẩn ngơ đón lấy.

 

Lý Kim Ngọc xong những gì cần , cũng nán lâu, bảo bọn trẻ mau về kẻo bỏ quên, chính cũng về.

 

Bận rộn cả buổi sáng, xe bò chạy hai chuyến, cuối cùng cũng kịp buổi trưa, dọn hết đồ đạc lên trấn.

 

Trong căn nhà ở làng chẳng còn đồ đạc gì nữa, ngay cả củi lửa cũng mang hết.

 

 

Loading...