“Từ lúc nhớ chuyện đến nay, Giang Chiêu luôn bôn ba vì cuộc sống, khi mới mười mấy tuổi chạy nghề phe phẩy, những cùng đều là những ông chú lớn tuổi, bắt, càng cơ hội tiếp xúc với phụ nữ.”
Ban đầu cũng nghĩ rằng sẽ một ngày kết hôn bình thường, chung sống vợ chồng bình thường, nhưng ngờ ngoài một chuyến, khi trở về thứ đều trở nên khác hẳn.
Ngôn Lăng còn khiến thấy phản cảm nữa, tính tình bà cũng ôn hòa hơn nhiều, tuy thỉnh thoảng vẫn mắng , nhưng phần lớn thời gian đều .
Biết nấu những món ăn ngon, sai bảo việc, tịch thu tiền của , nhắc nhở tắm rửa dùng xà phòng, ……
Giang Chiêu xoa xoa gò má nóng hôi hổi từ lúc nào chẳng , khẽ ho một tiếng, đẩy cửa bước , nghiêm túc :
“Áp Đản ngủ bên , sang bên ngủ nhé."
Ngôn Lăng đang giường, trông vẻ như ngủ , lên tiếng.
Như ngược khiến Giang Chiêu bình tĩnh hơn nhiều, đóng cửa , rón rén leo lên giường.
Vừa mới xuống, Ngôn Lăng lên tiếng:
“Tắm ?"
Giang Chiêu:
“Tắm , em xem , tóc vẫn khô hẳn đây !"
Anh định kéo tay Ngôn Lăng sờ thử.
Ngôn Lăng vốn định rụt tay , kết quả là sức tay của Giang Chiêu quá lớn, rụt , đành từ bỏ, thuận theo động tác của mà sờ sờ một cái, mái tóc ngắn đ.â.m tay.
Sờ xong, bà rụt tay về.
Giang Chiêu vẫn buông tay, thuận thế xuống, còn bóp bóp bàn tay bà:
“Vợ ơi~"
Ngôn Lăng lạnh lùng liếc một cái:
“Chẳng là thèm để ý đến ?"
Giang Chiêu ủy khuất :
“Vậy mà em cũng thèm dỗ dành một câu ?"
Ngôn Lăng “chậc~" một tiếng, :
“Sao bây giờ hết giận ?"
Giang Chiêu cố gắng nhích gần:
“Chẳng là em đang dỗ dành ?"
Trong lúc chuyện, nóng phả tai Ngôn Lăng, bà tự nhiên mặt , Giang Chiêu cứ ngỡ bà định tránh né, bèn vội vàng ôm chầm lấy .
Dạo Ngôn Lăng gầy thì gầy nhiều thật, nhưng chung so với phần lớn trong thời đại thì vẫn coi là béo, chạm thấy mềm mềm, giống như kẹo bông gòn , Giang Chiêu ôm lòng cảm giác như đang ôm một cục bông, còn là cục bông mùi thơm, hôn lên một cái:
“Vợ ơi~"
Ngôn Lăng gì, nhưng cũng đẩy .
Thế là đủ .
Giang Chiêu nhận thái độ của bà, lập tức trở nên phấn khích, gọi “vợ ơi~" gặm.
Là gặm thật đấy.
Cắn một miếng l-iếm một cái.
Ngôn Lăng tát cho một cái:
“Còn c.ắ.n miếng nữa là ngoài ngay!"
Giang Chiêu lập tức ngoan ngoãn hẳn.
Không gặm nữa.
Không khí trong phòng dần nóng lên, đột nhiên Ngôn Lăng hỏi một câu:
“Chẳng lấy thứ đó ?
Thứ đó ?"
Giang Chiêu đờ :
“……
Không tìm thấy."
Không khí bỗng chốc đông cứng .
Giang Chiêu dụi đầu cổ bà cầu xin:
“Vợ ơi~"
Ngôn Lăng đảo mắt trắng dã, nhưng bộ dạng tội nghiệp đó của Giang Chiêu, bà khẽ hít một , vẫn đưa tay ……
Ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-347.html.]
Ngôn Lăng mở mắt , cánh tay vẫn còn mỏi.
Lại đầu một cái, con trâu điên đêm qua vẫn đang ôm c.h.ặ.t lấy bà, trông vẻ như đang ngủ ngon?
“Vẫn chịu dậy ?"
Ngôn Lăng hỏi, mở miệng, giọng vẫn còn lộ chút khàn khàn.
Giang Chiêu thì dường như tỉnh táo từ lâu, dụi dụi cổ bà, ghé sát định hôn bà.
Ngôn Lăng lặng lẽ đầu .
Giang Chiêu xù lông:
“Anh đ.á.n.h răng mà, đêm qua đ.á.n.h !"
Ngôn Lăng miễn cưỡng nữa, Giang Chiêu lúc mới thỏa mãn ghé sát , hôn thật lâu mới buông , lầm bầm :
“Thật chẳng dậy chút nào."
Ngôn Lăng:
“……"
Mệt, chuyện.
Giang Chiêu hôn chụt lên mặt bà một cái thật mạnh, hôn xong hì hì :
“Lại giúp chút , cũng giúp em."
“Không."
Ngôn Lăng lạnh lùng từ chối.
Giang Chiêu:
“……"
Anh cũng gì nữa, cứ thế dụi dụi bà.
Đàn ông mà nũng, tuy đến mức giọng nũng nịu quá đáng nhưng cũng cực kỳ dính .
Ngôn Lăng chỉ đành vò vò mái tóc xơ xác đó:
“Buổi tối, buổi tối tính ."
Giang Chiêu miễn cưỡng đồng ý, buông bà để bình tâm trạng, lúc mới bước xuống giường, quần áo chỉnh tề, chẳng giống mới ngủ dậy chút nào:
“Bữa sáng xong , đậu phụ cũng mua về , em dậy ."
Nói xong ngoài bưng cơm .
Ngôn Lăng cũng bò dậy, tuy nhiên lưng mỏi, đêm qua trêu chọc quá muộn, vì động tác chậm một chút, bỗng thấy bên ngoài một giọng lạ vang lên.
“Giang Chiêu?
Sao là chú đang bưng cơm thế ?"
Giang Chiêu:
“Vậy chứ thì ai bưng?"
Giọng đó vang lên nữa.
Ngôn Lăng đẩy cửa , quần áo xong, nhưng mái tóc vẫn còn rối, thì thấy trong sân một đàn ông đang , trông chừng ba mươi tuổi, tướng mạo đoan chính cứng cỏi, là gương mặt mà lớn thích.
Đối phương cũng thấy bà, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t .
Giang Chiêu sực nhớ Giang Chấn về chỉ ở một ngày, cũng sang đây , cứ ngỡ bà quen , bèn :
“Vợ ơi, đây là Giang Chấn, ở ngay cạnh nhà ."
Ngôn Lăng mím môi mỉm :
“Chào Giang Chấn ạ."
Giang Chấn gật đầu, trong mắt lộ rõ vẻ thích bà.
Ngôn Lăng đương nhiên cảm nhận , từ những tình tiết liên quan thể thấy, Đàm Dao là một bà kế mười phân vẹn mười, còn Giang Chấn thì là theo chủ nghĩa nam quyền, đương nhiên vì Đàm Dao việc nên cũng đối xử với Đàm Dao , khi bọn trẻ lớn hơn một chút, Đàm Dao tự mang thai, càng đối xử với cô hơn.
Chỉ điều cái sự lành , Ngôn Lăng chẳng thèm, bà thích kiểu việc như Giang Chiêu hơn.
Làm hết những việc bà cần , đó mới thật sự là , hơn ngàn lời vạn chữ.
Vì Giang Chấn thích bà, bà cũng chẳng thèm để tâm, chào hỏi xong thì đ.á.n.h răng, Giang Chiêu đêm qua hời, nay cực kỳ ân cần chạy rót nước cho bà, còn pha sẵn nước rửa mặt:
“Còn gì nữa ?"
“Hết , lui ."
Ngôn Lăng xua xua tay.
“Rõ."
Giang Chiêu phối hợp gật đầu, xoay thấy Giang Chấn đang nhíu mày , cứ như thể chuyện gì đó khiến trời đất dung tha .