Xuyên Nhanh: Đại Lão Vả Mặt Kịch Bản Pháo Hôi - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-05-01 21:47:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sống lưng Giang Chiêu cứng đờ, hai tay vô tội giang :

 

“Anh , cứ hễ chạm là nó , nhẹ lắm ."

 

Bì Đản đỏ hoe mắt chạy thẳng ngoài, ôm lấy chân Ngôn Lăng, đáng thương :

 

“Mẹ ơi~ đau!"

 

Rồi chỉ Giang Chiêu, tức giận tố cáo:

 

“Xấu!"

 

Nhìn Cẩu Đản, vẫn mặc quần áo, trần như nhộng khoác một cái khăn tắm, những chỗ để lộ ngoài đều đỏ ửng, mắt cũng đỏ hoe như thể đ.á.n.h một trận , từng vết đỏ hằn .

 

Cẩu Đản cũng hết cách:

 

“Mẹ kế ơi, tắm cho chúng con , chú nhỏ của con khỏe quá."

 

Giang Chiêu sờ sờ mũi:

 

“Lần sẽ nhẹ tay hơn."

 

Ngôn Lăng xua tay:

 

“Thôi , để em cho."

 

May mà Nha Đản gội đầu xong từ , cô để Nha Đản tự tắm rửa , còn cô thì tắm cho Bì Đản.

 

Giang Chiêu buộc lùi sang một bên, phụ nữ tay chân lanh lẹ tắm rửa cho Bì Đản.

 

Bì Đản còn gào , giờ thoắt cái hớn hở.

 

Anh đôi bàn tay , do lao động lâu ngày nên trông vô cùng thô ráp, sang đôi bàn tay của phụ nữ , trắng trẻo mềm mại, còn múp míp.

 

Lúc ngón tay xòe còn mấy cái lúm đồng tiền, qua là mềm mại.

 

Anh còn chạm tay vợ bao giờ.

 

Chậc!

 

Vẫn là thằng nhóc Bì Đản hưởng thụ.

 

Giang Chiêu nghĩ một chút sáp gần:

 

“Vậy gì?"

 

Ngôn Lăng thèm ngẩng đầu lên:

 

“Lấy cái gáo qua đây, múc nước sạch dội cho nó một cái."

 

“Được ."

 

Giang Chiêu phối hợp múc nước.

 

Trước đó tắm qua một , kỳ cọ khá sạch sẽ, mấy ngày nay lấm bẩn một chút nhưng cũng quá khó rửa.

 

Thoa xà phòng lên, kỳ cọ nó một hồi, dùng nước sạch dội qua một cái, một đứa bé thơm tho lò.

 

Ngôn Lăng nhịn vỗ vỗ đôi má :

 

“Thơm thật đấy!"

 

Nếu Ngôn Lăng thích ba đứa trẻ nhất lúc nào.

 

Thì chính là lúc tắm xong như thế đây.

 

Thừa hưởng từ cha chúng, ngũ quan của chúng .

 

Mặc dù suốt ngày chạy nhảy bên ngoài, hai đứa con trai đen một chút nhưng chung làn da vẫn khá trắng.

 

Ngoài việc gầy thì chẳng khuyết điểm gì khác.

 

Bì Đản nhỏ tuổi nhất, nhớ chuyện cũ, từ nhỏ do nguyên chủ nuôi nấng nên thực thiết với cô nhất.

 

Chỉ là hơn nửa năm qua cô quá lạnh nhạt với thằng bé khiến nó sợ hãi.

 

Mấy ngày nay Ngôn Lăng đổi, Bì Đản cũng thiết hơn nhiều, dám bò lên cô ngủ, lúc cô gần gũi, nó cũng hớn hở ôm cổ cô:

 

“Mẹ thơm!"

 

Ngôn Lăng bật , bế nó định đưa phòng.

 

Cẩu Đản trốn phòng từ , thời tiết tháng tư, mặc dù buổi chiều nắng nhưng vẫn chút se lạnh.

 

Quấn chăn cho nó xong, Ngôn Lăng buông tay, thằng bé chịu, cứ bám lấy cô:

 

“Mẹ ơi, bế!"

 

Trong mắt Bì Đản, chính là ruột của nó, khó khăn lắm vốn ghét nó mới chịu gần gũi nó, đứa trẻ lâu bế chịu buông tha.

 

Ngôn Lăng vỗ vỗ m-ông nó, Bì Đản ngọ nguậy trong lòng cô, khiến cô hiếm khi nảy sinh vài phần lòng hiền từ:

 

“Được , bế thêm một lát nữa."

 

“Hi hi..."

 

Bì Đản vui sướng .

 

chẳng mấy chốc chị Trương tới, quần áo của Nha Đản xong , chị mang qua.

 

Ngôn Lăng đành đặt Bì Đản xuống, ngoài tiếp đón.

 

Bì Đản nỡ nhưng vẫn buông tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-dai-lao-va-mat-kich-ban-phao-hoi/chuong-339.html.]

Đợi rời khỏi phòng, nó đầu trai đang đối diện:

 

“Anh ơi!

 

Mẹ, !"

 

Cẩu Đản khinh thường hừ một tiếng:

 

“Em ngốc!"

 

Bì Đản kinh ngạc trai, dường như thể tin trai mắng ngốc?!

 

Nó tủi bĩu môi:

 

“Xấu!"

 

Cẩu Đản bĩu môi, vốn dĩ là ngốc mà, nũng với đàn bà xa càng ngốc hơn!

 

Lúc ngoài sân truyền đến tiếng đầy phấn khích của Nha Đản, rõ ràng là mặc quần áo mới .

 

Chẳng mấy chốc tiếng bước chân “bịch bịch" gần, Cẩu Đản lập tức ngay Nha Đản chắc chắn là tới khoe khoang với .

 

thèm suy nghĩ, trực tiếp xuống, đắp chăn kín mít.

 

Nha Đản nịnh bợ đàn bà đó, nó thì , cho nên lúc nào Nha Đản cũng là nhận quần áo .

 

Nó chẳng thèm !

 

Nha Đản dễ dàng bỏ qua cho nó như ?

 

Cô bé trực tiếp nhào tới:

 

“Anh cả, cả, quần áo mới của em !"

 

Cẩu Đản ép lộ mặt để thở:

 

“...

 

Xấu ch-ết !"

 

Nha Đản tức giận đè chăn che mặt nó :

 

“Nói dối!"

 

Bì Đản còn ở bên cạnh vỗ tay:

 

“Anh !"

 

Ba đứa trẻ trong phòng náo loạn thành một đoàn.

 

Ngoài sân, cần Ngôn Lăng nhắc nhở, Giang Chiêu nhanh nhẹn gánh nước .

 

Ngôn Lăng hài lòng về điểm .

 

khi gánh nước về, cô còn tặng một hộp đào vàng đóng hộp.

 

Đây là hàng tồn kho trong gian của cô, lấy một chút xíu như gì đáng ngại, ai nhận .

 

Cô lúc đưa còn đổ bát , vỏ hộp thì ném ngược gian.

 

Giang Chiêu theo bản năng đón lấy, đợi rõ thứ trong bát là gì, kinh ngạc nhướn mày:

 

“Cho ?"

 

Ngôn Lăng gật đầu:

 

“Anh vất vả ."

 

“Phần thưởng ."

 

Giang Chiêu lẩm bẩm.

 

Ngôn Lăng gật đầu, đang định rời thì :

 

“Hay là thưởng cái khác ?"

 

Ngôn Lăng nhíu mày:

 

“Anh ăn gì?"

 

Đôi mắt đào hoa của Giang Chiêu thoáng hiện lên vài phần mong đợi:

 

“Hay là để Nha Đản sang ngủ với Cẩu Đản hai hôm nhé?"

 

Ngôn Lăng nheo mắt, thấy mặt đỏ nhưng vẫn mong đợi.

 

Tim cô hẫng một nhịp, cả ngày đang nghĩ cái gì thế?

 

Cô còn giảm cân xong mà nóng lòng như ?

 

Giang Chiêu ngược Ngôn Lăng đang nghĩ chuyện , thấy cô trả lời, sáp gần, khẽ ho một tiếng, vẻ vô cùng chính kinh giải thích:

 

“Chúng là vợ chồng , thể cứ mãi ngủ riêng phòng chứ?"

 

Mặc dù ban đầu định vợ chồng thật sự, chỉ nghĩ nuôi nấng ba đứa con của trai mới là quan trọng nhất, hôn nhân gì đó đều quan trọng.

 

Chỉ là bây giờ Ngôn Lăng sẵn lòng đổi hơn, nảy sinh ý nghĩ ghét bỏ cô, thậm chí còn khá thích, đương nhiên là tiến thêm một bước .

 

Anh kết hôn , vợ , vợ còn trắng trẻo múp míp thế , chẳng lẽ ngoài còn nhạo là từng chạm đàn bà !

 

Ngôn Lăng cũng ngượng ngùng nhưng vẫn thành thật :

 

“Em tạm thời sinh con."

 

 

Loading...